Mọi người nghe thấy tiếng lòng tôi, thay đổi tương lai bi thảm - Chương 109: Lãnh Văn Thanh hỏi cách báo thù kẻ thù ---

Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:56:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Thần rời chào chú Quý, bước khỏi cổng cục cảnh sát đúng giữa trưa, mặt trời gay gắt chiếu thẳng khiến mắt hoa lên.

 

Khương Thần đưa tay che mắt, nheo mắt bầu trời trong xanh một gợn mây phía đầu mà cảm thán, “Hôm nay thời tiết thật .”

 

Miệng thì cảm thán, nhưng lòng trống rỗng, nếu chuyện thực sự diễn theo câu chuyện trong tiếng lòng của tiểu , thì của bây giờ, e rằng còn tồn tại nữa

 

Khương Thần tự giễu một tiếng, từ lúc nào trở nên đa sầu đa cảm đến , “Thôi bỏ , nghĩ nữa, về ăn trưa thôi.” Anh chậm rãi bước ngoài, “À , gửi cho tiểu một cái phong bao đỏ, để con bé ăn thêm một cái đùi gà bữa trưa.” Nói lấy điện thoại , chuyển thẳng 10 vạn tệ cho Khương Uyển, còn đặc biệt ghi chú, ăn nhiều đồ ngon , gầy quá.

 

Khương Uyển đang định cùng Lạc Dĩnh Lệ và Thẩm Dĩnh ăn trưa thì nhận “tiền tiêu vặt” từ năm, cô giật , “Anh năm chuyển tiền cho em nữa !” Cô tỏ vẻ bất lực.

 

Cha cũng , cả cũng thế, cứ động một chút là chuyển tiền cho cô, bây giờ thêm năm, cô cần nhiều tiền đến chứ.

 

Haizz, đây lo lắng vì tiền, vì nghèo khó mà sinh sự, bây giờ cũng lo lắng vì tiền, vì quá nhiều tiền mà sinh sự.

 

“Sao , mặt mày nhăn nhó như bánh bao thế.” Tiếu Khả Khả chọc chọc má Khương Uyển trắng nõn.

 

“Anh năm của tớ chuyển tiền cho tớ, là tiền tiêu vặt, tớ mà tiêu hết nhiều tiền thế chứ!” Cô đưa điện thoại cho Tiếu Khả Khả xem.

 

“Oa, Khương Thần thật hào phóng, tay là 10 vạn tệ.” Tiếu Khả Khả kinh ngạc thốt lên. Đây đúng là một thương em gái, một hào phóng như chứ? Mấy của cô, móc tiền tiêu vặt của cô là may mắn lắm .

 

“Bao nhiêu?” Phía bỗng vang lên một tiếng kêu kinh ngạc.

 

Khương Uyển giật , đầu đang trừng mắt cô một cách dữ tợn, “Tiểu ca?”

 

“Em năm chuyển cho em bao nhiêu tiền?” Khương Trạch bước tới một bước, trừng mắt Khương Uyển.

 

“Mười, mười vạn tệ ạ!” Khương Uyển nhỏ giọng .

 

“Mười vạn tệ?” Khương Trạch kinh ngạc kêu lên. Anh giật lấy điện thoại của Khương Uyển, thấy đó quả thật là 10 vạn tệ tiền lớn do năm chuyển đến, ghi chú là ‘tiền tiêu vặt’.

 

Tức đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, quả nhiên, chính là cây cải trắng vứt bỏ ai thèm cánh đồng.

 

Anh năm bao lâu cho nhiều tiền tiêu vặt như ?

Mèo Dịch Truyện

 

Anh quăng điện thoại cho Khương Uyển, tức giận đùng đùng bỏ .

 

“Tiểu ca, thật là kỳ lạ quá !” Khương Uyển ngơ ngác lẩm bẩm.

 

“Pfft, đúng , tiểu ca của thật là kỳ lạ.” Tiếu Khả Khả che miệng trộm. Khương Trạch đây là đang ghen tỵ với Khương Uyển , thất sủng, đáng đời.

 

Lạc Dĩnh Lệ cũng rạng rỡ, thể thấy Khương Trạch xẹp lép, cô cực kỳ vui vẻ.

 

Còn Thẩm Dĩnh thì biểu cảm gì, cô cảm giác gì đặc biệt với Khương Trạch.

 

“Đi thôi, ăn cơm nào!” Thẩm Dĩnh đưa tay ôm vai Khương Uyển, về phía nhà ăn.

 

Bốn bàn bạc xem nên ăn gì.

 

Còn Khương Trạch, tức giận bỏ , thì nhắn tin cho Khương Thần với mục đích đòi tiền tiêu vặt, nhưng nhận một chữ “cút” từ Khương Thần.

 

Tức đến mức mắt Khương Trạch đỏ ngầu.

 

“Cải trắng ơi, giữa đồng hoang ơi, mười tám đôi mươi ơi, chẳng ai thương ơi…” Anh u oán xổm trong góc khuất u ám, ngừng vẽ vòng tròn đất, miệng thì âm u hát những bài ca bi thương.

 

Vệ Thanh đang ngang qua đây để đến nhà ăn, dọa giật . Khóe mắt ngừng giật giật, trừng mắt nào đó vẫn đang tự than vãn mà hề , “Khương Trạch, bệnh thì chữa , trốn ở đây dọa mày c.h.ế.t !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-nguoi-nghe-thay-tieng-long-toi-thay-doi-tuong-lai-bi-tham/chuong-109-lanh-van-thanh-hoi-cach-bao-thu-ke-thu.html.]

Vốn cảm thấy đáng thương, giờ ghét hò hét, Khương Trạch mắt đỏ rực, hung quang bùng lên.

