Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 10: Ăn Của Đại Gia, Không Xót Ruột
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:28:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần Lục Yên nấu một nồi Môn t.ử lớn, chuẩn thêm lượng mười phần, ngày hôm khoai tây thái sợi cũng chuẩn thêm lượng mười phần, thịt vẫn là hai cân mười bốn miếng đổi.
Trước khi nàng băm mười mấy củ khoai lang, gọi Lục Thịnh dậy bảo tiếp tục xay tinh bột khoai lang.
Lục Yên như thường lệ đến từ sớm, nhưng đợi cơm còn đến sớm hơn nàng.
“Cô cuối cùng cũng đến , nhớ cái bánh kẹp của cô cả một ngày trời nha!”
“Người công cùng đồ ăn nhà cô ngon tả nổi, đến nếm thử xem thực sự ngon như ?”
“Hôm qua đến muộn còn nữa, hôm nay đến sớm xếp hàng.”
Đối với việc buôn bán đồ ăn, biển hiệu nhất chính là những thực khách ăn uống ngon lành. Một đám hán t.ử tráng kiện tay bưng bánh lá sen nóng hổi kẹp đầy ắp khoai tây thái sợi hoặc Môn t.ử ăn ngẩng đầu lên, nhanh thu hút một đám đến mua bữa sáng.
Thực sự ngon như ? Vừa hỏi giá, đồ chay 3 văn, Môn t.ử 4 văn, thịt 6 văn. Một miếng thịt to tướng, kẹp thực sự trong bánh! Môn t.ử là cái gì?
Ngươi chỉ cần hỏi , tiểu chủ sạp dáng vẻ đứa trẻ nửa lớn nửa bé đó sẽ híp mắt thái cho ngươi một miếng, dùng que tre cắm đưa cho ngươi, bảo ngươi nếm thử lấy tiền.
Chỉ cần ngươi nhét miếng Môn t.ử cỡ ngón tay cái đó miệng, ngươi sẽ rơi bẫy của nàng!
Đây là thứ gì! Sao đầy miệng đều là vị thịt! Còn thể ăn vụn thịt nữa! 4 văn tiền, chẳng một cái ?
Tiểu thư sinh hôm qua mua cho cha nương quả nhiên cũng đến, nếm thử Môn t.ử, lập tức đếm mười văn tiền, lấy một cái Môn t.ử một cái thịt.
Tiểu nhị tiệm rèn bên cạnh nhịn hỏi: “Tiểu thư sinh, ngươi ăn thử bánh kẹp thịt nhà nàng ? Ngon ?”
Tiểu thư sinh điên cuồng gật đầu: “Ngon chứ! Không ngon mua?”
Lục Yên đang kẹp thịt cho thư sinh, lấy từ trong hũ một miếng thịt vuông vức hầm thơm nức mũi, xoèn xoẹt thái thành bốn lát, trực tiếp kẹp trong bánh lá sen, bọc giấy dầu đưa cho thư sinh. Thư sinh trân trọng nhét trong vạt áo, hắc hắc : “Bánh thịt cho cha nương nếm thử, ăn cái Môn t.ử là .”
Tiểu nhị tiệm lương thực bên cạnh cũng với vẻ mặt hâm mộ: “6 văn tiền đấy... Thực sự là nỡ...”
Lục Yên nhịn đùa: “Không chứ, nhà thực sự tính là đắt , 6 văn tiền của chúng là một miếng thịt lớn thực sự nha, ngài xem hoành thánh bánh bao đó, một bát hoành thánh một cái bánh bao mới thể bao nhiêu nhân thịt? Chút nhân đó thực sự là điểm đến là dừng, gói cả một năm con heo cũng thương.”
Lục Yên xong thực khách sạp đều .
“Tiểu nương t.ử cũng quá xảo quyệt !”
“Tuổi còn nhỏ mà mồm mép lanh lợi thật.”
“Vậy cũng nếm thử bánh kẹp một miếng thịt lớn của chúng !” Có c.ắ.n răng đếm 6 văn tiền, dù cũng chỉ đắt hơn Môn t.ử hai văn tiền, ai mà chẳng ăn nổi.
“Được ngay!” Lục Yên lưu loát đáp lời, tay thoăn thoắt vớt thịt, thái thịt, kẹp bánh: “Thịt hầm nhà chúng là cho hơn mười loại hương liệu đấy, ngài cứ việc ăn, đảm bảo hương vị tuyệt đối sẽ ngài hối hận.”
Bánh lá sen kẹp thịt 6 văn tiền cầm tay, tiểu nhị đó c.ắ.n một miếng liền ngây dại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-10-an-cua-dai-gia-khong-xot-ruot.html.]
