Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới - Chương 159: Đi Ăn Đồ Nhật

Cập nhật lúc: 2026-01-18 17:48:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Minh Lễ hỏi: "Bà tò mò về lai lịch của nàng ?"

 

Lục lão phu nhân : "Đợi con sống đến tuổi của sẽ , thứ đều là hư ảo, mang đến cũng mang . Chỉ một chữ tình mới là thật. Nếu các con tình, những thứ khác đều là mây bay."

 

Nói xong bà ngáp một cái, hôm nay quả thực mệt .

 

Lục Minh Lễ nhẹ nhàng rút chiếc gối tựa lưng bà, đỡ bà xuống, đắp chăn , : "Bà nội, bà mau nghỉ ngơi , ngày mai con đến thăm bà."

 

Gật đầu với Cẩm Sắt, cũng về.

 

Giấc ngủ yên , Hoa Quyển trằn trọc giường, trong đầu là những lời Lục Minh Lễ với nàng, đến rạng sáng mới từ từ ngủ .

 

Ngày hôm mặt trời lên cao, nàng mang hai quầng thâm mắt, ngáp một cái thật to bò dậy khỏi giường, đồng hồ, bữa sáng thì kịp nữa , ăn trưa luôn .

 

Dưới lầu, Hoa Sanh và Mạc Xuyên đang dọn dẹp nhà cửa, hôm nay thời tiết , thích hợp để tổng vệ sinh, thấy Hoa Quyển xuống lầu, Mạc Xuyên kinh ngạc kêu lên: "Cô ai đ.á.n.h ?"

 

"Anh mới đ.á.n.h..." Hoa Quyển soi gương, cũng giật , vội vàng dùng nước lạnh rửa mặt.

 

Nàng ngả sofa, lấy một miếng mặt nạ mắt, đắp lên vùng mắt, Mạc Xuyên và Hoa Sanh cũng học theo nàng, sofa đắp mặt nạ.

 

"Thoải mái quá!" Mạc Xuyên thở dài một tiếng, "So với đây, đây mới gọi là sống chứ."

 

Hoa Sanh gật đầu đồng tình.

 

Mạc Xuyên thấy Hoa Quyển đáp , thăm dò : "Hai xem! Ở đây bao, sofa, điện thoại, tivi, xe, đồ ăn ngon, ai nghĩ quẩn chạy về thời cổ đại sống cuộc sống như chứ? Hai ngốc ?"

 

Hoa Quyển nhảy dựng lên: "Anh đang mắng đấy ?"

 

Mạc Xuyên : " . cô và Lục tướng quân thể ở bên , cho dù , giúp nhiều, nhưng cũng thẳng."

 

"Anh thể giống chúng , vứt bỏ thứ ở bên đó để đến đây."

 

Hoa Quyển mất kiên nhẫn : "Được , , tự chừng mực. Dọn dẹp , ăn đồ Nhật!"

 

Chỉ mỹ thực mới thể khiến vứt bỏ phiền não.

 

Hoa Quyển nhấn một cú ga, lái thẳng đến quán ăn Nhật.

 

Chiếc xe sang đỗ cửa quán, lập tức hai từ trong quán , một đàn ông giúp nàng đỗ xe, còn một cô gái trẻ cúi gập chào họ, một câu "Mời ba vị theo ." lớn tiếng hét một câu tiếng Nhật trong quán.

 

Tất cả nhân viên trong quán cũng lập tức đáp một câu tiếng Nhật tương tự.

 

Vào phòng riêng, Mạc Xuyên nhỏ giọng hỏi Hoa Quyển: "Họ lẩm bẩm cái gì ?"

 

"Không ... nhưng xem thái độ phục vụ của họ , học hỏi !" Hoa Quyển cũng nhỏ giọng trả lời .

 

Mạc Xuyên nhân viên đang quỳ chiếu tatami nhẹ nhàng hỏi ăn gì —— Xin mời, học chút nào...

 

Cá hồi, sò đỏ, tôm hùm scampi, bụng cá ngừ vây xanh...

 

Thêm gan ngỗng, cua tuyết, sushi, lươn nướng...

 

Ba họ gọi hết vòng đến vòng khác.

 

Cuối cùng Hoa Quyển và Hoa Sanh đều ăn no căng, ôm bụng ngả sofa, Mạc Xuyên khinh bỉ : "Hai ăn buffet đúng là lãng phí, nhưng may mà ."

 

Nói gọi thêm một vòng.

 

Cuối cùng kết thúc bằng một bát ramen.

 

Ăn xong, Mạc Xuyên hỏi: "Tối nay quán ăn nhỏ bán gì thế?"

 

Hoa Quyển tâm trạng , nàng chống hai tay lên hông, hừ một tiếng, nghiến răng nghiến lợi : "Bún ốc Liễu Châu!"

 

Mạc Xuyên và Hoa Sanh , hỏi: "Bún ốc Liễu Châu là gì? Có ngon ?"

 

"Ngon tối nay hai sẽ ."

