Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 103: Một ngày dạo chơi trang tử suối nước nóng

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:30:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

một ngày mộc hưu của Lục Thịnh, hai từ tối hôm thắng xe lừa mang theo năm con ch.ó chạy đến trang t.ử. Lại cảm giác mộc hưu nửa đêm về thôn lâu gặp.

 

Lúc hai đến nơi nửa đêm Oanh nương giật , lúc cũng điện thoại di động, cách nào liên lạc , Oanh nương căn bản ngờ hai thể đến nửa đêm.

 

Oanh nương và gia đình Chu Lương đều sống ở khu vực dành cho tá điền, nhà họ Lưu thuê tá điền nhiều hơn bây giờ ít, đưa trang t.ử khác, để nhiều phòng trống, vặn Oanh nương và gia đình Chu Lương chọn một tiểu viện. Trong viện của Oanh nương còn trống ba gian phòng, dọn dẹp cho Lục Thịnh Lục Yên mỗi một gian, để hai nghỉ ngơi .

 

Sáng hôm ngủ dậy, Lục Yên Lục Thịnh bế ch.ó tìm Chu Lương, Chu Lương cũng giật .

 

“Sao hai đến đây!” Chu Lương mừng rỡ thể tin nổi.

 

“Chỗ chúng thêm ổ ch.ó , bảo là mang đến đây, nhân tiện xem trang t.ử sắm sửa thế nào , chọn ngày mộc hưu liền qua đây.” Lục Yên .

 

Chu Lương và Lục Thịnh cũng lâu gặp, Chu Lương vỗ vỗ vai Lục Thịnh, giọng điệu như một đại ca: “Cao lên !”

 

Lục Yên phụt một tiếng bật : “Huynh thôi , mới hơn một tháng gặp cao lên còn thể ?”

 

Lục Thịnh vui: “Chu cao lên chính là cao lên thì !”

 

Lục Yên: “Được cao cao cao !”

 

Chiều cao của đàn ông đúng nó là sự theo đuổi của cả đời mà.

 

Đây cũng là đầu tiên Lục Yên gặp thê nhi của Chu Lương. Thê t.ử của Chu Lương là Liễu thị trạc tuổi đôi mươi, chải một b.úi tóc thấp, thoạt vô cùng dịu dàng.

 

Cách xưng hô quả thực là loạn cào cào, Lục Yên Lục Thịnh gọi nàng là tẩu t.ử, nàng gọi hai là đông gia.

 

Lục Yên vội vàng từ chối: “Đừng đừng đừng, Chu cũng cổ phần, địa vị ngang hàng với chúng .”

 

Mặc dù Liễu thị hiểu cổ phần là ý gì, nhưng cũng hiểu Lục Yên diễn đạt điều gì, híp mắt , đổi thành gọi Lục công t.ử Lục cô nương.

 

Chu Lương và thê t.ử trạc tuổi đôi mươi, nhưng hai đứa con , con trai lớn năm nay bốn tuổi, đang lúc gà bay ch.ó sủa, con gái nhỏ mới năm tháng, vẫn rời , Liễu thị gặp mặt xong liền về bận rộn, chỉ để Chu Lương ở tiếp hai .

 

“Muội xem trang t.ử của chúng bây giờ sửa sang đến mức độ nào .” Lục Yên .

 

“Bên khu suối nước nóng phân khu xong , khu giải trí bên xây một nửa, phòng c.ờ b.ạ.c và phòng dưỡng sinh hòm hòm , phòng xông vẫn đang xây, khu lưu trú vẫn .” Chu Lương : “Bên ruộng dưa là do Oanh cô nương phụ trách, lát nữa thể hỏi nàng .”

 

Nghe Chu Lương gọi Oanh nương là Oanh cô nương, Lục Yên thực sự nhịn . Chu Lương cũng lúng túng, chủ yếu là Oanh nương bán từ nhỏ, lúc hát xướng thì gọi là Oanh nương, tiểu cho Lưu viên ngoại cũng từng đổi, bao nhiêu năm nay nàng đều tên là Oanh nương. Chu Lương cảm thấy gọi một nữ t.ử bằng nghệ danh lúc bán xướng thực sự là tôn trọng, thế nên vẫn luôn gọi nàng là Oanh cô nương.

 

Lục Yên xong cảm thấy , là bản sơ suất, lát nữa thể hỏi xem Oanh nương thích gọi là gì.

 

Ba gọi thêm Oanh nương, bốn chuẩn đến khu suối nước nóng xem .

 

Bên suối nước nóng cũng chia nam nữ riêng biệt, mấy đến lối liền chia hai ngả.

 

Gần suối nước nóng xây dựng những căn phòng chuyên môn dùng để quần áo nghỉ chân, nhưng chuẩn quần áo để ngâm suối nước nóng.

 

“Không quần áo chuyên môn, mặc quần áo gì để ngâm?” Lục Yên tò mò hỏi Oanh nương: “Không là cởi trần ngâm chứ?”

