Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 45: Lục Thịnh thi Huyện

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:29:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Yên và Lục Thịnh hôm đó cũng lập tức trở về, mà dạo một vòng quanh Huyện thành. Lục Yên hạ quyết tâm sẽ lên Huyện thành mở cửa tiệm, dù thì Lục Thịnh chắc chắn sẽ Huyện học sách.

 

Huyện học câu nệ công danh gì, vượt qua bài kiểm tra đầu thể học. Nếu thi đỗ Tú tài, thì chắc chắn Huyện học, đỗ Cử nhân đơn giản như , tự học ở nhà kiểu gì cũng bằng Huyện học. Nếu đỗ Tú tài, thì càng Huyện học, đỗ chứng tỏ việc tự học của vẫn tồn tại vấn đề nhất định, nên tự học nữa.

 

Còn về hai mươi lượng bạc tiền học phí, quả thực là vấn đề gì. Mấy tháng nay chỉ riêng tiền bày sạp bán điểm tâm sáng tối, bán xà phòng, bán lạp xưởng tích cóp chừng hai mươi lượng .

 

Lục Thịnh Lục Yên đang nghĩ gì, nhưng Lục Yên luôn mở cửa tiệm ở Huyện thành, cho nên hai xem xét vô cùng cẩn thận.

 

“Đồ bán ở đây chung đắt hơn trấn một chút, bánh bao chay ba văn tiền một cái, bánh bao thịt sáu văn tiền một cái, một bát hoành thánh tám văn tiền, chậc chậc, tám văn tiền.”

 

“Còn chỗ bán điểm tâm nữa, điểm tâm đắt thật, mấy loại bánh ngọt ba mươi văn một cân, đắt gấp đôi thịt.”

 

“Đi hỏi thăm giá nhà xem , vật giá cao phần lớn là do giá nhà cao.”

 

Lục Thịnh và Lục Yên chạy đến nha hành để hỏi thăm giá nhà.

 

“Hai vị xem cửa tiệm ở nơi cách Huyện học xa, trùng hợp quá, chỗ vặn một căn.” Nha nhân giới thiệu: “Mặt tiền hướng phố, một gian, kèm theo một sân nhỏ phía . Chỗ lớn, nhưng vị trí , giá thuê là bốn mươi lượng bạc một năm. khuyên hai vị nên mua đứt luôn, cửa tiệm hai trăm tám mươi lượng là thể mua đứt .”

 

Lục Thịnh mức giá bốn mươi lượng bạc một năm cho chấn động, nhưng Lục Yên tỏ thấu hiểu với mức giá . Bốn mươi lượng một năm, một tháng là hơn ba lượng, thực cũng tạm . Nếu mua đứt, còn cân nhắc xem lên Kinh thành thì cửa tiệm mở nữa .

 

Lục Thịnh và Lục Yên rời khỏi nha hành liền về nhà. Dọc đường Lục Thịnh vẫn còn chấn động vì giá thuê nhà ở Huyện thành.

 

“Thế là gì, đợi chúng lên Kinh thành thì giá mới gọi là cao cơ.” Lục Yên .

 

Cảm ơn, càng lo lắng hơn .

 

Chẳng mấy chốc, đến ngày Lục Thịnh thi Huyện. Lục Thịnh đến ở nhà cô mẫu hai ngày, sáng sớm trời hửng sáng trường thi, mặt trời lặn mới kết thúc, cứ vật vã như suốt năm ngày, cuối cùng cũng thi xong Huyện thí. Thi xong một tuần mới kết quả, cô mẫu bảo Lục Thịnh đừng chạy chạy nữa, đợi xem kết quả xong hẵng về. Thế là Lục Thịnh ở lỳ nhà cô mẫu mười mấy ngày.

 

Lúc thi Huyện, đúng tiết Xuân Phân. Vị trí của Hằng Châu lúc cũng bắt đầu cày bừa vụ xuân .

 

Chân của Từ thị khỏi hẳn, Lục lão đại và Từ thị đồng. Việc cày bừa vụ xuân bận rộn, nhổ cỏ, lật đất, gieo hạt, Lục Yên thì chẳng việc nào... Lục Yên chỉ trồng rau trong sân nhỏ nhà ...

 

Lục Yên theo hai ngày, liền Lục lão đại và Từ thị đuổi về nhà, bảo nàng đừng thêm phiền, mỗi ngày mang cơm .

 

Mấy ngày cày bừa vụ xuân, trấn cũng thưa thớt hẳn, những nhà ở trong thôn đều về quê chăm lo đồng áng hết . Lục Yên dứt khoát cũng dọn hàng, buổi sáng ủ một chậu bột, đó cùng đám tiểu cô nương trong thôn đeo gùi lên núi hái rau dại.

 

Mùa xuân đến, núi bạt ngàn rau dại, Lục Yên chỉ nhận vài loại, nhiều loại nàng thậm chí còn từng thấy.

 

Có một loại rau dại, lá thon dài, gọi là miến điều thái, đám tiểu cô nương đều bảo ăn ngon, còn thể dùng t.h.u.ố.c. Lục Yên ngoài tề thái thì hái loại miến điều thái nhiều nhất.

