Mọi người nghe thấy tiếng lòng tôi, thay đổi tương lai bi thảm - Chương 116: Đánh nhừ tử La Dương ---
Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:56:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Màu đỏ.” Màu đỏ tượng trưng cho quyền lực, cho tài lộc dồi dào. La Dương đặc biệt thích màu đỏ.
“Được thôi, thì màu đỏ,” Lục Diệu bắt đầu lục lọi trong túi.
“Cho màu xanh lá.” Tiêu Mai .
“Ơ, thôi, xanh lá , thì xanh lá.” Lục Diệu tìm thấy túi màu đỏ, nhưng thấy ánh mắt âm u của Tiêu Mai liền lập tức nhét túi đỏ , lấy một cái túi màu xanh lá.
, là cái túi, loại túi dệt dùng để đựng thức ăn gia súc, chỉ là màu xanh lá thôi.
“Cái của còn mới tinh đấy nhé, đúng là hời cho La Dương .” Lục Diệu lộ vẻ xót xa.
“Có đang về phía .” Vân Phong và Hải Tiêu đang canh gác ở xa chạy tới thì thầm báo cáo.
Mọi xong, đoán là La Dương đến, ai nấy đều lộ vẻ hưng phấn.
“Mau tìm chỗ trốn .” Cố Nặc là đầu tiên chạy đến chỗ ẩn nấp chọn .
Những khác cũng lập tức tản như chim vỡ tổ.
Khi La Dương chạy lạch bạch đến địa điểm hẹn với đám côn đồ, ở đó chẳng một ai.
Không Lam Du Thi, côn đồ, gì cả, mặt đất cũng sạch bong một vết bẩn.
“Du Thi?” La Dương tin mắt , gọi.
“A Toàn? A Sinh?” Hắn tìm một vòng, chẳng thấy một ai.
“Sao ai? Mấy tên sẽ là lấy tiền của nhưng việc cho chứ?” La Dương tại chỗ gầm gừ dữ dội, “ là một lũ tiểu nhân, để xem mai tính sổ với chúng nó thế nào.” La Dương tức đến mức mặt mày đen sạm .
La Dương định về thì một cái túi lưới màu xanh lá từ đầu rơi xuống, trùm kín từ đầu đến eo .
“Ai? Các gì?” La Dương sức giãy giụa trong túi, nhưng tiếc , cái túi thiết kế để trói chặt thì thể để thoát dễ dàng .
“Người lấy mạng ngươi.” Quý An hạ thấp giọng, lạnh lẽo như sứ giả địa ngục đến đòi mạng. “Đánh!” Vừa dứt lời, Lục Diệu, Lâm Canh và những khác vây quanh La Dương lập tức tay đ.ấ.m đá. Các nam sinh đều đặc biệt căm ghét La Dương, nên mỗi đòn đều hề nương tay một chút nào, tất cả đều là những cú đ.ấ.m đá ‘ thịt’, khiến La Dương ngừng kêu t.h.ả.m thiết.
Còn Lam Du Thi và Tiêu Mai thì bên cạnh mỉm La Dương đang đ.á.n.h đến mức kêu la t.h.ả.m thiết.
“Giống hệt tiếng lợn chọc tiết.” Tiêu Mai nhỏ.
“Ừm.” Lam Du Thi tâm trạng gật đầu.
“Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, van xin các , tha cho !” La Dương ngừng cầu xin. Đáng tiếc, tiếng cầu xin của khiến Quý An và những khác dừng tay, trái , lực đ.á.n.h còn mạnh hơn vài phần. Cuối cùng, La Dương đau đến mức thể kêu t.h.ả.m nữa, chỉ còn tiếng rên rỉ yếu ớt.
“Hả chứ!” Tiêu Mai hỏi. Cô Thi Thi hả , nhưng cô thì cảm thấy sảng khoái.
“Ừm, hả .” Lam Du Thi thật sự cảm thấy hả , để La Dương tên cặn bã hết nếm trải nỗi đau thể xác, vài ngày nữa chờ đợi sẽ là nỗi đau tinh thần. Lam Du Thi cô là thánh mẫu, dám động đến cô thì chuẩn tinh thần sống trong địa ngục cả đời.
“Được , dừng tay ,” Đánh mười mấy phút, La Dương đ.á.n.h đến mức còn tiếng động, Cố Nặc hiệu dừng . Cứ đ.á.n.h tiếp như khó mà đảm bảo La Dương sẽ họ đ.á.n.h c.h.ế.t.
Theo hiệu lệnh dừng tay của Cố Nặc, những khác đều thu tay .
“Bây giờ gì đây?” Văn Hạo hỏi.
“Cứ vứt ở đây như ?” Dư Hành La Dương trong túi xanh, bất động. Hắn dùng chân đá đá đối phương nhưng thấy bất kỳ phản ứng nào, “Không là đ.á.n.h c.h.ế.t chứ?”
“Không , chỉ là ngất thôi.” Quý An .
