Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 97: Thu lê cao, Bánh thu lê

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:30:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Thịnh trằn trọc mấy ngày, tự hành hạ đến mức bốc hỏa. Cổ họng đau đến mức tiếng, trong miệng cũng nổi mấy cái bọng nước, liên tục mấy ngày sức ăn đều giảm sút.

 

Lục Yên: “Tỷ thật sự phục đấy, giữa mùa đông mà bốc hỏa.”

 

Lục Thịnh: “Tỷ căn bản chẳng cái gì cả.”

 

Lục Thịnh khản giọng âm thanh như cái chiêng vỡ, Lục Yên mà mặt mày nhăn nhúm cả .

 

Lục Yên: “Tỷ cảm giác amidan của sắp viêm .”

 

Lục Thịnh: “Ai phát ngôn?”

 

Lục Yên: “......”

 

Lục Yên sợ viêm lên phát sốt, chỉ đành vội vàng nghĩ cách đồ hạ hỏa. May mà lúc vẫn còn bán lê, lê phương Bắc đúng là chịu rét giỏi.

 

Nói đến thanh hỏa nhuận táo, chắc chắn Thu lê cao là hiệu quả nhất. Cách nấu Thu lê cao cũng khó lắm. Đầu tiên gọt vỏ lê thái thành miếng nhỏ, táo đỏ khô thái thành miếng nhỏ, la hán quả bẻ vụn, xuyên bối để sẵn, nguyên liệu chuẩn xong.

 

Lê, táo đỏ, vụn la hán quả và đường phèn cho nồi, cần thêm nước, trực tiếp đun lửa lớn, ninh cho lượng nước trong lê tiết , ninh đến khi tất cả mềm nhũn, vớt , dùng gạc vắt lấy bộ nước cốt. Nước cốt lê đổ nồi, ninh một khắc đồng hồ. Đem xuyên bối mua từ tiệm t.h.u.ố.c nghiền nát, đổ nước cốt lê, tiếp tục ninh, lượng nước sẽ từ từ cạn , nước cốt lê từ dạng nước trong từ từ chuyển sang dạng đặc sệt, dùng đũa nhấc lên đứt, cho nước sẽ ngưng tụ thành khối, Thu lê cao thành.

 

Thu lê cao

 

Thu lê cao thực khá dễ uống, nhưng chịu nổi Lục Yên ngày nào cũng ép uống, ngoài Thu lê cao còn nước lê luộc uống hết, Lục Thịnh một ngày chạy mấy bận nhà xí, nửa đêm còn đội gió rét thức dậy tiểu, tê dại .

 

Lục Thịnh: “Có cái nào cần uống ?”

 

Lục Yên thấy Lục Thịnh uống ừng ực mấy ngày nước lê cổ họng khá hơn nhiều, cũng khó nữa, dùng lê một món Bánh thu lê. Mặc dù Bánh thu lê và Thu lê cao giống , nhưng căn bản là một thứ.

 

Đem lê thái miếng xay nát, lọc bỏ bã chỉ giữ nước cốt lê, nước cốt lê đổ nồi, thêm nước tinh bột, khuấy liên tục đến khi thành dạng bột nhão đặc sệt, đổ khuôn quét dầu, mang ngoài cho nguội bớt.

 

Sau khi nguội bột nhão sẽ đông đặc thành khối, lấy khỏi khuôn thái thành miếng nhỏ, chính là Bánh thu lê . Ăn dai giòn trơn mượt, vị ngọt nhàn nhạt.

 

Bánh thu lê

 

Lục Thịnh thích món ăn vặt nhỏ , hơn nhiều so với việc bắt cứ uống nước lê mãi. Đem tinh bột rang chín lăn qua một lớp, lớp ngoài của Bánh thu lê sẽ trở nên vô cùng khô ráo, Lục Thịnh dùng túi giấy thấm dầu đựng một đống mang đến huyện học, dăm ba bữa ném một miếng miệng.

 

Hôm nay Trương Sưởng vặn cũng ở huyện học, Lục Thịnh đường chạm mặt y, hai giả lả chào hỏi.

 

Lục Thịnh hành lễ: “Trương sư .”

 

Trương Sưởng đáp lễ: “Lục sư .”

 

Lục Thịnh bộ tịch móc túi đồ ăn vặt : “Ây da Trương sư , ở huyện học gặp một dễ, sắp về nhà ? Cầm hai miếng ăn hẵng , Lục Yên chuyên môn cho đấy, sắp thể ăn nữa .”

 

Trương Sưởng: “......”

 

Bánh thu lê ngọt ngào ăn miệng đắng chát nên lời.

 

Lục Thịnh đắc ý dào dạt, chí đắc ý mãn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-97-thu-le-cao-banh-thu-le.html.]

Trương Sưởng cam lòng yếu thế: “Đa tạ Lục sư , , giêng vẫn sẽ , đến huyện học nữa, nhưng và Lục ký các vẫn là quan hệ hợp tác mà ha ha ha ha!”

 

Nói vỗ vỗ vai Lục Thịnh, bỏ .

 

Lục Thịnh: “......”

 

Buổi trưa lúc ăn cơm ở nhà ăn, bàn tán về Trương Sưởng.

