Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 87: Kiếm Tiền

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:30:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên Lục Thịnh đang hỏi, bên Lục Yên và Oanh nương cũng đang nghĩ cách.

 

Lục Yên bao giờ thấy một phụ nữ tự tin thái quá như Oanh nương, sự tự tin của nàng khác với sự tự tin của những kẻ tự phụ, sự tự tin của nàng ở chỗ: tiền tiết kiệm của nàng rõ ràng chỉ năm trăm lạng bình thường, nhưng vô cùng tự tin rằng thể gom đủ hai nghìn năm trăm lạng trong vòng năm ngày.

 

Rốt cuộc ai cho nàng can đảm đó? Sao còn táo bạo hơn cả nàng, một hiện đại?

 

“Hôm nay đến trướng cục hỏi , thể vay, là chúng vay từ trướng cục?” Oanh nương .

 

Trướng cục chính là nơi chuyên cho vay thời cổ đại, như Lục Yên nơi ăn cố định vay tiền vẫn dễ dàng.

 

“Ta thể vay, sợ lãi cao!” Lục Yên : “Họ với ngươi lãi suất năm bao nhiêu?”

 

Oanh nương hì hì: “Không lãi suất năm, lãi suất tháng ba phân.”

 

Lãi suất tháng ba phân, tức là lãi suất tháng 3%, lãi suất năm là 36%!

 

“C.h.ế.t tiệt!” Lục Yên dùng ngón tay cái bấm nhân trung của : “Lãi suất năm 36%! Ngươi nghĩa là gì ! Chúng cần 1500 lạng, một năm trả thêm cho họ 540 lạng! Sao họ dám! Sao cướp luôn !”

 

Oanh nương cũng ngây , ngập ngừng : “Nhiều tiền ?”

 

Lục Yên trợn mắt trắng dã, xua tay lia lịa: “Mẹ kiếp, lãi suất là hợp pháp, thể vay của họ một đồng nào.”

 

Khả năng vay nặng lãi bác bỏ sự phản đối quyết liệt của Lục Yên.

 

Tiến triển bên phía Lục Thịnh thuận lợi . Tâm tư của các thư sinh đa phần vẫn là sách, hứng thú gì với việc kinh doanh, kể cả Sở Thiên Khoát cũng . họ ý định tham gia, hào phóng tỏ ý thể cho Lục Thịnh vay tiền.

 

“Ta thật sự khiếu kinh doanh, nhà cũng ý định cho tiếp xúc với việc kinh doanh, nhưng nếu ngươi thiếu tiền thể tìm vay.” Sở Thiên Khoát thật thà : “Năm trăm lạng ?”

 

Lục Thịnh tỏ cảm động.

 

Trong các thư sinh cũng hai trường hợp ngoại lệ, Lục Yên kinh doanh thiếu tiền, mắt liền sáng lên. Một là Tống Bác Văn, một là Trương Sưởng.

 

Tống Bác Văn tỏ đau lòng vì Lục Thịnh tìm đầu tiên: “Ngươi đến hỏi ! Một nghìn năm trăm lạng nhà chẳng lẽ lo nổi ?”

 

Lục Thịnh dở dở : “ nhà ngươi việc kinh doanh riêng, cha ngươi thật sự bằng lòng để ngươi lấy nhiều tiền như tham gia việc kinh doanh khác ?”

 

Tống Bác Văn “hầy” một tiếng: “Ai mà chê tiền nhiều chứ?”

 

“Ngươi niềm tin Lục Yên như ?” Lục Thịnh : “Ngươi tin chắc nàng thể kiếm tiền?”

 

“Nói thật giấu gì, vô cùng niềm tin.” Tống Bác Văn kiên định : “Ngươi nghĩ xem nàng kinh doanh mới bao lâu, nàng bây giờ tiết kiệm bao nhiêu tiền ?”

 

Lục Thịnh sững sờ. Lục Yên Lục lão đại mang về nhà đến nay mới hơn một năm, tiết kiệm hơn năm trăm lạng bạc. Lục Yên bản lĩnh chăm chỉ, dám nghĩ dám , hành động siêu phàm, như thể thất bại .

 

Lục Thịnh đồng tình với cách của Tống Bác Văn, khâm phục .

 

Tình hình bên Trương Sưởng trở nên chút kỳ lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-87-kiem-tien.html.]

 

Những khác đều là Lục Thịnh chủ động hỏi, còn Trương Sưởng thì là Trương Sưởng chủ động đến hỏi.

 

“Lục Yên thiếu tiền ?” Trương Sưởng chút kích động .

 

Lục Thịnh mặt biểu cảm: “Trương sư đến muộn một bước, Tống đồng ý hợp tác , chúng thiếu tiền nữa.”

 

Trương Sưởng coi như thấy: “Thêm với, cũng cùng các ngươi.”

 

Lục Thịnh còn cách nào, chủ động đưa tiền y cũng thể thật sự từ chối, Lục Yên mà khi đ.á.n.h c.h.ế.t y.

 

Sau khi huyện học tan học, Lục Thịnh dẫn mấy em đến Lục ký, Lục Yên kinh ngạc đến ngây .

 

Nàng ngờ Lục Thịnh thật sự thể giải quyết vấn đề cho nàng.

