Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 54: Cà tím kẹp thịt chiên giòn, Cơm chiên nước tương không chính tông
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:29:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bận rộn cả một buổi sáng, trong tiệm dần dần rảnh rỗi, Lục Yên cũng đến lúc nấu cơm . Hôm qua còn thừa nửa nồi cơm, phản ứng đầu tiên của Lục Yên là chiên nó lên, cơm nguội để qua đêm mà chiên thì đúng là lãng phí tài nguyên.
Lục Yên dự định món cơm chiên nước tương, nhưng nàng thuộc trường phái vớ cái gì thì cho cái nấy, ngon mới là quan trọng nhất. Mặc dù nàng chính tông, nhưng quan trọng, ngoài nàng chẳng ai cả.
Lục Yên lấy hai củ cải muối từ trong vại dưa muối thái hạt lựu, lấy hai khúc lạp xưởng thái hạt lựu, lấy mấy miếng gà rán tẩm bột còn thừa sáng nay cũng thái hạt lựu. Trứng gà đ.á.n.h tan trong bát, cho chảo xào thành trứng vụn, đổ đống nguyên liệu thái hạt lựu chảo đảo đều, khi xào chín hòm hòm thì trút cơm nguội đ.á.n.h tơi .
Cơm chiên nước tương, đương nhiên thể thiếu nước tương. Đảo một lúc, rưới nước tương từ mép chảo , theo từng nhịp đảo liên tục, cơm dần chuyển sang màu nâu sẫm, hương thơm của gạo hòa quyện với dầu mỡ đặc trưng của cơm chiên lan tỏa khắp phòng, rắc một nắm hành lá thái nhỏ, món cơm chiên cuối cùng cũng lò.
Chỉ cơm chiên, Lục Yên vẫn cảm thấy đơn điệu. Nàng lấy năm quả cà tím từ trong rổ cà tím quả dài mới mua hôm qua , chuẩn món cà tím kẹp thịt chiên giòn.
Nhân thịt đều sẵn, nhân thịt nguyên chất còn thừa lúc gói hoành thánh buổi sáng, vặn thể dùng luôn. Khi thái cà tím, nhát d.a.o đầu tiên cắt đứt, nhát d.a.o thứ hai mới cắt đứt, như sẽ cắt vô miếng cà tím kẹp hình tròn. Nhồi nhân thịt giữa miếng cà tím kẹp ấn nhẹ, quá đầy cũng quá ít.
Làm món cà tím kẹp thịt chiên giòn khó nhất là pha bột chiên giòn. Bột mì và tinh bột trộn theo tỷ lệ, thêm nước, thêm dầu, như khi tẩm bột chiên mới giòn rụm. Miếng cà tím kẹp nhồi đầy nhân thịt lăn qua bột nước một vòng cho áo đều bột, thả chảo dầu chiên vàng rộm giòn tan vớt , rắc một nắm ớt bột lên .
Lục Yên lấy hộp cơm , nhớ tới hôm qua Lục Thịnh bảo mang nhiều một chút, dứt khoát xới cho ba bát cơm chiên lớn, gắp một đĩa cà tím kẹp thịt chiên giòn, còn rót thêm một đĩa sa tế, giao cho Đông Chí, bảo nàng mang đến Huyện học.
Giờ Ngọ hôm nay tan học, Tiết Trác Viễn và Chu Lương tự giác theo Lục Thịnh. Đi đến cửa nhà ăn, Lục Thịnh vẫn như thường lệ nhận lấy hộp cơm từ tay Đông Chí, hai đều chút rục rịch ngứa ngáy.
Ba tìm một chiếc bàn xuống, Lục Thịnh bưng từ trong hộp cơm một đĩa sa tế, một đĩa cà tím kẹp thịt chiên giòn và ba bát cơm chiên lớn, mắt hai đều sáng rực lên. Lục Thịnh mỉm , đẩy hai bát cơm chiên sang: “Quả nhiên mang nhiều cho .”
Món cơm chiên đó vô cùng mắt, hạt cơm tơi xốp rõ từng hạt, trải qua sự thấm đẫm của dầu và nước tương biến thành màu nâu sẫm bóng bẩy, trong cơm còn các loại nguyên liệu đủ màu sắc, trứng vụn màu vàng, củ cải muối và gà rán tẩm bột thái hạt lựu màu trắng, lạp xưởng màu đỏ và hành lá màu xanh lục. Múc một thìa đưa miệng, cảm nhận đầu tiên là hương thơm đặc trưng của lương thực, cơm vốn dĩ vị gì sự xào nấu của nước tương trở nên mặn mà bóng bẩy, trứng vụn mềm mại, củ cải giòn sần sật, gà rán tẩm bột ngoài giòn trong mềm, ăn đến lạp xưởng thì giống như một niềm vui bất ngờ, hạt thịt cay ngọt nhai trong miệng, bùng nổ một ngụm đầy hương thịt.
“Món cũng ngon quá mất.” Chu Lương ăn liên tục cảm thán, “Ta từng ăn món cơm chiên nào ngon như . Thực nhà ngay cả cơm tẻ cũng ít khi ăn.”
“Nguyên liệu , cách , tay nghề cũng giỏi.” Tiết Trác Viễn cũng liên tục khen ngợi: “Lục Thịnh, đây là tay nghề của mẫu ?”
Lục Thịnh lắc đầu: “Phụ mẫu vẫn đang ở nhà đợi gặt lúa mì lên.”
