Mọi người nghe thấy tiếng lòng tôi, thay đổi tương lai bi thảm - Chương 112: - Nguyệt Phẩm Trai ---
Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:56:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Cái , cái , thế tiết kiệm cho ít công sức .】 Khương Uyển lập tức gật đầu lia lịa trong lòng.
Tiếng lòng của Khương Uyển khiến vài mặt suýt chút nữa kìm nụ khóe môi. Nếu vì cô bớt băn khoăn thì họ cần diễn kịch như !
“, vệ sĩ đó, thế đều thể yên tâm.” Lạc Dĩnh Lỗi cũng gật đầu.
“ , bọn em cũng nghĩ như thế.” Tiêu Mai gật đầu.
“Ban đầu em đồng ý , dù thì gì nhiều kẻ đến chứ, nhưng chịu nổi hai đứa nó thuyết phục nên em đành thỏa hiệp.” Lữ Du Thi đúng lúc.
Dù cũng diễn thì diễn cho trọn vẹn chứ!
“, quyết định của hai đứa nó chính xác, dù cũng là phòng bệnh hơn chữa bệnh mà!” Lãnh Văn Thanh .
Diễn kịch mệt đấy chứ!
“Bọn em cũng nghĩ như thế.”
“Em ủng hộ.” Khương Uyển chìa bàn tay nhỏ .
Đang đợi sự ủng hộ của em đây.
Mọi .
Buổi tối, Khương Uyển đang trong phòng khách trò chuyện với Thời Lam, chủ yếu là kể cho Thời Lam vài chuyện hổ của cô đây, chọc Thời Lam phá lên.
Khương Liêm xách một chiếc hộp lớn gói ghém tinh xảo bước .
“Hai con đang trò chuyện gì mà bố thấy tiếng từ ngoài cửa ?” Anh đặt hộp quà lên bàn.
“Bố ơi.” Khương Uyển hì hì chìa bàn tay nhỏ vẫy vẫy Khương Liêm.
“Xem bố mua gì cho hai con .” Khương Liêm vỗ vỗ hộp quà.
“Gì ạ?” Khương Uyển nghiêng chằm chằm những chữ hộp quà, “Nguyệt, Phẩm, Trai.”
“Nguyệt Phẩm Trai?” Giọng cô cao hơn tám cung.
Cô nhớ đây cô và Hy Noãn thích nhất là lên mạng xem bảng xếp hạng mười món ăn xa xỉ hàng đầu nổi tiếng nhất thành phố S, trong đó bánh ngọt của Nguyệt Phẩm Trai luôn vững vàng ở vị trí một.
Nếu các thành phố khác chủ yếu công nhận Michelin, thì cư dân thành phố S chỉ công nhận Nguyệt Phẩm Trai.
Một miếng bánh ngọt nhỏ bằng bàn tay của Nguyệt Phẩm Trai giá vài trăm hoặc cả ngàn tệ. Hồi đó, cô và em gái Hy Noãn từng chủ Nguyệt Phẩm Trai đúng là đang ngang nhiên cướp tiền.
Hai cũng thường , nếu phát tài sẽ mời đối phương đến Nguyệt Phẩm Trai ăn một bữa no nê.
Khương Uyển ngờ rằng thứ cô từng mơ ước bấy lâu nay đặt ngay mắt cô, mặc sức cô thưởng thức.
Thời Lam cũng ghé sát : “Sở Nguyệt về ?”
“Ủa?” Khương Uyển nghi hoặc .
“Sở Nguyệt là bà chủ Nguyệt Phẩm Trai, gần đây cô nước ngoài nên nhà mới đồ của Nguyệt Phẩm Trai bàn ăn. Dù thì chỉ món ăn do Sở Nguyệt tự tay mới gọi là mỹ vị, mới khiến lưu luyến quên lối về.” Thời Lam giải thích.
“Mẹ còn quen cả bà chủ Nguyệt Phẩm Trai !” Khương Uyển tỏ vẻ sùng bái.
Đối với cô mà , Nguyệt Phẩm Trai giống như một con quái vật khổng lồ. Cô từng nghĩ rằng xung quanh quen bà chủ Nguyệt Phẩm Trai. Biết Thời Lam quen một nhân vật lợi hại như , Khương Uyển thể kính trọng và sùng bái chứ.
Đối mặt với ánh mắt sùng bái của con gái, Thời Lam kiêu hãnh ngẩng cằm. Tuy cô lợi hại bằng Sở Nguyệt, nhưng thể trở thành bạn với Sở Nguyệt thì chứng tỏ cô cũng giỏi.
Khương Liêm bật lắc đầu sự tự luyến của vợ. Vợ vui là .
Mở hộp , bên trong tổng cộng ba tầng. Tầng đầu tiên là 12 chiếc bánh ngọt hình 12 con giáp tạo hình mắt.
Tầng thứ hai là bánh ngọt họa tiết phong cảnh, tầng thứ ba là 8 chiếc bánh nhỏ thôi thấy thèm thuồng, nước dãi chảy ròng ròng.
“Oa, quá.” Khương Uyển thích thú đến mức hai mắt sáng rực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-nguoi-nghe-thay-tieng-long-toi-thay-doi-tuong-lai-bi-tham/chuong-112-nguyet-pham-trai.html.]
“Bảo bối, mau nếm thử , ngon lắm.” Thời Lam thấy con gái vẻ mặt thèm thuồng liền hiền, giục.
“Vâng.” Khương Uyển chọn chọn , cái nào cũng , cái nào cũng nếm thử.
