Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 115: Hạ Tuyết Liễu

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:30:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn Lục Thịnh dở chứng, Lục Yên cảm thấy sâu sắc rằng Lục Thịnh dạo phát bệnh càng ngày càng thường xuyên .

 

Nàng suy nghĩ một chút vẫn là đừng cho Lục Thịnh tin tức Huyện thái gia sẽ đến thi hội, dù cũng là xem con rể tương lai, mấy bọn họ vẫn là đừng nên nổi bật thì hơn.

 

Lục Yên dặn dò Lục Thịnh: “Ở thi hội các đều thu liễm một chút, nhường cơ hội xuất đầu lộ diện cho Sở sư của .”

 

Lục Thịnh híp mắt : “Sao tỷ Sở sư sẽ ?”

 

Lục Yên mặt cảm xúc chằm chằm một hồi: “Lưu cô nương cho chứ , nếu thì ?”

 

Lục Thịnh mất tự nhiên ho khan một cái: “Biết .”

 

Chưa mấy ngày, buổi sáng tỉnh dậy thì phát hiện thế mà tuyết rơi .

 

Cả nhà Lục gia đều là phương Bắc, đối với tuyết bất kỳ sự tò mò nào. Lục Yên ngáp một cái vươn vai: “Thật đến tiệm, thời tiết quá thích hợp để ngủ.”

 

Lục Thịnh: “Lúc trời mưa tỷ cũng như .”

 

“Làm gì thời tiết nào thích hợp để ngủ.” Lục Yên : “Mùa xuân mệt mỏi mùa thu buồn ngủ mùa hè ngủ gật, ba tháng mùa đông ngủ tỉnh.”

 

Hào Sơn huyện tuyết rơi nhỏ, càng về phía Tây tuyết càng lớn. Nhóm Trương Sưởng ở nơi hoang vu dãi gió dầm sương hơn một ngày , vốn dĩ thêm ba năm ngày nữa là thể đến thôn trấn tiếp theo, kết quả tuyết càng rơi càng lớn.

 

“Không , cứ tiếp tục thế ngựa sẽ c.h.ế.t cóng mất.” Tiêu đầu : “Chúng tìm một chỗ để tránh một chút.”

 

“Đi bây giờ a?” Các tiêu sư mặt mày ủ rũ: “Trước thôn điếm.”

 

Trương Sưởng do dự một chút, vẫn là : “Các vị đại ca, các vị nhớ lúc chúng qua đường một ngôi miếu hoang...”

 

Mắt mấy đều sáng lên, Tiêu đầu quyết đoán: “Quay ! Tránh trong miếu một chút.”

 

Mấy đầu trở , mất nửa ngày rốt cuộc cũng về đến ngôi miếu hoang lúc .

 

Trong miếu hoang một nhóm khác ở đó , thoạt cũng là một đội ngũ, ở giữa là một lão giả dáng vẻ quản gia và một thiếu gia trẻ tuổi, xung quanh vây quanh bốn tên tiểu tư, chiếm một góc của đại điện.

 

Nhóm Trương Sưởng cũng để tâm, tự giác chiếm cứ một góc khác trong đại điện, sắp xếp thỏa ngựa và hàng hóa, các tiêu sư đều thở phào nhẹ nhõm.

 

“May mà một chỗ thể che chắn, ngựa thể để c.h.ế.t cóng .” Dương tiêu đầu thở phào một .

 

Trương Sưởng trêu chọc: “Trong mắt Dương đại ca, ngựa còn quý giá hơn cả .”

 

Dương tiêu đầu cũng phản bác, ha hả: “Quý giá quý giá, chúng chú trọng chính là một sự công bằng, nếu c.h.ế.t cóng thì ngựa kéo , ngựa nếu c.h.ế.t cóng thì kéo ngựa .”

 

Trương Sưởng lập tức nhận túng: “Vậy quả thực ngựa quý giá, xứng so với ngựa.”

 

Mấy đều bật , ngay cả tiểu thiếu gia ở bên thấy lời cũng nhịn bật một tiếng.

 

Đã là buổi chiều , một đoàn cả ngày đều ăn cơm, một chặng đường rốt cuộc cũng dừng chân, đều cảm thấy bụng đói cồn cào.

 

“Đói quá.” Trương Sưởng : “Dương đại ca, chúng ăn cơm .”

 

Dương tiêu đầu gật đầu: “Quả thực là nên ăn chút đồ ăn .”

 

Các tiêu sư hô một tiếng bách ứng.

 

“Làm chút đồ nóng hổi !”

 

“Tuyết bên ngoài dày như , đỡ lấy nước !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-115-ha-tuyet-lieu.html.]

“Hắc hắc tuyệt quá! Nấu mì nấu mì!”

 

Chuyến tiêu vốn dĩ cũng đông, một tiêu đầu dẫn theo bốn tiêu sư, cộng thêm một Trương Sưởng theo góp vui, tổng cộng chỉ sáu . Mọi một phen thu dọn, tìm chút cỏ khô vô dụng trong đại điện gom dùng đá đ.á.n.h lửa châm lửa, bắc nồi lên. Người ngoài lấy tuyết cũng về, trong thùng lấy nước đựng đầy tuyết trắng tinh, một mạch đổ hết nồi.

 

Có lửa, nhiệt độ cả đại điện đều tăng lên một chút. Tuyết cũng từ từ tan trong nồi, dần dần sôi lên, sùng sục sùng sục nổi bong bóng.

