Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 50: Báo danh Huyện học

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:29:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thói quen ăn uống của bách tính triều Đại Lịch chia hai loại, một loại ăn ba bữa, một loại ăn hai bữa.

 

Những gia đình khá giả hơn một chút và những sáng sớm học thường ăn ba bữa sáng trưa tối, nếu buổi sáng sẽ đói; những cần việc nặng nhọc, gia đình cũng tương đối eo hẹp thường ăn hai bữa, buổi sáng giờ Tỵ một bữa, buổi chiều giờ Thân một bữa, tức là chín mười giờ sáng ăn một bữa, ba bốn giờ chiều ăn một bữa. Cho nên Lục ký cả buổi sáng nay vẫn liên tục khách lác đác, ngoài giờ cao điểm buổi sáng, những thời gian khác cũng dăm ba lúc đến ăn cơm, đến giờ Ngọ mới vãn khách.

 

Lục ký hiện tại mở bán bữa trưa, từ lúc trở chỉ bán đồ ăn vặt thôi. Bánh ngọt các loại.

 

nhân viên trong tiệm thì ăn cơm. Đồ ăn sáng chuẩn sẵn cũng chẳng còn thừa gì, chỉ còn ba chiếc bánh bao cũng đủ ăn. Lục Yên vì sợ bánh bao hoành thánh đủ bán nên chuẩn dư một chậu nhân thịt, bây giờ quyết định dứt khoát bánh dẹt nhân thịt cho xong.

 

Bột mì thêm nước và dầu nhào thành khối, để bột nghỉ một khắc đồng hồ tiếp tục nhào, nhào đến khi nhẵn mịn thì thôi, chia thành mấy cục bột nhỏ cỡ nắm tay, phết dầu lên để một canh giờ. Cục bột nhỏ để yên cán mỏng , bọc một viên nhân thịt trộn sẵn trong, giống như cách gói bánh bao . Đặt cục bột bọc nhân thịt lên thớt ấn dẹt xuống, đó dùng cây cán bột cán mỏng . Vì trong bột thêm dầu nên độ đàn hồi của bột , từ kích cỡ một chiếc bánh bao cán mỏng to bằng cái đĩa cũng rách.

 

Cán xong thì trực tiếp cho lên chảo bánh xèo áp chảo cho chín, khi lò Lục Yên cũng cắt, cứ thế bưng thẳng lên, ai ăn thế nào thì ăn.

 

Vỏ bánh dẹt vô cùng mỏng, lớp ngoài áp chảo giòn rụm, lớp trong nước thịt thấm đẫm trở nên mềm mại, nhân thịt nguyên chất mặn mà miệng thơm nức mùi thịt. Lục Thịnh và Lục Yên mấy tháng nay còn thiếu thịt ăn nữa, Hoàng Tuệ ở nhà cũng ăn thịt ít, thấy ngon thì cũng ăn đến mức bụng là . Xuân Phân Đông Chí ăn cắm cúi ngẩng đầu lên, gia đình kiểu gì mà thể cho hạ nhân ngày nào cũng ăn thịt thế .

 

Buổi chiều cho đến giờ Thân sẽ quá bận rộn, Lục Thịnh quyết định đến Huyện học thủ tục nhập học , nộp luôn tiền học phí.

 

Huyện học cách Lục ký thực phô gần, bộ tới một khắc là đến. Môn phòng khách sáo đón Lục Thịnh trong, là đến thủ tục nhập học nộp học phí, liền chỉ cho một vị trí: “Ngài thấy tòa nhà đầu tiên, tầng một dọc theo hành lang đến căn phòng cuối cùng, bước đó là .”

 

Lục Thịnh gật đầu cảm tạ, trong. Theo vị trí môn phòng chỉ, Lục Thịnh nhanh tìm thấy căn phòng đóng c.h.ặ.t cửa .

 

Lục Thịnh gõ cửa, nhanh cửa mở từ bên trong. Nằm ngoài dự đoán của Lục Thịnh, mở cửa là một vị giáo dụ lớn tuổi, mà là một thư sinh trông trạc tuổi .

 

Lục Thịnh còn kịp mở miệng hỏi, thư sinh hiểu rõ mà lên tiếng : “Là Đồng sinh mới đỗ năm nay? Đến nộp học phí ?”

 

Lục Thịnh gật đầu, thư sinh cũng gật đầu, dẫn Lục Thịnh trong phòng.

 

Chính giữa căn phòng một chiếc bàn, bàn bày b.út mực nghiên mực và một xấp sổ sách, thư sinh xuống bàn, lấy một cuốn sổ bắt đầu ghi chép: “Tên là gì? Người ở ? Thi Đồng sinh xếp thứ mấy?”

 

“Lục Thịnh, Khai Nguyên trấn, Đồng sinh hạng tám.” Lục Thịnh lấy năm lượng bạc đưa qua, thông tin của .

 

Thư sinh ghi đến hạng tám, nhướng mày: “Khá lắm, tuổi còn nhỏ mà thi đấy!”

 

Thư sinh ghi chép xong, cất bạc , lấy một xấp sách đưa cho Lục Thịnh: “Đây là sách giảng dạy hàng ngày, cho các mượn dùng lấy tiền, đợi khi các rời khỏi Huyện học thì trả , cho nên hãy giữ gìn cẩn thận đừng hỏng.”