Hắn cũng giải thích quan hệ với Lục Yên thế nào, dứt khoát chuyển chủ đề, gắp cho Chu Lương và Tiết Trác Viễn mỗi một miếng cà tím kẹp thịt: “Nếm thử cái xem.”
Ba đây đều từng thấy món cà tím kẹp thịt chiên giòn , thời đại ngay cả hình thức chiên ngập dầu cũng hiếm thấy. Lục Thịnh từng thấy Lục Yên chiên gà chiên thịt viên, nên đây chắc là đồ chiên, một mùi vị đặc trưng của đồ ăn chiên ngập dầu. Còn thì cũng chẳng gì thêm.
Món đồ ăn hình tròn đó trông là lạ, màu vàng trắng, Lục Thịnh đây chắc là lớp bột tẩm bên ngoài. Bên còn rắc ớt bột màu đỏ. Gắp một miếng cà tím kẹp c.ắ.n một cái, lập tức trợn tròn hai mắt. Lớp vỏ giòn bên ngoài chiên xốp xốp giòn giòn, c.ắ.n một cái là vỡ, bên trong là cà tím tươi mềm mại, răng chẳng tốn chút sức lực nào c.ắ.n rách lớp cà tím mềm mại, cuối cùng cũng c.ắ.n đến lớp nhân thịt trong cùng, một miếng c.ắ.n xuống nước thịt tràn trề trong nhân liền trào . Ai mà ngờ một món đồ ăn thoạt khiêm tốn như ẩn chứa nhiều tâm tư tinh xảo đến thế?
“Đây là cà tím!” Tiết Trác Viễn kinh hô một tiếng: “Bên trong còn thịt!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-54-ca-tim-kep-thit-chien-gion-com-chien-nuoc-tuong-khong-chinh-tong.html.]
“Cà tím kẹp nhân thịt ở giữa, tẩm bột nước chiên trong dầu.” Lục Thịnh quả hổ là ăn quen cơm Lục Yên nấu, lập tức đoán cách .
“Tuyệt quá tuyệt quá!” Tiết Trác Viễn khen ngợi liên tục.
“Lục học hữu, hai ngày nay ăn cơm, thực sự mở mang tầm mắt.” Chu Lương nhịn cảm thán: “Trước đây từng cảm thấy con đường ăn uống thú vui gì, chẳng qua chỉ để no bụng mà thôi, hai ngày nay thực sự khiến mở mang kiến thức!”
Lục Thịnh khẽ mỉm . Thế là gì, những món ăn hiếm lạ mà Lục Yên còn nhiều lắm.
Những thư sinh ở các bàn khác vẫn luôn âm thầm quan sát Lục Thịnh cũng yên nữa, một tiểu mập mạp ở bàn bên cạnh nhịn sáp tới.
“Ba vị học hữu chào buổi , thấy đồ ăn chỗ các vị thực sự mới mẻ, thể cho nếm thử một miếng ?”
Tiết Trác Viễn nhà Lục Thịnh nghề buôn bán đồ ăn, nếu thể chiêu lãm thực khách cũng là một chuyện . Dứt khoát lấy một chiếc bát , xới vài thìa cơm chiên từ bát sang, đẩy chiếc bát tới: “Học hữu xin mời.”
Tiểu mập mạp nếm thử một miếng, hai mắt liền sáng rực lên: “Ngon quá! Ba vị học hữu, mạo hỏi một câu cơm mua ở ?”
Chu Lương chỉ Lục Thịnh: “Đây đều là nhà Lục học hữu cho.”
Lục Thịnh gật đầu. Tiểu mập mạp là nhà , vốn đang thất vọng vì mua , Lục Thịnh : “Nhà mở quán ăn, nấu cơm cho chính là chưởng quỹ của quán ăn, nếu ăn, ngại đến quán ăn xem thử, tìm chưởng quỹ hỏi xem thể giao hàng . Ngay tại Lục ký thực phô cách Huyện học xa, khỏi Huyện học về phía Tây một đoạn là tới.”
Tiểu mập mạp mừng rỡ như điên, liên tục : “Đợi hôm nay tan học sẽ . Ta là Sở Thiên Khoát của lớp Giáp Nhất, ba vị học hữu hôm nay chúng coi như là bằng hữu .”
Ba Lục Thịnh cũng xưng tên của , tiểu mập mạp mới hớn hở rời .
Chu Lương hoảng hốt: “Lớp Giáp Nhất, nhầm chứ.”
Tiết Trác Viễn cũng tấm tắc kêu kỳ lạ: “Không nhầm . Chính là lớp Giáp Nhất.”
“Lớp Giáp Nhất thì ?” Lục Thịnh đầu óc mù mịt.
“Đệ Huyện học chia phòng học thế nào ? Giáp là Cử nhân chuẩn thi Tiến sĩ, Ất là Tú tài chuẩn thi Cử nhân, Bính là Đồng sinh chuẩn thi Tú tài, Đinh là bạch đinh chuẩn thi Đồng sinh.” Tiết Trác Viễn giải thích, “Sở Thiên Khoát, Sở , là một Cử nhân.”
Lục Thịnh lúc mới bừng tỉnh đại ngộ! Hóa là .
đối với phận Cử nhân cũng chẳng bộ lọc gì, cảm thấy dù sớm muộn gì cũng sẽ đỗ thôi.