 

“Sao thể!” Oanh nương mỉm : “Chính là mặc đồ lót của để ngâm. lúc đó nhà họ Lưu đến đây đều là nhà , lúc ngâm cơ bản đều chỉ ở đó, cũng từng cân nhắc đến việc còn quần áo chuyên môn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-103-mot-ngay-dao-choi-trang-tu-suoi-nuoc-nong.html.]

“Bắt buộc .” Lục Yên : “Chúng mở cửa đón khách bên ngoài, thể để đám quý nữ thiếu gia mặc yếm và khố giao lưu trong đó .”

 

“Nói thì , mặc áo dài quần dài ở trong nước thực sự khó chịu.” Oanh nương .

 

“Quả thực. Muội nghĩ xem nên thành kiểu dáng thế nào.” Lục Yên cởi áo ngoài của , chỉ còn đồ lót. Sau đó giục Oanh nương cũng mau cởi , cùng nàng xuống nước trải nghiệm một chút.

 

Oanh nương cởi quần áo xong, nửa chỉ còn một chiếc yếm. Vừa đầu phát hiện Lục Yên đang chằm chằm chớp mắt n.g.ự.c nàng .

 

Oanh nương nửa điểm ngại ngùng, còn cố ý ưỡn n.g.ự.c: “Sao thế? Ghen tị ?”

 

Lục Yên cặp vốn liếng kiêu ngạo n.g.ự.c Oanh nương, đè nén xúc động vùi đầu đó, khịt khịt mũi: “Thiết kế quần áo mới bắt buộc che kín những chỗ cần che.”

 

Các hồ mở cửa đón khách bên ngoài hơn ba mươi cái, nam nữ chia riêng, bên cũng mười mấy cái. Lục Yên tìm một vị trí phong cảnh , thăm dò thò một chân xuống, lập tức nhảy cẫng lên: “Nóng nóng nóng nóng nóng nóng nóng!”

 

Oanh nương mỉm duyên dáng: “Mọi đầu tiên đến ngâm đều phản ứng .”

 

Lục Yên kinh ngạc: “Thực sự nóng!” Hoàn giống với suối nước nóng nàng từng ngâm ở thời hiện đại, cái giống nhiệt độ nước ngâm chân, chân xuống nhúng một cái đỏ ửng lên .

 

“Thực thích ứng một chút là , nhưng nếu thực sự chịu nổi, chúng thể tìm hồ khác, nhiệt độ mỗi hồ giống lắm.” Oanh nương giải thích.

 

Hai tìm một hồ nhiệt độ thích hợp hơn bước xuống, xuống đáy hồ, nước vặn ngập qua vai. Lục Yên nhịn phát một tiếng thở dài thỏa mãn.

 

“Cái đúng là khá thoải mái, thảo nào tiền đều thích hưởng thụ như .” Lục Yên cảm thán.

 

ngâm quá lâu.” Oanh nương nhắc nhở: “Trước tam di nương trong nhà đến đây mải chơi ngâm đến ngất xỉu khiêng ngoài đấy.”

 

Lục Yên gật đầu. Ngâm suối nước nóng thông thường nhất nên vượt quá hai mươi phút, ngâm trong nước nóng thời gian dài mao mạch m.á.u giãn nở, sẽ dẫn đến m.á.u lưu thông tăng tốc, não cung cấp m.á.u đủ, sẽ dễ ch.óng mặt.

 

Hai ngâm đến hai khắc đồng hồ lên , phòng lau khô cơ thể mặc quần áo . Lục Yên chuẩn xem dưa trồng.

 

Hai bộ về phía lối , Lục Yên hướng về phía khu nam t.ử hét lên hai tiếng: “Đừng ngâm nữa, !”

 

“Vô ích thôi, bên trong rộng, hét thế bọn họ ...” Lời còn hết Oanh nương nữa.

 

Bởi vì Chu Lương và Lục Thịnh vặn bước , Lục Thịnh rảo bước nhanh hơn đáp lời: “Đến đây đến đây.”

 

“Hai thực sự thấy ?” Oanh nương kinh ngạc.

 

“Không .” Lục Thịnh : “Nóng quá, ngâm bao lâu . Đi nửa đường thì thấy gọi bọn .”

 

Lục Yên ừ một tiếng: “Hôm một tấm biển dựng ở đây, thời gian ngâm suối nước nóng thích hợp nhất là một khắc đồng hồ, tối đa vượt quá hai khắc đồng hồ.”

 

Mấy rời khỏi khu vực , kết bạn về phía ruộng dưa.

 

Các tá điền đều là thợ lành nghề , hầu hạ ruộng dưa đấy, trồng xuống hơn một tháng, đều mọc những phiến lá lớn.

 

“Thực sự lớn lên chắc mất thêm hai tháng nữa.” Oanh nương : “Vừa vặn thể kịp ăn tết.”

 

Lục Yên mừng rỡ ngoài mong đợi, quá . Năm nay ăn tết đồ mới mẻ để biếu .

 

 

Loading...