Mọi người nghe thấy tiếng lòng tôi, thay đổi tương lai bi thảm - Chương 15: Lâm Cảnh lắm mồm ---
Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:54:21
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh Zé, lúc đó nghĩ gì thế, cảm giác thế nào khi thấy ‘cô vợ bé’ định ‘cái đó’?” Một bạn sợ c.h.ế.t lên tiếng hỏi.
“Khụ…” Nghe hỏi, mấy nam sinh xung quanh Khương Trạch nhịn phun .
…
Gân xanh trán Khương Trạch nổi lên, đôi mắt đỏ ngầu như dung nham, nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “Im hết ! Tụi bây c.h.ế.t hả?”
“Khương—— Trạch, thấy mới là c.h.ế.t.” Một giọng lạnh lẽo vang lên từ phía đám nam sinh đang vây quanh Khương Trạch. Mọi run b.ắ.n , đồng loạt đầu , khi thấy Vệ Thanh với khuôn mặt xanh mét từ lúc nào đó, đồng t.ử của họ lập tức co .
Quay sang Khương Trạch, đám nam sinh ngầm hiểu ý , đồng loạt dậy nhường một lối rộng rãi cho Vệ Thanh.
“Vệ Thanh.” Khương Trạch dậy, đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo như d.a.o của Vệ Thanh, trong mắt lóe lên ý chí chiến đấu mãnh liệt.
“Oa, sắp đ.á.n.h ? Hoan hô!” Tiếu Khả Khả vẻ hóng hớt, vỗ tay hưng phấn.
Khương Uyển ngơ ngác Khương Trạch và Vệ Thanh, 【Hai thế? Vừa nãy vẫn ? Sao giờ trông như sắp thế chiến đến nơi ?】
Lạc Dĩnh Lãng cạnh Khương Uyển bất lực đảo mắt. Mỹ nữ dù lườm nguýt cũng vẫn xinh .
Còn hỏi thế, do gây thì là ai.
“Anh Zé, lên , bọn em ủng hộ !” Hội cổ động viên của Khương Trạch hò reo cổ vũ.
“Vệ Thanh, mà đ.á.n.h c.h.ế.t Khương Trạch thì là Vệ Thanh! Cậu nghĩ mà xem, cái quần tụt—— khụ, ‘ nhỏ’ thấy!” Cố gắng nhịn , tiếp tục đổ thêm dầu lửa: “Với ‘ nhỏ’ thấy nữa chứ.” Vì các bạn nữ ở đó nên bạn dùng từ “ừm ừm” thế.
Lời dứt, một tràng vang trời nổ : “Haha, Lâm Cảnh, mày đỉnh đấy!” Lúc còn đổ thêm dầu lửa, đúng là sợ c.h.ế.t đủ nhanh mà!
Khương Uyển thấy liền mở to mắt, sang Lạc Dĩnh Lãng đang chăm chú quan sát trận chiến: “Thì các đều ân oán giữa nhỏ và Vệ Thanh !” 【Mình cứ tưởng chỉ , hóa tự hào vô ích.】 Cô bé lộ vẻ buồn rầu.
Lạc Dĩnh Lãng khóe miệng giật giật, chột gật đầu: “Ừm.” Nhờ phúc của mà bọn mới giải đáp thắc mắc hơn mười năm đấy.
“Lâm Cảnh, tao sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mày .”
“Lâm Cảnh, tao mà đ.á.n.h c.h.ế.t mày thì tao là Vệ Thanh.”
Khương Trạch và Vệ Thanh đồng loạt chĩa họng s.ú.n.g về phía Lâm Cảnh, kẻ đang châm ngòi.
Cả hai xoa tay, hăm hở tiến về phía Lâm Cảnh.
Không ngờ xem kịch , ngược còn tự rước họa , Lâm Cảnh biến sắc, lùi liên tục xua tay: “Đừng, đừng mà, hai đại ca, tiểu sai , xin tha cho tiểu !” Vừa tìm đường thoát .
“C.h.ế.t !” Khương Trạch cao ráo chân dài, dẫn đầu một túm lấy cổ áo của Lâm Cảnh, định tặng cho một cú tát “yêu thương”.
Mèo Dịch Truyện
“Ồn ào cái gì thế? Không thấy tiếng chuông lớp ?” Ở cửa lớp học một đàn ông trung niên 40 tuổi, hình cân đối, khá điển trai đang .
Lớp học đang ồn ào lập tức im bặt, đồng loạt cửa lớp. Khi thấy đang đó, tất cả lập tức rụt rè như chim cút, lẳng lặng trở về chỗ của .
Ngay cả Khương Trạch cũng buông Lâm Cảnh và trở về chỗ .
Vệ Thanh lườm Lâm Cảnh đang co rúm cổ một cái cũng trở về chỗ.
Lâm Cảnh thoát nạn thở phào nhẹ nhõm, vỗ n.g.ự.c mừng rỡ: May quá, vẫn còn sống.
“Sao còn về chỗ ?” Người đàn ông trung niên gầm lên với Lâm Cảnh, duy nhất còn đang .
“Vâng.” Lâm Cảnh lập tức lon ton chạy về chỗ , lưng thẳng tắp, dáng học sinh ngoan.
Người đàn ông trung niên bước lên bục giảng, đôi mắt sắc như chim ưng của thầy lướt qua và ngay lập tức thấy Khương Uyển, một gương mặt xa lạ.