 

“Nghe Trương Sưởng sư sắp về nhà ?” Tiết Trác Viễn tò mò hỏi Sở Thiên Khoát. Trong Sở Thiên Khoát mới là đồng song thực sự của Trương Sưởng, hai vẫn luôn học cùng một lớp, chỉ là quan hệ khăng khít đến thế, Sở Thiên Khoát quan hệ với mấy bọn họ hơn một chút.

 

Sở Thiên Khoát gật đầu: “Huynh từ lâu , còn tưởng mấy tháng về , tại lúc mới .”

 

Lục Thịnh hừ lạnh một tiếng, còn thể vì cái gì, vì Lục Yên chứ , thêm một thời gian xem thể giải quyết Lục Yên chứ gì.

 

Tiết Trác Viễn thở dài một : “Thi Hội thực sự khó thi ?”

 

Sở Thiên Khoát gật đầu: “Khó thì chắc chắn là khó, nhưng cũng vì khó nên mới học nữa. Huynh chủ yếu vẫn là thích đây đó, chịu yên .”

 

“Cái khó đều là tương đối, cảm nhận của mỗi là khác .” Lục Thịnh : “Người thi đỗ thì thấy khó, thi đỗ thì thấy khó, thi thử thì sẽ .”

 

Tiết Trác Viễn gật đầu: “Haizz, thực còn khá ngưỡng mộ , bản gì. Còn Chu nữa, học là học nữa, việc cho Lục chưởng quỹ là việc cho Lục chưởng quỹ luôn.”

 

Lục Thịnh cũng thực sự khá khâm phục Chu Lương, y thực sự chút giá t.ử nào của sách, nắm bắt cơ hội . Trương Sưởng đó dẫu cũng là việc ăn của nhà , bên y chỉ chuyện với Lục Yên một buổi chiều, dẫn theo thê nhi dọn đến trang t.ử ở luôn , thực sự lợi hại.

 

Nói chuyện một hồi chủ đề chuyển sang hướng khác: “Trương sư tuổi , về nhà chắc sẽ nhà ép thành nhỉ.”

 

“Đó là chắc chắn .” Lục Thịnh còn hả hê: “Đọc sách giống như một cái cớ , lúc thành thể đợi thi lên cao hơn nữa, sách thì cái cớ còn nữa !”

 

“Là đạo lý .” Tiết Trác Viễn tỏ vẻ tán đồng: “Ta chính là dùng cách để lừa gạt nhà đấy.”

 

“Tại các kháng cự việc thành như ?” Tống Bác Văn tỏ vẻ hiểu: “Ta thấy thành chẳng cả!”

 

“Cũng hẳn là kháng cự thành , chủ yếu là khó tìm mắt.” Tiết Trác Viễn chỉ chỉ Tống Bác Văn và Sở Thiên Khoát: “Huynh tưởng ai cũng dễ dàng như hai ? Một thanh mai trúc mã rõ gốc gác, một chí thú tương đồng nhất kiến chung tình.”

 

Hôm đó Tống Bác Văn và vị hôn thê của y hai nhà là thế giao, từ nhỏ cùng lớn lên, suýt chút nữa Tiết Trác Viễn chua xót đến c.h.ế.t.

 

Tống Bác Văn ây một tiếng: “Ta nhiều suy nghĩ như các , nhà bảo sách thì sách, bảo thành thì thành , đều thấy , bảo tự chọn cũng nên gì.”

 

Lục Thịnh cảm thấy như cũng , việc hoặc gì thì nhà bảo nấy đều , t.h.ả.m nhất là , bảo thì tình nguyện.

 

Buổi tối lúc về hai rẽ viện của Oanh nương cho ch.ó ăn, phát hiện tình hình biến hóa.

 

Ngân T.ử đúng là con ch.ó tính tình , con ch.ó vàng đến ngày nào cũng xoay quanh nó, nó cứ như thấy, ngay cả nhúc nhích cũng thèm.

 

Lũ mèo cảm xúc định như nó, Tiểu Tam Hoa vốn dĩ nhát gan, con ch.ó vàng đến Tiểu Tam Hoa sợ mất một thời gian, đều kích ứng . Ly Hoa bảo vệ Tiểu Tam Hoa nhất, Ly Hoa lá gan lớn, ch.ó cũng đ.á.n.h một trận, con ch.ó vàng lên nhúc nhích một cái nó liền lên theo cong khè , cho hai bên chung sống đều lúng túng, cuối cùng tạo một ranh giới hòa bình, con ch.ó vàng cách Tam Hoa và Ly Hoa tám trượng, vòng qua .

 

Mèo Nãi Ngưu vẫn thần kinh như cũ, trong đầu nó khái niệm về ch.ó, bất cứ thứ gì chuyển động xuất hiện trong cái sân đều là đồ chơi của nó. Đương nhiên , mỗi một món đồ chơi đều sẽ tẩn nó.

 

Hai cho ch.ó mèo ăn xong lúc Lục Thịnh luôn cảm thấy kỳ lạ, nhịn đầu một cái, Ngân T.ử vẫn đang ngốc nghếch, con ch.ó vàng hình như béo hơn ít, cũng thích vận động nữa.

 

 

Loading...