 

Lục Yên cõng chiếc gùi đầy ắp về nhà, chuẩn hấp bánh bao rau dại. Tề thái và miến điều thái đều chần qua nước sôi vắt khô, lượt trộn lẫn với nhân thịt, thành hai chậu nhân. Tay Lục Yên thoăn thoắt, chẳng mấy chốc nặn xong hai xửng bánh bao to tướng cho lên bếp hấp.

 

Bánh bao hấp chín, Lục Yên dùng giấy dầu gói kỹ, xếp giỏ, rót đầy một bình nước, mang theo hai chiếc bát , đồng đưa cơm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-45-luc-thinh-thi-huyen.html.]

Đến ruộng, ít nhà bóng cây ăn bữa trưa, đa phần là bánh bao chay, bánh nướng các loại, chẳng nhà nào buồn mang thức ăn theo, ăn tạm một miếng cho qua bữa. Lục Yên gọi Lục lão đại và Từ thị về, ba tìm một bóng cây bệt xuống đất.

 

Lục Yên cầm bình nước dội cho hai rửa tay , đó lấy bánh bao bọc giấy dầu đưa cho hai . Như cần chạm tay trực tiếp bánh bao, tay sạch cũng chẳng sợ. Mấy nhà khác bên cạnh thấy còn chua loét buông một câu "Rõ vẽ chuyện", giấy đắt như thế, cứ dùng tay cầm thì .

 

Bánh bao nhân thịt và rau dại vô cùng thơm ngon, Lục Yên tiếc thịt, cả chiếc bánh bao tỏa mùi thơm nức mũi của thịt, nước thịt thấm đẫm lớp vỏ bánh trắng trẻo mập mạp, c.ắ.n một miếng nước thịt tươm . Rau dại lứa đầu của mùa xuân cũng vô cùng tươi non, dù là miến điều thái tề thái đều thanh mát ngọt ngào, miến điều thái còn vị ngọt. Rau dại tươi non hút no nước thịt, c.ắ.n một miếng, vị tươi ngon của rau dại, vị béo ngậy của thịt, vị ngọt thơm của bột mì trắng đồng loạt bùng nổ trong khoang miệng.

 

Từ thị nhịn cảm thán: “Ngon quá mất, rau dại đây hái đúng là uổng phí cả.”

 

Lục lão đại lời nào, cắm cúi ăn liền ba chiếc bánh bao to bằng cái mặt, tu thêm hai bát nước chè, mới ợ một cái no nê dừng .

 

Bánh bao ăn xong, cũng chẳng gì để dọn dẹp, nhét chỗ giấy dầu thừa trong giỏ là xong. Mấy đang tán gẫu, một bé chừng bảy tám tuổi trong thôn đột nhiên co cẳng chạy tới, chạy hét: “Bá bá! Đại nương! Thịnh ca nhi về !”

 

Ba Lục gia thấy ba chữ Thịnh ca nhi lập tức phắt dậy, . Đứa bé chạy tới nơi, thở : “Cháu ngang qua nhà hai bác, thấy Thịnh ca nhi về ! Huynh hình như là thi đỗ , hai bác mau về xem !”

 

Nghe thấy lời , ba Lục gia vắt chân lên cổ chạy thục mạng về nhà.

 

Những ruộng thấy cũng nhao nhao bàn tán.

 

“Ta nhầm chứ, Thịnh ca nhi thi đỗ ?”

 

“Không nhầm , là thi đỗ .”

 

Người trong thôn hiểu khoa cử tổng cộng bao nhiêu kỳ thi: “Thi đỗ cái gì ? Trạng nguyên ?”

 

am hiểu lên tiếng đính chính: “Đâu ! Còn xa lắm! Thi đỗ cái là Đồng sinh.”

 

“Ồ ồ ồ Đồng sinh, Đồng sinh lão gia cũng giỏi lắm .”

 

“Xùy, Đồng sinh còn thi xong ! Thi Huyện xong còn thi Phủ, qua thi Phủ mới là Đồng sinh cơ.” Đây là lời của kẻ sách dăm ba ngày nổi nữa về quê ruộng đang đỏ mắt ghen tị.

 

Ba chạy một mạch về nhà, cửa đang mở, Lục Thịnh đang ở trong sân chuẩn ngoài, thấy ba về thì sửng sốt: “Con đang định đồng tìm đây!”

 

“Thi đỗ ?” Lục Yên kích động hỏi.

 

“Thi đỗ .” Lục Thịnh bề ngoài tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng thực chất trong giọng ẩn chứa sự hưng phấn: “Đệ thi đỗ hạng năm!”

 

Hạng năm huyện! Tự học mà thi đỗ hạng năm huyện, thế thì khác gì thiên tài?

 

Lục Yên reo lên một tiếng nhào tới, ôm chầm lấy Lục Thịnh. Lục Thịnh cũng kích động c.h.ế.t, ôm lấy eo Lục Yên, nhấc bổng nàng lên xoay một vòng.

 

Lục Yên chạm đất, đưa tay nhéo cánh tay Lục Thịnh: “Tiểu t.ử bây giờ khá lắm!”

 

Cả nhà kích động thì khỏi , Lục Thịnh về nhà trải qua mấy ngày sống cuộc sống nhàn nhã ăn ngủ, ngủ ăn, lượn lờ vài ngày xong, bắt đầu học hành. Tháng Tư là thi Phủ , thi Phủ cũng qua thì mới chính thức trở thành Đồng sinh.

 

 

Loading...