“Em là Khương Uyển, học sinh mới chuyển đến ?” Thầy đổi vẻ nghiêm nghị ban nãy, mỉm với Khương Uyển bằng giọng ôn hòa.
“…” Không ngờ thầy gọi , Khương Uyển ngây một lúc, lập tức dậy, luống cuống gật đầu: “Vâng, chào thầy ạ, em là Khương Uyển.” Nói xong, cô cung kính cúi chào.
Thấy Khương Uyển ngoan ngoãn hiểu chuyện, ánh mắt thầy giáo lóe lên vẻ hài lòng. May mà là một con quỷ ngỗ ngược giống Khương Trạch.
“Đừng căng thẳng, thầy là giáo viên chủ nhiệm của các em, thầy tên là Nghiêm Đạc, chuyện gì cứ đến tìm thầy bất cứ lúc nào.”
“Vâng.” Khương Uyển cúi chào.
“Được , khi bắt đầu bài học, chúng hãy cùng chào đón bạn học mới nhé.” Nói xong, thầy giáo dẫn đầu vỗ tay.
“Bộp bộp bộp.”
Tiếng vỗ tay lập tức vang khắp phòng.
“Được , bạn học Lạc Dĩnh Lãng, Khương Uyển là bạn học mới, em là lớp trưởng thì hãy quan tâm chăm sóc bạn nhiều hơn nhé.” Thầy dặn dò Dĩnh Lãng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-nguoi-nghe-thay-tieng-long-toi-thay-doi-tuong-lai-bi-tham/chuong-15-lam-canh-lam-mom.html.]
“Vâng, thưa thầy.” Lạc Dĩnh Lãng lập tức dậy đáp lời.
“Ừm, , chúng bắt đầu học thôi!” Nói xong, thầy giáo cầm giáo án lên và bắt đầu giảng bài.
Khương Uyển để thể nhanh chóng bắt kịp lớp, trở thành gánh nặng, nên giảng chăm chú.
Còn những khác thì nghiêm túc như .
So với việc học, họ những việc quan trọng hơn .
Liều bắt, ai nấy đều cầm điện thoại bấm loạn xạ phía .
(Khương Trạch, rốt cuộc cô em gái ruột của là ?)
( đấy, bọn tớ thấy ‘suy nghĩ’ của cô chứ?)
( , Zé, đây giải đáp thắc mắc cho bọn em !)
Không ai đó tạo một nhóm chat lớp mới, là tất cả các bạn học lớp S đều @ Khương Trạch, liên tục gọi Khương Trạch rõ rốt cuộc là chuyện gì.
Vì ngầm hiểu ý nên khi học điện thoại đều để chế độ im lặng, Khương Trạch đang bực tức hề xem điện thoại, mãi đến khi Vu Phóng bên cạnh chọc , bảo xem điện thoại.
Và Khương Trạch đang trong tâm trạng thì gì thời gian để ý đến bọn họ, trực tiếp trả lời một chữ: (Cút.)
Chương kết thúc, vui lòng nhấn trang tiếp theo để tiếp!
Vừa nãy mấy còn đang nhạo , giờ hổ mà bắt chuyện, mà cho họ sắc mặt thì đúng là ma!
(Đừng mà, Zé, bụng tể tướng thể chứa thuyền mà, cho bọn em !!)
( đấy, Zé, chúng đều là em , gì thù qua đêm chứ!)
Dù bao nhiêu @ Khương Trạch, Khương Trạch cũng chỉ một chữ: cút.
Thực Khương Trạch , mà là bản cũng hiểu rõ tình hình, bảo giải thích thế nào ?
(Vậy thì Zé, ‘suy nghĩ’ của em gái bọn chính xác đến mức nào ?)
(Nhìn vẻ mặt của Zé và Vệ Thanh thì chắc chắn là trăm phần trăm .)
(Anh Zé, nhà tìm cô em gái ở mà lợi hại thế!)
( các thấy đáng sợ ?)
( đấy, khác hết tất cả bí mật giấu kín, nghĩ thôi thấy đáng sợ .)
(Tớ thì nghĩ , thú vị ? Chỉ cô thể tương lai của tớ , chỉ những chuyện xảy .)
(Nghe , tớ cũng tương lai của sẽ trở thành như thế nào.)
Trong lớp, chuyện tiếng lòng của Khương Uyển gây nhiều ý kiến trái chiều, khen chê .
“Được , hôm nay chúng học đến đây thôi, tan học.” Tiếng chuông tan học vang lên, thầy chủ nhiệm Nghiêm cầm giáo án rời .
“Phù, cuối cùng cũng tan học .”
“Mệt c.h.ế.t mất thôi.”
“Ghét học nhất, tớ tốn bao nhiêu tế bào não!”
Vừa tan học, lớp S đang im ắng như gà giờ lập tức náo nhiệt hẳn lên.
Lâm Cảnh tan học lập tức chạy ngoài.
Đáng tiếc, vẫn thoát khỏi lòng bàn tay của quỷ.
“Tiểu Cảnh Tử, đấy?” Lâm Cảnh chạy đến cửa lớp, Khương Trạch từ phía vòng tay qua cổ túm .
“Vừa cũng định ngoài đây.”
“Nào, bọn tìm một chỗ chuyện t.ử tế nhé.”
Lâm Cảnh biến sắc: “Đừng mà, Zé, em sai , tha cho tiểu ?”
“Không , sai chỗ nào chứ, những gì đều đúng hết mà.” Vừa , ghì cổ lôi ngoài.
--- Mọi tiếng lòng của đổi tương lai bi t.h.ả.m -