 

Trương Sưởng đến quả thực hữu dụng, vì Lục Yên chỉ năm trăm lạng bạc, nếu Tống Bác Văn trực tiếp góp vốn một nghìn lạng bạc, y sẽ trở thành cổ đông lớn nhất, về lý thuyết, cổ đông lớn nhất nắm quyền phát ngôn, tình trạng dù là Lục Yên Tống Bác Văn đều thấy.

 

cuối cùng, Lục Yên, Oanh nương, Lục Thịnh, Tống Bác Văn, Trương Sưởng, mỗi góp năm trăm lạng, mỗi chiếm 19% cổ phần. Chu Lương nhận một trăm ba mươi lạng bạc vốn khởi động, chiếm 5% cổ phần. Đồng thời Chu Lương quản sự, mỗi tháng còn lương cố định, ba tháng đầu tạm thời phát, tiên xem tình hình lợi nhuận của trang viên mới định lương, khi định lương sẽ trả bù lương ba tháng đầu, nhưng thế nào cũng thể ít hơn năm lạng.

 

Vốn dĩ Lục Yên còn đang lo lắng trang viên lớn như nộp bao nhiêu thuế ruộng, nhưng nhiều thư sinh như , Lục Yên cũng cần lo lắng nữa. Hai cử nhân là đủ bao trọn .

 

Ngày hôm Lục Yên liền mang tiền đến nha hành thủ tục, Oanh nương sợ gặp nhà họ Lưu xảy chuyện gì nên , kết quả đến là quản gia của nhà họ Lưu, Lục Yên cũng ông của đại thiếu gia nhà họ Lưu của Lưu phu nhân. Cuối cùng Lục Yên nhận khế ước nhà, khế ước đất và khế ước bán của các trang hộ, nhà họ Lưu nhận năm tờ ngân phiếu năm trăm lạng. Người môi giới cũng tỏ vô cùng kinh ngạc, ngờ họ thật sự thể gom nhiều tiền như trong thời gian ngắn.

 

Chuyện trang viên cứ thế giải quyết, đều vui vẻ, ai nấy đều tràn đầy kỳ vọng sự phát triển tương lai của trang viên. Oanh nương trực tiếp dọn dẹp đồ đạc đến ở trang viên, để bộ căn nhà hiện tại cho Lục Yên trồng rau. Chu Lương cũng mang vợ con đến định cư trong trang viên.

 

Bước đầu tiên sửa sang trang viên là xây hai nhà khách để cho khách ở. Đồng thời tiến hành là đại nghiệp trồng trái cây trái mùa.

 

Vì việc Lục Yên chuyên môn chạy một chuyến, trong mười mấy trang hộ mà nhà họ Lưu để , hơn một nửa là phụ trách trồng dưa quả. Toàn bộ trang viên hơn sáu mươi hồ nước nóng, chỉ đến một nửa thành hồ cảnh quan cho ngâm , đa mở cửa, dựa nóng của suối nước nóng để trồng rau bên cạnh.

 

Đất ở suối nước nóng khá cằn cỗi, cần nhiều phân bón, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc thể ngửi nổi.

 

Phần gần như cần lo lắng nhiều, hạt dưa hấu và dưa ngọt năm ngoái đều giữ , cứ tiếp tục gieo trồng theo kinh nghiệm cũ là . Điều duy nhất cần cân nhắc là nên trồng thêm vài loại trái cây khác , như dâu tây chẳng hạn.

 

Ý của Lục Yên là, thể trồng thì cứ trồng. Ngày hôm liền mua một túi hạt giống dâu tây mang đến.

 

Oanh nương thuộc dạng ở trang viên chơi, tiện thể quản lý một chút. Chu Lương thì khác, Chu Lương là đại quản sự, quản lý nhiều thứ. Giám sát xây nhà chỉ là một trong đó. Y còn mua thêm gà vịt ngỗng về nuôi.

 

Lục Yên đặt nhiều kỳ vọng trang viên , nàng đầu tư bộ gia sản đó, tạo một thánh địa hái tiền hảo. Ngoài suối nước nóng, Lục Yên còn xây một tòa lầu khu giải trí chuyên biệt, nam nữ riêng biệt, phòng xông , phòng dưỡng sinh, phòng đồ uống điểm tâm và phòng cờ bài.

 

Phòng dưỡng sinh chủ yếu chia thành tắm t.h.u.ố.c bắc, ngâm chân t.h.u.ố.c bắc và mát-xa, Lục Yên chuyên môn mua thêm ba nam ba nữ trông vẻ thật thà từ nha hành, bỏ một khoản tiền lớn gửi đến quán xoa bóp để học nghề.

 

Khu cờ bài thì chủ yếu giới thiệu mấy loại trò chơi cờ bài kinh điển: cờ tướng, cờ vây, cờ caro, cờ nhảy, cờ cá ngựa và mạt chược.

 

Lục Yên lên kế hoạch xong liền giao bộ phương án cho Chu Lương, còn thì vội vã trở về huyện. Dưa quả trồng xuống mất mấy tháng mới chín, xây nhà thể nhanh hơn, nhưng cũng một hai ngày là xong, trong thời gian việc gì của Lục Yên.

 

Lúc Lục Yên trở về Lục ký, cảm giác như trải qua một giấc mơ.

 

 

Loading...