Cuối cùng, cô cầm một miếng bánh hình bán nguyệt vẽ hoa sen c.ắ.n một miếng. Ngon đến mức Khương Uyển lập tức trợn tròn mắt, từ từ nhai với vẻ mặt hạnh phúc.
“Ngon quá!” Vừa khen ngợi c.ắ.n thêm một miếng nữa.
【Thật hạnh phúc quá mất, thế mà trong đời ăn món ăn xa xỉ chuyên dành cho giới nhà giàu.】
Thời Lam vốn đang mỉm con gái ăn bánh ngọt một cách hạnh phúc, nhưng thấy tiếng lòng của con gái, ánh mắt cô lập tức tối sầm , tràn đầy xót xa.
Thứ mà Khương Trạch ăn đến nôn , là thứ mà đứa con gái bảo bối nhất của cô mong nhớ bao nhiêu năm nay, cô thể đau lòng chứ.
Khương Liêm thấy vợ vẻ mặt u buồn liền lập tức tiến lên nắm tay cô, an ủi cô bằng sự im lặng. Thời Lam khẽ với Khương Liêm.
Hai vợ chồng tình tứ ở một bên, còn Khương Uyển thì đang nhấm nháp món ngon trong miệng. 【Không hổ danh là Nguyệt Phẩm Trai, tuy thể diễn tả , nhưng với cái kiểu ngon đến mức nuốt cả lưỡi thế thì Nguyệt Phẩm Trai quả nhiên danh bất hư truyền.】
Cô vẫn còn thòm thèm, cầm thêm một miếng nữa lên từ từ thưởng thức.
“Ngon thật đấy.” Khương Uyển cầm nắp hộp bánh ngọt lật lật xem xét.
“Nguyệt Phẩm Trai …”
【Hình như một bạn nam lớp S là con trai của bà chủ Nguyệt Phẩm Trai thì ? Hình như tên là…】
“Hai con đang ăn gì ?” Khương Trạch vung điện thoại lững thững bước .
“Anh hai, bánh ngọt của Nguyệt Phẩm Trai , mau đến ăn .” Thấy Khương Trạch, Khương Uyển giơ miếng bánh trong tay lên như khoe báu vật mà gọi.
Khương Trạch cau mày, “Anh thích ăn, em tự ăn !”
“?” Khương Uyển nghi hoặc nghiêng đầu. 【Món ngon như mà hai ăn, đúng là… chẳng quý trọng gì cả. Trước đây ước mơ lớn nhất của là ăn bánh ngọt Nguyệt Phẩm Trai một đó!】 Cô hí hửng cầm thêm một miếng nữa ăn. 【Nếu hai ăn, thì tất cả đều thuộc về .】
Khương Trạch thấy em gái mắng trong lòng, lập tức phóng ánh mắt hình d.a.o găm về phía cô, chỉ là ngọn lửa mới bùng lên ánh mắt liếc xéo của Khương Liêm dập tắt .
Mèo Dịch Truyện
Anh nghiến răng nghiến lợi xuống ghế sofa.
Chương vẫn hết, xin mời bấm trang tiếp theo để nội dung đặc sắc phía !
“Không cần bận tâm đến hai con, hai con ăn thì bảo bối của cứ ăn hết .” Thời Lam thậm chí còn thèm Khương Trạch một cái, vẻ mặt dịu dàng Khương Uyển đang ăn uống vui vẻ.
“, ăn.” Khương Trạch lắc đầu. Anh ăn mười mấy năm , thứ gì ăn hơn mười năm cũng sẽ ngán thôi.
10. “Vậy thì em khách sáo nữa .” Khương Uyển hì hì, cầm một miếng bánh Phù Dung Các hình chú thỏ đặt tay Thời Lam, “Mẹ ơi, con cùng ăn.” 【Nếu hai ăn, thì con và thể chia thêm vài miếng.】
“Mẹ … , ăn.” Thời Lam vốn định từ chối, nhưng nghĩ đây là con gái đưa cho thì lập tức đổi ý.
“Bảo bối, ăn chậm thôi. Bố sẽ mua cho con một hộp mỗi ngày khi về nhà, đảm bảo con ăn đến ngán thì thôi.” Khương Liêm .
Thời Lam gật đầu, “, mỗi ngày đều mua cho bảo bối của . Dì Sở Nguyệt của con mấy hôm nước ngoài, giờ mới về, nếu mua cho con từ sớm .”
Khương Uyển mỗi ngày đều thể ăn món ngon như , ánh trong mắt cô sáng rực như mặt trời, gật đầu lia lịa, “Vâng ạ.”
Khương Liêm và Thời Lam con gái ăn uống hạnh phúc như , dù ăn nhưng cả hai đều cảm thấy thỏa mãn.
Khương Trạch buồn chán một bên hỏi: “Sắp đến giờ ăn tối , cả vẫn về?” Từ khi em gái tìm về, cả nhất định về nhà giờ ăn tối.
Thời Lam lúc mới liếc con trai út một cái, “Không .” Giọng điệu lạnh nhạt.
“ , cả việc gì chậm trễ , con gọi điện thoại hỏi xem .” Khương Uyển lấy điện thoại định bấm .
“Không , cả con là một kẻ cuồng công việc, chắc chắn là đang bận chuyện công ty, cần bận tâm đến .” Thời Lam xua tay, giọng điệu dịu dàng.
--- Mọi Người Nghe Thấu Tiếng Lòng Của Thay Đổi Tương Lai Bi Thảm -