 

Lục Thịnh vội vàng ôm sách lòng, thư sinh dẫn Lục Thịnh cửa: “Ta là sư của , tên là Trương Sưởng. Huyện học , mỗi ngày giờ Thìn chính thức học, sáu khắc giờ Mão bắt đầu sách buổi sáng, đồng môn đa phần từ bốn khắc giờ Mão sẽ lục tục đến, tự canh giờ là . Lứa Đồng sinh các đều ở phòng Bính Tam, ngay tầng ba của tòa nhà .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-50-bao-danh-huyen-hoc.html.]

Trương Sưởng dẫn Lục Thịnh ngoài, : “Ta dẫn xem Huyện học của chúng . Tòa nhà là nơi bình thường chúng giảng học, về phía nữa là nhà ăn. Học sinh của Huyện học chúng , mỗi ngày ba bữa cơm mất tiền, mỗi ngày giờ Mão, giờ Ngọ, giờ Dậu thể đến nhà ăn dùng bữa.”

 

“Phía là diễn võ trường và sân xúc cúc của chúng , nữa còn trường ngựa, cưỡi ngựa, b.ắ.n cung chúng đều lớp.”

 

“Giáo dụ của Huyện học chúng đều bận, việc vặt cơ bản là quản. Chúng thành lập học xã, các thành viên luân phiên trực ban, xử lý những việc .”

 

Hai một vòng quanh Huyện học, Trương Sưởng dừng bước: “Được , đại khái là những thứ . Đệ về , ngày mai nhớ đến đúng giờ.”

 

Lục Thịnh hành lễ với Trương Sưởng: “Hôm nay phiền Trương sư , thực sự vô cùng cảm kích.”

 

Lục Thịnh ôm một xấp sách trở về cửa tiệm. Lúc về nhà cũng vô dụng, lúc đều ở trong tiệm, ở nhà ai.

 

Đến giờ Thân, lục tục bắt đầu đến ăn đồ ăn. Xiên nướng vẫn hoan nghênh như lệ thường, những thực khách ăn điểm tâm sáng ở đây thấy ngon miệng nhiều đều dạo tới xem bữa tối món gì, thấy là bước chân nổi nữa.

 

Chỉ thấy chiếc nồi chia ô kỳ lạ đựng đầy nước hầm xương trắng xóa, ùng ục ùng ục bốc nóng, bên trong ngâm mười mấy loại xiên nướng, loại đây thậm chí còn từng thấy. Xiên chay thì là những loại rau củ thường thấy, còn xiên mặn thì đậu hũ cá, ruột non kho, lạp xưởng hai vị ngọt cay thậm chí còn từng ăn, kiểu gì cũng thử xem mùi vị chứ!

 

Giá điểm tâm sáng của Lục Yên là mỗi món đều đắt hơn trấn một văn tiền, lúc bán điểm tâm sáng còn thấy rõ lắm, đến bữa tối , lập tức lộ rõ ngay.

 

Giá xiên nướng của Lục Yên sửa đổi vô cùng kỳ quái, xiên chay hai văn tiền một xiên ba văn tiền hai xiên, xiên mặn ba văn tiền một xiên năm văn tiền hai xiên. Sửa giá như , dẫn đến việc nhiều vì để gom đơn mà gọi thêm một xiên mặn một xiên chay. Lục Thịnh một nữa thầm bái phục sát đất, ghi chép thêm phương án tiếp thị của nàng.

 

Quả nhiên ngoài dự đoán, nhiều thực khách ăn lạp xưởng xong, đến hỏi Lục Yên lạp xưởng bán lẻ . Lục Yên suy nghĩ một chút vẫn từ chối. Mùa đông thì dễ , phơi là phơi ngay, bây giờ trời càng ngày càng nóng , thời tiết , thịt sống phơi ngoài sân mười ngày, Lục Yên dám.

 

Mãi đến giờ Tuất mới dần vãn khách. Bốn khắc giờ Tuất, Lục Yên đóng cửa tiệm.

 

Lục Thịnh gảy bàn tính lách cách trong tay, tính toán xong sổ sách một ngày, ngẩng đầu với Lục Yên: “Hôm nay tổng cộng bán 3413 văn.”

 

“Hơn ba lượng bạc cơ ?” Lục Yên kinh ngạc.

 

Lục Thịnh ừ một tiếng: “Đây là tổng tiền bán , còn trừ chi phí vốn. kiểu gì cũng kiếm hai lượng. Hôm nay là ngày đầu tiên khai trương, thể sẽ nhiều như hôm nay.”

 

“Không , cho dù lượng khách chỉ bằng một nửa hôm nay, lợi nhuận hàng tháng vẫn thể đạt ba mươi lượng.” Lục Yên , “Tốt hơn so với tưởng tượng của .”

 

Lục Thịnh cảm thấy nhận thức về tiền bạc của theo sự xuất hiện của Lục Yên mà dần dần nâng cao, một tháng ba mươi lượng bây giờ cũng cảm thấy còn đáng kinh ngạc như nữa.

 

Thậm chí còn cảm thấy Lục Yên thể lợi hại hơn nữa.

 

 

Loading...