Thịt hầm cũng quá ngon ! Hắn là do cho hương liệu gì, chỉ đơn thuần cảm thấy, thịt thể mùi vị chứ? Hoặc là , thịt vốn dĩ nên mùi vị ? Những loại thịt ăn đây đều xứng gọi là thịt . Có thể ít nơi ngon, nhưng cảm thấy thịt hầm trong đại t.ửu lâu cũng chỉ đến thế mà thôi!
Mấy công nhân ăn ngon lành, ngửi thấy mùi thịt thơm đậm đà đó, nhịn cũng một cái bánh thịt nếm thử. Còn mấy cùng nếm thử, Lục Yên cũng gì, cầm d.a.o lên cạch cạch c.h.ặ.t thành hai nửa hoặc ba nửa, một phần bọc một tờ giấy dầu đưa qua.
Điều khiến Lục Yên cảm thấy kinh ngạc mừng rỡ nhất là, thư sinh Tống Bác Văn hôm qua chữ của Lục Thịnh thu hút dẫn theo mấy đồng song đến.
“Ta xem xem, là chữ gì thể khiến Tống Bác Văn ngươi vương vấn trong lòng như ?”
“Haha, ngược hứng thú với đồ ăn đó hơn, Bác Văn hiếm khi khen ngợi một món ăn dứt miệng nha!”
Lục Yên lập tức bật : “Đến sớm bằng đến đúng lúc, hôm nay chỉ còn 6 miếng thịt thôi.”
“Mau mau mau cho một cái!” Tống Bác Văn luống cuống tay chân, đòi bánh kích động chỉ biển hiệu phía Lục Yên: “Nhìn xem, đây chính là chữ đó! Viết ?”
Mấy tiểu thư sinh cùng Tống Bác Văn bộ đều gọi bánh kẹp thịt, đầu chữ của Lục Thịnh.
“Ây da da, quả là chữ nha! Thảo nào Bác Văn nhớ thương!” Một thư sinh trong đó .
Tống Bác Văn nhận lấy bánh lá sen Lục Yên đưa tới hỏi: “Sạp tên Lục ký, cô nương cô hẳn là họ Lục? Lục cô nương, lệnh cũng là sách ? Không theo học vị hiền sư nào ?”
Lục Yên nhanh tay lẹ chân thái thịt kẹp bánh trả lời: “Xá là sách sai, nhưng hiện tại là tự học ở nhà, theo lão sư.”
Tống Bác Văn sửng sốt một chút, Lục Yên vẫn là một đứa trẻ nửa lớn nửa bé ngoài bày sạp, dường như hiểu chút gì đó. Cho dù là thiếu gia nhà phú thương, từng nếm trải nỗi khổ nghèo khó, cũng sách là một việc tốn kém tiền bạc đến mức nào, những đồng song gia cảnh coi như khá giả của đều dăm ba bữa chép sách phụ cấp gia đình, thể thấy sách đối với gia đình bình thường mà chính là một cái động đáy.
Lục Yên thoạt cũng chỉ mười một mười hai tuổi, của nàng chỉ thể nhỏ hơn, tuổi nhỏ như thể chữ như thế, tâm trạng của Tống Bác Văn nên lời phức tạp. Cũng may vẫn đang tự học, từ bỏ học nghiệp, chôn vùi bản .
“Lục cô nương, lòng kết giao với lệnh một chút, cơ hội nha?” Tống Bác Văn hỏi.
Lục Yên sửng sốt một chút: “Chuyện kết bạn , về với một tiếng nhé, xem ý của thế nào.”
Tống Bác Văn thiện thiện thiện, gọi tiểu tư của tới, mua hết ba miếng thịt còn của Lục Yên.
“Lục cô nương, thấy thịt cô hầm thực sự quá ngon, mua về nhà cho trưởng bối nếm thử, thì cần thái nữa, bánh cũng lấy, cô đưa luôn cả cái hũ cho .” Tống Bác Văn ném một nén bạc giỏ tre, ước chừng nửa lượng, Lục Yên đều sững sờ.
“Ây da, ngài lấy thì cứ lấy , một cái hũ đáng giá gì, đưa nhiều thế ?” Lục Yên nhíu mày.
Thư sinh mập mạp cùng Tống Bác Văn ha hả : “Lục cô nương cần lo lắng, nhiều tiền lắm, Nhất Điểm Mặc cô nương qua ?”
Lục Yên gật đầu. Nhất Điểm Mặc là tiệm sách lớn nhất trấn, trọn vẹn ba tầng lầu. Thực Lục Yên cảm thấy đó coi như là một cửa hàng văn phòng phẩm, vì ngoài bán sách còn bán b.út mực giấy nghiên, đủ loại đẳng cấp đều .
“Đó chính là sản nghiệp nhà .” Thư sinh mập mạp , “Ăn của đại gia, xót ruột.”
Lục Yên: “......”
Thất kính thất kính, ngờ chỉ là thư sinh, còn là phú nhị đại.