 

“Nước sôi nước sôi !” Trương Sưởng hoan hô một tiếng: “Một nồi thể nấu ba vắt mì, đổ một gói bột gia vị là đủ nhỉ?”

 

“Thử xem !” Các tiêu sư xoa tay hầm hè, cầm lấy một gói bột gia vị xé liền đổ , múc thêm hai muỗng lớn tương thịt nồi, thả ba vắt mì . Trương Sưởng thế còn chê đủ, thái thêm mấy lát lạp xưởng cho .

 

Một nồi mì một lát nấu xong, sùng sục sùng sục nhấp nhô cuộn trào, mùi thơm đậm đà bay khắp đại điện.

 

Đám thanh niên trai tráng ăn ít, ba vắt mì chia hai bát, lượt đưa cho Dương tiêu đầu và Trương Sưởng. Trương Sưởng nếm thử một miếng, giơ ngón tay cái lên: “Được đấy, mùi vị vặn!”

 

Mấy ồn ào ùa ngoài lấy tuyết, đun nước nấu mì từ đầu.

 

Trương Sưởng đói lả , lang thôn hổ yết ăn mì, ăn hai miếng còn bưng lên húp nước canh. Nước canh nóng hổi thuận theo cổ họng trôi xuống bụng, xua tan cái lạnh lẽo .

 

Bên mấy ăn nấu, ròng rã nửa canh giờ trong đại điện đều ngập tràn mùi thơm đậm đà , một góc khác của đại điện cũng ngửi thấy rõ mồn một.

 

Mùi thơm đó giống như mọc cái móc, câu dẫn cái bụng của tiểu thiếu gia cũng cả ngày ăn đồ đàng hoàng kêu ùng ục. Thiếu gia xoa xoa bụng, nuốt nước bọt khan, cái gì cũng .

 

Lão quản gia phát hiện sự bối rối của thiếu gia, khổ một tiếng. Bọn họ cầu kỳ, bánh khô ăn kèm nước nóng cũng thể lấp đầy bụng, nhưng thiếu gia ăn trôi, thỉnh thoảng ăn hai miếng điểm tâm mang theo.

 

“Thiếu gia đói , ngài ăn chút điểm tâm .” Quản gia lấy điểm tâm đưa cho thiếu gia.

 

Thiếu gia nhận lấy điểm tâm nhét miệng, cảm thấy ngọt ngấy khô khốc, nghẹn đến mức uống nước nóng để nuốt xuống. Hắn ăn chút đồ mặn đồ mềm, ví dụ như loại mì nước nóng hổi mà bọn họ đang ăn ...

 

hết cách , bèo nước gặp , cũng tiện mở miệng xin, chỉ thể nhịn thôi, hy vọng ngày mai tuyết thể tạnh, bọn họ thể thuận lợi tiếp...

 

Bên Trương Sưởng ồn ào nhốn nháo nửa canh giờ mới ăn xong bữa cơm, mỗi rót một túi nước nóng, dọn dẹp nồi , nhưng lửa dập.

 

Ăn cơm xong nghỉ ngơi một canh giờ, trời bên ngoài tối, Trương Sưởng theo các ca ca đ.á.n.h một bài quyền, đ.á.n.h một mồ hôi, lúc mới xuống, chuẩn nghỉ ngơi .

 

“Chúng ngủ mặt đất, lên xe ngựa ngủ , trong xe ngựa ấm áp hơn.” Dương tiêu đầu vỗ vỗ vai Trương Sưởng.

 

Trong thùng xe ngựa chính là đặt hàng hóa bọn họ vận chuyển , bảo lên đó ngủ cũng ý bảo trông chừng hàng hóa một chút, hơn nữa vốn dĩ chính là yếu nhất trong mấy , cũng cậy mạnh, gật gật đầu liền nhảy lên xe ngựa.

 

Trong miếu nhanh yên tĩnh , đều mệt mỏi cả ngày , chẳng mấy chốc ngủ .

 

Lúc Trương Sưởng tỉnh nữa, trời tờ mờ sáng. Tuyết bên ngoài càng rơi càng nhỏ, dần dần xu hướng sắp tạnh.

 

Trương Sưởng nhảy từ xe ngựa xuống, hỏi Tiêu đầu: “Chúng ?”

 

Dương tiêu đầu chắp tay lưng trời, trầm mặc hồi lâu, đột nhiên : “Ta cảm thấy trận tuyết rơi xong.”

 

Mấy tiêu sư , Trương Sưởng : “Vậy chúng khoan hẵng , đợi một chút, xác định rơi nữa hẵng .”

 

Mấy đều tán thành phương án .

 

bên quả thực . Bọn họ thấy tuyết dần tạnh, vội vàng thu dọn chuẩn nhân lúc tuyết tạnh gấp một chút. Lúc hai bên đội ngũ gật đầu hiệu với một cái.

 

Mấy tiêu sư thấy tuyết tạnh, nếu định , thi cầm lấy binh khí của : “Chúng săn thú , cách đây xa chính là rừng cây.”

 

“Không săn động vật thì cũng c.h.ặ.t chút củi mang về.” Các tiêu sư .

 

Trương Sưởng hứng thú bừng bừng, cũng theo, Dương tiêu đầu ấn vai giữ .

 

“Các , chúng ở đây đợi các về.” Cuối cùng ba tiêu sư rừng, Dương tiêu đầu, Trương Sưởng và một tiêu sư khác ở trong miếu.

Loading...