Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới - Chương 19: Trương Di Nương Ngáng Chân
Cập nhật lúc: 2026-01-17 13:50:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Uyển nghĩ nghĩ, : "Vậy sẽ phái đến lấy sớm lúc tiệc tối sắp kết thúc, cũng khéo xem chỗ nào giúp ."
Sau đó Tô Uyển : "Tỷ tỷ Hoa Quyển, một bàn như , một trăm lượng bạc đủ ? Trong phủ hàng năm đều tính theo một trăm lượng, nếu là đủ, chỗ còn chút tiền riêng."
"Đủ đủ , đủ ." Lần bình hoa mua về cũng chỉ mấy chục lượng, nhưng bán là giá trời.
"Có thể trả cho tỷ 5 lượng tiền đặt cọc ?"
Tô Uyển vui vẻ đồng ý.
Đợi khi Tô Uyển , Hoa Quyển trả 5 lượng thỏi bạc cho Giang Thời Việt.
Giang Thời Việt chịu nhận. "Ta ăn của cô hai bữa , tiền coi như tiền cơm."
Hoa Quyển : "Giá cả bên bọn và chỗ các chút giống , bình hoa hôm qua giúp mua đáng giá nhiều tiền . Cho nên 5 lượng vẫn là nhận lấy ."
Hoa Quyển cũng cách nào giải thích rõ ràng, Giang Thời Việt cũng cưỡng cầu, nhận lấy thỏi bạc, với Hoa Quyển: "Lần nếu còn mua bình hoa các loại, cứ với . Chỉ là mấy ngày nữa hộ tống vật tư cứu trợ thiên tai, chỉ thể đợi về tìm cho cô một ít đồ ."
Tiền trong thẻ ngân hàng của Hoa Quyển còn khá nhiều, vội vàng nhất thời.
Cô với Mạc Xuyên: "Mạc Xuyên, lát nữa thể đến nhà nông dân bên chân núi , tìm Đại Nữu ? để em ngày mai đến giúp ."
Mạc Xuyên gặp qua dáng vẻ của Đại Nữu, tìm cô bé khó, một lời đồng ý ngay.
Trong thành, Vạn Phúc Lâu.
Trương di nương tìm họ xa của bà —— Trương chưởng quầy.
"Muội cái gì? Ngày mai bánh ngọt bán cho Tô phủ? Thế ." Trương chưởng quầy còn trông cậy kiếm một khoản, những năm đều như , nhưng đột nhiên Trương di nương chạy tới chắc nữa, ông vui.
"Vốn dĩ là đặt ở chỗ , đều xong , nhưng con bé Tô Uyển cứ đòi nhận việc ."
"Vậy thì để đại tiểu thư Tô gia đến chỗ đặt, cũng như cả thôi." Trương chưởng quầy cảm thấy, miễn là bán , bán cho ai gì khác biệt.
"Thế , là mở tiền lệ, ? Huynh cũng suy nghĩ cho cháu gái một chút chứ."
"Muội xem thế nào ."
"Huynh cứ chuẩn bánh ngọt theo thông lệ như bình thường ở đây. Tô Uyển đến, cứ chốt với Tô Nghiên , cần đích Tô Nghiên đến lấy mới . Nếu nó chịu, liền bán cho nó, tạm thời tạm bợ tiệm nào cung cấp nổi nhiều bánh ngọt như ? Cuối cùng việc ăn còn rơi đầu Vạn Phúc Lâu. Hơn nữa, nó kẻ ngốc, đặt nhà khác hạ thấp đẳng cấp, mất mặt chính là cả nhà."
Trương chưởng quầy nghĩ , dù cũng là bà con nhà , liền đồng ý.
ngờ, đợi đến tối cũng thấy Tô Uyển .
Nhìn nhiều bánh ngọt trong tủ quầy như , ông đành đích đến Tô phủ tìm Trương di nương.
Trương di nương cũng kinh ngạc, đầu chỉ đành an ủi họ : "Không , cứ về đợi , buổi tối chắc chắn tìm cứu vãn tình thế."
Hoa Quyển nhận mối ăn lớn, dựa theo danh sách liệt kê, mua sắm một phen hoành tráng, ngoài mua hai con d.a.o chuyên dụng cắt bánh kem.
Đợi cô về đến quán ăn nhỏ, là buổi chiều.
Cô tùy ý ăn vài miếng cơm liền bắt đầu sắp xếp hàng hóa.
Tất cả bao bì đều đổi thành bao bì đặt của quán ăn nhỏ.
Bánh kem cấp đông , đồ ăn vặt đồ kho mở , phân biệt bỏ hộp gỗ đóng gói.
Trà sữa rót riêng , bỏ ống tre, nhãn mác dán lên.
Đợi đến tối, Giang Thời Việt và Mạc Xuyên đúng giờ đến, bọn họ giúp Hoa Quyển cắt bánh kem.
Đại Nữu và Hoa Quyển phụ trách lót giấy dầu, bỏ hộp gỗ.
Mọi ngóc ngách đều thể thấy bóng dáng bận rộn của Đại Nữu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-ngay-thu-dau-vang-quan-an-nho-nha-ta-thong-di-gioi/chuong-19-truong-di-nuong-ngang-chan.html.]
