Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 41: Cơm niêu, bán lạp xưởng
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:29:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xà phòng chức năng thực sự cần dùng tinh dầu chiết xuất từ hoa tươi. Hiện tại tuy lập xuân nhưng trời vẫn còn lạnh, hoa mai tàn, các loại hoa khác cũng nở, chỉ đành đợi đến mùa xuân hoa nở rộ mới tiếp .
Nếu chỉ đơn thuần tạo hình cho xà phòng, mấu chốt ở màu sắc và khuôn đúc. Màu sắc thì dễ xử lý, dạo Lưu Phương yến, nàng dùng bắp cải tím màu, bây giờ cũng thể dùng , thế là ngay màu xanh và màu hồng. Về phần khuôn đúc, ở hiện đại đều dùng khuôn silicon mềm, khi lấy chỉ cần bẻ nhẹ là xong, nhưng thời đại gì silicon. Để giải quyết vấn đề xà phòng thành phẩm khó lấy khỏi khuôn, Lục Yên đặc biệt tìm Lục lão đại, đặt một loạt khuôn đúc hình hoa phần đáy tháo rời .
Xà phòng , nhưng ngày tháng vẫn trôi qua.
Kể từ khi Tống gia đưa gạo tới, Lục Yên cứ nghẹn một cỗ khao khát ăn cơm tẻ. Nàng đống lạp xưởng treo trong nhà, quyết định buổi trưa sẽ món cơm niêu.
Cơm niêu thực khó , Lục Yên vì món mà cũng chịu chi, đặc biệt lên trấn mua một cái nồi đất, dùng chính cái bếp lò nhỏ bình thường sắc t.h.u.ố.c cho Lục Thịnh để nấu.
Lục Yên lấy hai khúc lạp xưởng, một khúc cay một khúc ngọt, hấp chín thái lát. Gạo ngâm hai khắc đồng hồ để khi nấu sượng lõi. Cho nước nồi đất đun sôi, nước sôi thì đổ gạo , lượng nước chỉ cần xâm xấp mặt gạo là . Đợi đến khi nước cạn bớt, xếp lạp xưởng thái lát lên . Đậy nắp , rưới một vòng dầu ăn quanh mép nồi, để dầu ngấm dần xuống tận đáy lớp gạo.
Trong quá trình ủ cơm, nàng pha một bát nước sốt, chỉ cần dùng nước tương và đường trắng là đủ. Cơm ủ chừng nửa khắc đồng hồ, mở nắp đập một quả trứng gà, rưới nước sốt lên. Đợi đến khi trứng gà đông chuyển sang màu trắng là thể bắc khỏi bếp. Nồi bắc xuống khoan hãy mở nắp vội, nhiệt lượng còn dư sẽ ủ cho trứng gà chín hẳn.
Hạt cơm niêu tơi xốp, rõ từng hạt, thơm ngọt căng mọng. Đưa miệng, những hạt cơm trong veo hút no tinh hoa của nước sốt và lạp xưởng, hương vị đậm đà mặn mòi bùng nổ trong khoang miệng. Phải qua cái vị mặn ngọt bá đạo , mới cảm nhận vị thơm ngọt đặc trưng của hạt gạo.
Lớp cơm kết thành tảng cháy đáy nồi cũng Lục Yên cất công cạy lên ăn sạch. Miếng cơm cháy vàng ươm giòn rụm, c.ắ.n một miếng vang lên tiếng "rắc" giòn tan trong miệng, dư vị kéo dài miên man.
Lục Thịnh sống mười mấy năm đời cũng ăn cơm tẻ mấy , đây coi như là món đồ hiếm lạ, ăn vô cùng ngon miệng. Lục Yên vốn là phương Bắc, mang một cái dày phương Bắc, ăn cơm tẻ cũng , nhưng ăn bánh bao thì xong, cho nên nàng đến nơi cũng gì là thích ứng. cũng , một món ăn ăn kèm với cơm tẻ mới ngon, ví dụ như món đậu hũ Ma Bà từng đây.
Buổi chiều, Lục Yên thái thêm hai khúc lạp xưởng, một khúc cay một khúc ngọt, cắt thành từng đoạn dài cỡ ngón tay cái xiên que tre, thêm thực đơn món mặn của quầy xiên nướng.
Lạp xưởng mới thêm vẫn hoan nghênh như lệ thường, còn thực khách quen đặc biệt sáp hỏi Lục Yên: “Lục cô nương, lạp xưởng là cô tự ?”
Lục Yên gật đầu: “ !”
Thực khách quen mừng rỡ: “Lục cô nương, lạp xưởng cô bán ? Ta mua riêng lạp xưởng.”
Có thấy lời cũng xúm : “Ta , cũng mua riêng.”
Lục Yên sững sờ, lập tức gật đầu: “Được chứ, ngày mai sẽ mang tới.”
Về đến nhà, Lục Yên cứ suy nghĩ mãi về chuyện . Nàng cảm thấy bán riêng lạp xưởng cũng là một ý kiến tồi, cần ngày nào cũng , một thể cả đống. Hơn nữa tính thời vụ cao, chỉ thời gian mới bán , đợi một thời gian nữa trời nóng lên, nàng cũng chẳng dám phơi lạp xưởng nữa, lúc đó ăn cũng chẳng mà bán.