 

Quán ăn nhỏ cuối cùng cũng mở cửa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-ngay-thu-dau-vang-quan-an-nho-nha-ta-thong-di-gioi/chuong-159-di-an-do-nhat.html.]

 

Những vị khách chờ đợi suốt hai ngày sớm canh ở cửa, mở cửa liền ùa , mỗi tìm một bàn xuống.

 

"Hoa lão bản, tiệc mừng thọ mà ngài tổ chức cho Lục lão phu nhân lan truyền khắp thành ! Khúc Thủy Lưu Thương đó rốt cuộc là gì? Chúng cơ hội chiêm ngưỡng ?"

 

"Còn mùi thịt nướng đó nữa, sắp bay từ phía đông thành đến phía tây ! Rất nhiều trốn chân tường để ngửi mùi thơm đó đấy!"

 

" , pháo hoa đó mới tuyệt! từng thấy loại nào rực rỡ như ! Đêm qua thật sự còn náo nhiệt hơn cả Tết!"

 

Cuối cùng hỏi đúng trọng tâm: "Hôm nay ăn gì ? Không thấy thực đơn."

 

Hoa Quyển : "Hôm nay quán bán b.ún ốc Liễu Châu, một bát b.ún là hai mươi văn, còn thể tự chọn thêm một món ăn kèm, trứng chiên thủ công, chân giò giòn, chân gà da hổ, v.v."

 

"Vậy , cho một bát b.ún ốc Liễu Châu, thêm một quả trứng chiên."

 

" cũng một bát, thêm chân giò. Quán của Hoa lão bản cứ gọi bừa, chắc chắn ngon."

 

Vì tin tưởng Hoa Quyển, các vị khách đều nhanh ch.óng gọi món.

 

Món ăn kèm là do Hoa Quyển bảo A Mãn chiên tại chỗ, Mạc Xuyên thì phụ trách nấu b.ún.

 

"Bún gì mà nhiều món ăn kèm ngon thế ." Mạc Xuyên hướng dẫn túi b.ún ốc Liễu Châu, thỉnh thoảng liếc động tác của A Mãn.

 

Để tiết kiệm thời gian, tất cả b.ún luộc qua nước lạnh, bây giờ chỉ cần bắt đầu từ bước thứ hai.

 

Đổ một ít nước lạnh đun sôi, cho các gói gia vị , đó đổ b.ún , cho măng chua...

 

"Ọe..." Mạc Xuyên nhịn , suýt nữa nôn đất.

 

"Mùi gì thế ?! Hỏng ?" Hắn dùng một cánh tay che mũi, nhặt túi bao bì lên kiểm tra hạn sử dụng phía .

 

"Chưa hỏng mà..." Hắn túi măng chua tiện tay vứt thùng rác, suy nghĩ một chút, xổm xuống nhặt .

 

Rồi từ từ đưa gần mũi——

 

"Ọe..."

 

! Chính là mùi !

 

Hắn mở cửa bếp chạy ngoài: "Hoa Quyển, Hoa Quyển! Cô mau ngửi xem, chuyện gì ?"

 

Hoa Quyển đang chuyện với khách, Mạc Xuyên mở cửa , mùi măng chua liền theo bay ngoài, cả quán đều tràn ngập cái mùi khó tả đó.

 

"Hoa Quyển!" Mạc Xuyên kéo nàng, "Cô mau bếp xem!"

 

"Sao ?" Hoa Quyển kéo bếp, hỏi.

 

"Cô ngửi thấy mùi thối ?"

 

"Anh gì mà ngạc nhiên thế? Đây chính là mùi thơm của b.ún ốc Liễu Châu mà!"

 

Mạc Xuyên trợn tròn mắt: "Cái, cái, cái ăn ?"

 

Bên ngoài khách cũng lớn tiếng gọi: "Hoa lão bản! Hoa lão bản! Sao ? Trong quán thối quá!"

 

Hoa Quyển giải thích: "Các vị, các vị, xin hãy , đây chính là mùi của b.ún ốc Liễu Châu, giống như đậu phụ thối, chỉ ngửi thì thối, ăn ngon."

 

Nàng tiếp tục: "Nếu chấp nhận cũng , hôm khác món khác các vị đến."

 

Mọi xong nhất thời gì. Mùi của đậu phụ thối, khi chiên qua dầu thực ngửi cũng tệ, hơn nữa nó ở ngoài trời, khí lưu thông cũng sức sát thương lớn.

 

b.ún ốc Liễu Châu ...

 

Hoa lão bản , họ còn tưởng nhà xí nổ tung.

 

Ngay cả những xếp hàng bên ngoài cũng ngửi thấy, đang lúc họ hiểu thì thấy khách bịt mũi chạy ngoài.

 

Chạy thì chỉ chạy một nửa, còn một nửa khách vẫn bên trong, khiến những bên ngoài , chạy chạy?

 

Lúc Hoa Quyển , lớn tiếng giải thích với một nữa, , hôm nay chỉ b.ún ốc Liễu Châu, ăn tùy .

Loading...