Cậu tay chừng mực, thể để mấy em vướng án mạng .
“Vậy thì .”
“Đem , cả đám du côn nữa, quẳng hết bệnh viện.” Quý An lệnh.
“Còn đưa chúng chữa trị á? Thế đ.á.n.h cho phí công !” Lâm Hãn bất mãn. Còn cho bọn chúng bác sĩ, thật lãng phí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-nguoi-nghe-thay-tieng-long-toi-thay-doi-tuong-lai-bi-tham/chuong-116-danh-nhu-tu-la-duong.html.]
Quý An liếc một cái, “Không chữa lành cho bọn chúng thì đ.á.n.h kiểu gì nữa?” Một thì thấm , đảm bảo bọn chúng mãi mãi, lúc nơi đều mang theo thương tích.
Lâm Hãn xong mắt sáng rỡ, “Cậu đúng là cao tay!” giơ ngón cái lên. Bàn về độ hiểm độc, Quý An mà dám nhận thứ hai thì ai dám nhận thứ nhất?
Sự chú ý của đám nam sinh đều tập trung cuộc đối thoại giữa Quý An và Lâm Hãn, phát hiện Tiêu Mai lén lút đến gần .
Mà Lam Du Thư tuy thấy nhưng để tâm, cô chỉ nghĩ Mai Mai là đám con trai đang thảo luận gì đó.
Tiêu Mai mắt lạnh lùng chằm chằm La Dương đang bất tỉnh.
Chỉ cần nghĩ đến tên khốn La Dương chỉ hại c.h.ế.t Thi Thi, mà còn con riêng ở ngoài Thi Thi tức c.h.ế.t, cô liền cảm thấy gan, tim, phổi đều đau nhức.
Cứ nghĩ đến lúc đó Thi Thi tức giận và tuyệt vọng đến mức nào, cô liền cảm thấy cả chút nào.
Đôi mắt sắc lạnh, toát hàn quang.
Nếu quản nửa của , thì đừng mà giữ nữa.
Cô duỗi chân, giáng một cú đá trời giáng hạ của La Dương.
Cú đá của Tiêu Mai dùng mười phần sức lực, nghĩ đến việc một tên du côn cô đá bay xa hơn 10 mét, thể thấy Tiêu Mai căm hận tên khốn La Dương đến mức nào.
“A…” Tiếng hét t.h.ả.m thiết xé lòng vang lên từ miệng La Dương, nỗi đau quá lớn khiến tỉnh ngay lập tức, co quắp thành một cục tôm.
“Mai Mai!” Lam Du Thư kinh hô.
Cả đám nam sinh đều dám tin Tiêu Mai, ai ngờ Mai Mai tự ý tay… chân, còn tàn độc đến thế.
Mèo Dịch Truyện
Tất cả các nam sinh đều kẹp chặt hai chân, mặt đầy kinh hãi Tiêu Mai.
Sau đắc tội với ai cũng thể đắc tội với Tiêu Mai. Chọc giận cô , cô thể khiến bạn sống bằng c.h.ế.t đấy!
Tiêu Mai vẻ mặt thờ ơ, “ chỉ căm ghét , cho tuyệt hậu thôi.” Nói một cách hùng hồn, đương nhiên.
Mọi xong đều cạn lời.
“Được , chuyện giải quyết xong, về nhà hết !” Cố Nặc phất tay đuổi .
“Còn thì ?” Lâm Hãn chỉ cục tôm.
“ phái đến , các hết !”
“Thôi , chúng rút .” Văn Hạo, Dư Hành và những khác lập tức chào tạm biệt.
Còn Quý An Lam Du Thư và Tiêu Mai, “Hai cũng về ! Ở đây và lão Cố ở là .”
“Được, đưa Thi Thi về.”
“Ừm, về cũng chú ý an .” Quý An dặn dò.
“Yên tâm, ai dám đến, sẽ biến thành thái giám thứ hai.” Tiêu Mai , nhưng vẻ tàn nhẫn trong mắt cho thấy cô đùa.
Sở Huyên và Quý An sánh bước về phía tòa nhà dạy học, Sở Huyên đầy vẻ tiếc nuối , “Tối qua các náo nhiệt thật đấy, tiếc là tớ hôm qua về nên cùng các .”
“Không , đưa .” Quý An vỗ vai bạn .
“Mà thật, các cũng độc ác thật đấy, tên La Dương trực tiếp biến thành thái giám .” Sở Huyên tuy trải qua nhưng chỉ nghĩ thôi đau đến run cầm cập.
Quý An nhún vai, “Mai Mai đấy, tớ cũng ngờ.” Cậu bao giờ Mai Mai tàn nhẫn đến thế, trực tiếp cắt đứt họa nguồn của đàn ông.
“Cậu cẩn thận đừng chọc Tiêu Mai nữa đấy, thì sẽ kết cục .” Sở Huyên hả hê . Tay còn động tác cắt kéo.
--- Mọi lén tiếng lòng đổi tương lai bi t.h.ả.m -