Lục Yên về nhà chuyện với Lục Thịnh, hai bắt đầu thảo luận về việc định giá lạp xưởng. Thứ lạp xưởng trong các cửa tiệm bán quả thực ít, nhưng hàng thịt thể nhận gia công giúp. Tự pha trộn gia vị ở nhà, mang đến hàng thịt nhờ nhồi hộ, tự cung cấp ruột non thì trả năm văn tiền công một cân, dùng ruột non của hàng thịt thì trả tám văn tiền công một cân. Còn là trong các t.ửu lâu, mỗi t.ửu lâu định giá một kiểu, một đĩa lạp xưởng bán từ mười mấy văn đến mấy chục văn đều .
Tự nhồi thịt quả thực rẻ hơn, nhưng ngon là chuyện khác, suy cho cùng gia vị đều do tự bỏ . Cách định giá của Lục Yên chắc chắn thể tính như .
“Một khúc bán mười lăm văn thì ?” Lục Yên . Một cân thịt thể ba khúc lạp xưởng, Lục Yên sớm quen với ông chủ hàng thịt, lấy thịt cứ mười lăm văn một cân, cộng thêm tiền gia vị, chi phí cho ba khúc rơi hai mươi văn, tính một khúc tới bảy văn. còn cộng thêm chi phí thời gian, phơi một mẻ mất mười ngày, tính như bán mười lăm văn thực cũng chẳng lãi bao nhiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-41-com-nieu-ban-lap-xuong.html.]
“Rẻ quá, còn bán hai mươi văn cơ.” Lục Thịnh .
“Hai mươi thì , mười bảy mười tám đều .” Lục Yên truyền thụ bí quyết định giá của nàng: “Nếu định giá hai mươi văn, sẽ cảm thấy bán hơn hai mươi văn. Nếu định giá mười tám văn, sẽ cảm thấy bán mười mấy văn. Cảm giác khác nhiều lắm, mặc dù chỉ chênh lệch hai văn.”
Lục Thịnh bừng tỉnh đại ngộ: “Vậy thì mười tám văn .”
“Loại ngọt mười tám văn một khúc, loại cay mười bảy văn một khúc.” Lục Yên vỗ bàn quyết định. Dù thì đường cũng đắt thật.
Ngày hôm , Lục Yên mang theo mười khúc lạp xưởng cay và mười khúc lạp xưởng ngọt tới. Mức giá quả nhiên bán chạy, những thực khách quen rủng rỉnh tiền bạc đều mua một hai khúc mang về.
Lúc sắp dọn hàng thì Tống Bác Văn cũng tới, đến hỏi: “Ta lạp xưởng của tỷ định bán ngoài ?”
“ , cũng chẳng còn thừa bao nhiêu, thì tặng .” Lục Yên .
“Tuyệt quá, mấy khúc tỷ tặng dịp Tết ăn xong mẫu cứ nhớ mãi, nếu tỷ bán thì cho năm mươi khúc.” Tống Bác Văn vỗ tay một cái, móc một lượng bạc ném thẳng giỏ tre đựng tiền của Lục Yên: “Ba mươi khúc ngọt, hai mươi khúc cay.”
Lục Yên ngớ : “Hả? Nhà cũng nhiều như ! Đệ nhiều thế , mới cho .”
“Thì mới .” Tống Bác Văn .
“Cái xong phơi mười ngày, ít nhất mười ngày mới lấy , bây giờ đưa tiền cho hợp lý ?” Lục Yên dở dở .
Tống Bác Văn bận tâm: “Chẳng lẽ tỷ còn nuốt tiền của ?”
Lục Yên cũng bật : “Vậy xong sẽ mang thẳng đến nhà .”
Tống Bác Văn hớn hở: “Thế thì còn gì bằng.”
Lục Yên nhận đơn hàng của Tống Bác Văn, lập tức chuẩn ngay. Năm mươi khúc lạp xưởng cần mười bảy cân thịt, hạ thủy cũng bảo ông chủ chuẩn sẵn. Lục Yên đặt mười bảy cân thịt và mười bộ hạ thủy ở hàng thịt, ông chủ hàng thịt cũng kinh ngạc, vội vàng chuẩn cho nàng, ngày hôm mới gom đủ đồ.
Một đống hạ thủy một Lục Yên xuể, đành gọi Lục Thịnh tới giúp một tay. Lục Thịnh tuy vô cùng ghét bỏ thứ đồ , bình thường thể trốn xa bao nhiêu thì trốn bấy nhiêu, nhưng chỉ cần Lục Yên gọi giúp, đều sẽ nhận lời.
Hai hì hục cả một buổi trưa, cuối cùng cũng sạch đống ruột non. Lại xử lý mười bảy cân thịt . Đợi đến khi nhồi xong bộ, phơi ngoài sân thì trời tối mịt.
Lục Thịnh hành hạ cả một ngày, trong mũi là mùi hạ thủy và thịt sống, là về phòng nghỉ ngơi một lát, thấy bước nữa, ngay cả bữa tối cũng chẳng buồn ăn.
Lục Thịnh sống mười mấy năm, đầu tiên nảy sinh tâm lý bài xích với thịt.