Hoa Quyển : "Đại Nữu, em nghỉ ngơi một chút ."
Đại Nữu vui vẻ : "Chị ơi, em mệt, em thích việc."
Cô bé thật hiểu chuyện nha!
Mạc Xuyên : "Mấy ngày nữa cũng xuôi nam đến vùng thiên tai, thấy Đại Nữu , cứ để con bé ở trong quán giúp cô ."
Phản ứng đầu tiên của Hoa Quyển vẫn là từ chối, nhưng còn miệng, Đại Nữu lập tức quỳ xuống mặt Hoa Quyển, cô bé chảy nước mắt : "Chị tiên nữ, cầu xin chị nhận lấy em , em thể trâu ngựa cho chị, nếu em , nhưng em thể học."
Hoa Quyển đỡ cô bé dậy: "Em . em còn nhỏ như , thể ngoài việc ."
Đại Nữu nhất quyết chịu dậy, : "Chị tiên nữ, nếu chị nhận em, em tiêu đời , hu hu hu, ông nội bán em cho ..."
Hoa Quyển kinh hãi, : "Đại thúc thể bán trẻ con chứ! Quá đáng lắm!"
Đại Nữu lắc đầu: "Không liên quan đến ông nội, năm nay mất mùa, bà nội bệnh, trong nhà đều còn gì ăn . Ông nội cũng em thể ăn bữa cơm no, nhưng em lớn tuổi , nha , chỉ thể cho ."
Hoa Quyển : "Vậy ông nội em bán em bao nhiêu bạc?"
Đại Nữu thút thít : "Một cân, một cân mười văn tiền."
Hoa Quyển kinh hãi: "Sao thể bán theo cân nặng? Đây là mà!"
Đại Nữu : "Chị tiên nữ, em ăn ít, nhưng em việc nhanh, thím hàng xóm đều em việc . Cầu xin chị nhận em ."
Hoa Quyển : "Em yên tâm, chị sẽ để em bán , bất kể là nha , tương lai của em do em tự chủ."
Sau đó Hoa Quyển tìm Giang Thời Việt mượn 5 lượng bạc, đưa cho Đại Nữu: "Đại Nữu, tiền em mang về cho ông nội em, bảo ông đền cho tiền vi phạm hợp đồng, còn cho bà nội em chữa bệnh, đủ tìm chị."
Hoa Quyển nghĩ nghĩ, bổ sung: "Sau em đến quán chị giúp việc, bao một bữa ăn, đó tiền tháng 1 lượng."
Đại nha của nhà giàu tiền tháng cũng chỉ 1 lượng.
Đại Nữu càng dữ dội hơn: "Chị ơi em cần tiền tháng, chị cho đủ nhiều ."
Tục ngữ , con nhà nghèo sớm lo liệu việc nhà, Đại Nữu chính là điển hình. Kể từ khi Hoa Quyển đồng ý giữ cô bé , cô bé liền bắt đầu bận rộn, việc đầu tiên chính là lau sạch sẽ tất cả bàn ghế.
Còn hỏi Hoa Quyển: "Chị ơi tầng là chỗ nào ạ?"
Hoa Quyển : "Trên tầng là phòng ngủ của chị, em thể lên xem." Hoa Quyển cũng tò mò thời đại thể lên tầng hai .
Trên thực tế là thể, Đại Nữu nhanh nhẹn trải giường của Hoa Quyển cho gọn gàng, đó lấy giẻ lau lau bàn sạch bong một hạt bụi.
Hoa Quyển lẩm bẩm: "Mình tư bản, bóc lột ..." cô vẫn hưởng thụ cảm giác .
Thật sự là sa đọa a!
Mạc Xuyên gọi tầng: "Hoa Quyển, Tô phủ đến !"
Tô Uyển còn đang ở tiệc rượu , đến là hai thị vệ cô vẫn luôn dẫn theo. Bọn họ mang theo mấy cái rương gỗ lớn, kiểm tra thực phẩm một chút, thanh toán nốt tiền còn .
Bọn họ bỏ tất cả đồ đạc rương, dùng xe ngựa kéo về phủ.
Trăng treo giữa trời, trong Tô phủ đèn đuốc sáng trưng, khách khứa chia bàn mà ăn cơm đoàn viên, bàn bày đủ loại món ăn, thỉnh thoảng khen ngợi.
"Trương di nương trong phủ việc vẫn thỏa đáng như nay, món ăn xem, bày biện tinh tế, mùi vị tươi ngon."
"Năm nào cũng mời bếp trưởng của t.ửu lầu lớn trong thành đến , thường còn ăn ."
"Chứ còn gì nữa, di nương như trợ thủ, chủ mẫu hưởng phúc ."
Cũng cô bé lầm bầm: "Lần nào cũng là mấy món , vô vị c.h.ế.t !" Đích nữ nhà đường thúc của Tô Uyển là Tô Thiền.
Vừa khéo cô bé và Tô Uyển Tô Nghiên một bàn, Tô Nghiên thấy, nhạo một tiếng: "Quanh quẩn đều là mấy món gà vịt ngỗng cá, còn thể hoa ?" Cô Tô Uyển, cao giọng : " tiệc thưởng trăng lát nữa a, bình thường nha!"