 

Vệ Thanh thì sợ , xắn tay áo lên chuẩn khai chiến.

 

Đến giờ ăn trưa, chỉ mới vệ sinh một lúc mà Trạch biến mất, Vu Phóng sốt ruột tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng tìm thấy nhưng còn kịp vui mừng thì thấy Trạch nhà đang đối mặt với Vệ Thanh, đang xắn tay áo gây gổ với . Vu Phóng lập tức nổi điên, chạy lên lầu với tốc độ nhanh nhất từ đến nay, kéo Khương Trạch xa, “Anh Trạch, Trạch, chúng ăn cơm thôi!” Đánh lộn xộn trong lớp thì còn , chứ thể đ.á.n.h giữa thanh thiên bạch nhật bên ngoài, nếu lớp S của bọn họ đám ch.ó c.h.ế.t của hội học sinh để mắt tới. Lúc đó Cố Nặc chắc chắn sẽ nổi điên.

 

“Vu Phóng, buông tay .” Khương Trạch vẫn trừng đôi mắt đỏ hoe, một tay gạt bàn tay đang níu chặt .

 

Mà Vu Phóng đương nhiên sẽ buông tay, cứ thế túm chặt Khương Trạch, cuối cùng đương nhiên là kéo .

 

Vừa khuyên, “Anh, , ở bên ngoài thì bớt loạn , lẽ nào theo vết xe đổ của Triết ?”

 

Nhìn kéo càng lúc càng xa, Vệ Thanh thong thả hạ tay áo xuống, đưa tay, giơ ngón giữa về phía Khương Trạch, khiến Khương Trạch mắt trợn tròn, chạy về đập c.h.ế.t Vệ Thanh, tiếc là Vệ Thanh tiêu diêu tự tại rời .

 

Trưa ăn cơm, đội bốn ban đầu thêm một là Lãnh Văn Thanh.

 

“Khương Uyển, thật sự cảm ơn , nếu thì tình cảnh hiện tại của tớ chắc chắn thể tưởng tượng nổi.” Lãnh Văn Thanh kéo tay Khương Uyển, mặt đầy vẻ ơn, khiến Khương Uyển ngơ ngác.

 

“Ý … là ?” Khương Uyển thắc mắc hỏi, 【Mình , cảm ơn chứ?】

 

“May mà lúc đó gọi tớ , nếu bây giờ hậu quả của tớ khó mà lường !”

 

“?” Khương Uyển kinh ngạc, , tương lai của cô sẽ chứ?

 

“Thanh Thanh, ?” Tiếu Khả Khả kịp thời hỏi nghi vấn của Khương Uyển.

 

Lãnh Văn Thanh lập tức phẫn nộ , “Là cục cảnh sát gọi điện cho chúng tớ, bảo cả nhà tớ đến mới . Bà lão mà cảnh sát bắt là một kẻ buôn , lúc đầu bà cứng đầu cứng cổ chịu gì, nhưng tên con trai của bà đặc biệt vô dụng, hỏi lớn tiếng một câu là khai hết.”

 

Tiểu chủ, chương vẫn còn tiếp, mời bạn bấm trang tiếp theo để , nội dung phía càng thêm đặc sắc!

 

“Hóa mục tiêu của bọn chúng là tớ, nếu tớ đường đó sẽ bọn chúng đưa về nhà đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê, đó bán tớ vùng núi sâu, đến lúc đó phận của tớ tuyệt đối sẽ sống bằng c.h.ế.t.” Cô nắm chặt tay, đập mạnh xuống bàn.

 

“Vậy mục tiêu của bọn chúng ?” Thẩm Dĩnh hỏi.

 

Mắt Lãnh Văn Thanh hiện lên vẻ u ám, cô nghiến răng nghiến lợi , “Là Tề Viện Viện. Cô ghen tỵ với tớ nên tớ sống bằng c.h.ế.t.”

 

Khương Uyển thầm thở phào nhẹ nhõm, “Vậy thì quá , đường đó nên thoát một kiếp.”

 

“Cho nên mới , tớ cảm ơn đó Khương Uyển, nếu gọi tớ , bây giờ tớ lẽ tìm đến cái c.h.ế.t .” Cô ôm lấy Khương Uyển, trân quý vô cùng.

 

Khương Uyển khô khốc giật giật khóe môi, “Không thể nào!”

 

Trong lòng lầm bầm lảm nhảm, 【 , bán vùng núi sâu, vợ của hai đàn ông, mà chấp nhận , quả thật tìm đến cái c.h.ế.t mấy , chỉ là lớn nên đều cứu sống. Sau hai đàn ông đó để cho tự sát nữa thì mỗi ngày đều trói cho hành động. Cũng chính vì mới thể sống thêm mười mấy năm.】

 

Nghe tiếng lòng của Khương Uyển, Lãnh Văn Thanh run rẩy dữ dội, trong mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.

 

Cô tự nhận yếu đuối, thể khiến cô nhiều tìm đến cái c.h.ế.t, chắc chắn là gặp cú sốc thể chịu đựng trong lòng.

 

Nghĩ đến đây, trong lòng cô dâng lên một mối hận thù Tề Viện Viện từng , nếu thể, cô thật sự đưa Tề Viện Viện đến vùng núi mà cô suýt bán, để Tề Viện Viện tự trải nghiệm nỗi tuyệt vọng của cô.

 

nếu như , cô khác gì Tề Viện Viện độc ác ?

 

Vậy thì, cô để báo thù Tề Viện Viện đây?

 

--- Tất cả trộm tiếng lòng của để đổi tương lai bi t.h.ả.m -

 

 

 

Loading...