Ninh Ngưng cầm d.a.o qua lau vạt áo, thủng thẳng đáp trả.
là tiêu chuẩn kép.
Sử Vệ Đông lúc mới hỏi Sử Nhậm: “Con nghĩ kỹ ? Vẫn ly hôn chứ?”
Tuy xót tiền nhưng Sử Nhậm quyết tâm ly hôn, cưới Dương Thanh Thanh. “Mẹ, giúp con ! Đợi con và Thanh Thanh kết hôn, cô hộ khẩu thành phố, là thanh niên trí thức, dễ xin việc. Hai vợ chồng con sẽ cùng kiếm tiền hiếu kính !
Hơn nữa, ơi, lúc con ly hôn với Dương Thanh Thanh, cô đòi một đồng nào, còn bảo để dành tiền chăm sóc cho Lượng Lượng. Cô giống như con đàn bà đê tiện . Cô tham tài. Mẹ bố ! Vả , cô là do chọn, trách nhiệm tống cổ cô .”
Ninh Ngưng xong thấy nực . Dương Thanh Thanh vì về cầu xin tái hợp?
Cô nhớ mang máng trong truyện Dương Thanh Thanh nóng lòng phản thành (về thành phố), đó phát hiện trong mộng của kết hôn, vợ quản lý c.h.ặ.t chẽ. Cô rốt cuộc hết hy vọng. Còn những mấy bà cô bà dì mai mối thì là đàn ông góa vợ hoặc một đời vợ mang theo con riêng. Dương Thanh Thanh đời nào chịu kế cho . Lúc , cô mới sực nhớ tới chồng cũ của .
Chẳng nếu Sử Nhậm chỉ là chiếc lốp dự phòng thì sẽ cảm giác gì.
Cô thong thả thưởng thức bộ phim truyền hình cẩu huyết lúc tám giờ tối mặt, tính toán xem bước tiếp theo gì.
Hộ khẩu! Tuy nguyên chủ kết hôn với Sử Nhậm, nhưng hộ khẩu vẫn ở quê, chuyển lên . Về , cô nhất định ở thành phố, tìm cách tính toán đường nước bước.
Cuối cùng thì tai cũng yên tĩnh. Mẹ Sử phòng lấy sổ tiết kiệm. Lời của Sử Nhậm lọt tai đấy, nhưng tiền vẫn là tiền. Mẹ Sử tiếc đứt ruột, đưa sổ cho Sử Nhậm. Xong xuôi, bà ôm mặt chạy ùa phòng ngủ, nhào lên giường lóc t.h.ả.m thiết.
Sử Lượng nãy giờ vẫn xem kịch, tay cầm xiên kẹo hồ lô ăn hết nhào tới đ.â.m cô: “Đồ đàn bà tồi tệ! Hại bà nội ! Cô cút ! Mau cút !”
Ninh Ngưng phắt dậy, vươn tay chộp lấy cánh tay thằng bé, giật phắt xiên tre . Cô chỉ thẳng mặt Sử Lượng: “Mày thử đ.â.m xuống xem, đau là mày là tao!”
Bị dọa sợ, Sử Lượng giãy giụa, bắt đầu la hét gọi lớn: “Bố! Ông nội! Mụ đàn bà tồi tệ định đ.â.m con!”
Sử Nhậm đang xem sổ tiết kiệm tiếng liền ngẩng lên, nhăn mặt vui: “Ninh Ngưng, cô cái gì ? Mau thả Lượng Lượng , nó vẫn còn là trẻ con!”
Sử Vệ Đông cũng vẫy tay gọi thằng bé: “Lại đây với ông nội. Cô sắp còn là kế của cháu nữa !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-tiem-diem-tam-trong-truyen-nien-dai/chuong-14.html.]
Sử Lượng mắt sáng rỡ: “Ông nội, cháu sắp về ? Ô lô lô! Mụ đàn bà tồi tệ đ.á.n.h đuổi !”
Ninh Ngưng dùng một tay bẻ gãy gập chiếc xiên tre ngay mặt Lượng Lượng: “Mụ đàn bà tồi tệ thể đ.á.n.h cho m.ô.n.g mày nở hoa đấy, mày tin ?”
Nói xong, cô buông Lượng Lượng , ném thẳng chiếc xiên tre gãy xuống bàn.
Sử Lượng sợ phát khiếp, ré lên. Sử Vệ Đông dỗ dành vài câu , ném cho Ninh Ngưng cái trách móc đẩy thằng bé phòng của bà nội nó. Tiếng của cả một già một trẻ vọng từ căn phòng đóng kín mít.
Thật là buồn .
Ninh Ngưng phủi tay, về phía hai cha con đối diện: “Thế nào? Tiền đủ chứ?”
“Lương tháng của là 75 đồng, cô xem nên đưa cô bao nhiêu?” Sử Nhậm tự nhiên buông một câu.
Ninh Ngưng nhướng mày. Đã đến nước mà vẫn nghĩ phụ nữ mặt dễ bắt nạt ?
Rất !
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
“Xin nhé, quên với . Cứ dính dáng đến tiền bạc là môn Toán của xuất sắc lắm. Nếu các chuẩn đủ 300 đồng, sẽ thu dọn đồ đạc, chúng lập tức giấy ly hôn!”
Sự tính toán của Sử Nhậm thất bại t.h.ả.m hại. Ban đầu định để Ninh Ngưng tự mở miệng đòi một con thấp hơn, như gia đình thể trả ít một chút. Ngờ phụ nữ tính toán rành mạch đến thế.
Tất cả những biểu hiện bất thường của cô ngày hôm nay đều khiến vô cùng khó chịu. Cứ như thứ gì đó vuột khỏi tầm kiểm soát của , lúc nào cũng chịu lép vế.
Vẫn là Dương Thanh Thanh hơn, Dương Thanh Thanh phù hợp với hơn.
Tác giả lời : Ở thời đại đó vì tiền lương thấp, đa ly hôn chia tài sản bao nhiêu. Lúc tra tài liệu thấy vài chục đồng, còn tính toán chi li đến từng cái chăn, tấm t.h.ả.m. Đến giữa thập niên 90, tiền mới bắt đầu tính bằng đơn vị hàng vạn.
Chương Ninh Ngưng sẽ bắt đầu cuộc sống mới, vui vẻ!