Mô Phỏng Tội Phạm Mười Vạn Lần: Ta Trở Thành Siêu Cấp Cảnh Sát! - Chương 36: Xác Định Nghi Can Số 1, Tìm Ra Hoàng Nghiên!

Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:35:11
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc tìm kiếm Hoàng Nghiên.

Là điều quan trọng nhất bây giờ.

Không chỉ vì Hoàng Nghiên là nhân chứng duy nhất của cả vụ nhảy lầu, mà còn bởi bây giờ còn manh mối gì t.h.i t.h.ể nạn nhân.

Nếu tìm thủ phạm thực sự.

Thì buộc bắt đầu từ Hoàng Nghiên, hết sức tìm kiếm những manh mối quan trọng hơn.

Do vụ án ngày càng phức tạp.

Sau khi Từ Trường Thắng báo cáo khẩn cấp với Lâm Thiên.

Được sự đồng ý của Lâm Thiên.

Hắn cho lái xe trực tiếp tới trường Trung học cơ sở Thụ Đức, dùng lý do phát sinh vụ án hình sự, tạm thời chuyển t.h.i t.h.ể nạn nhân về Đội Cảnh sát Hình sự.

Thẩm Lâm cũng tạm thời Đội hình sự .

Tranh thủ thời gian tiến hành giải phẫu t.ử thi, phân tích các loại ma túy, nguyên nhân cụ thể dẫn đến cái c.h.ế.t, v.v.

Do cha nạn nhân ly hôn, mỗi đều tái hôn với khác.

điều đó cũng giảm bớt ít phiền phức cho đội hình sự.

Cũng cần quá bận tâm nhiều đến việc nhân phản đối, giận dữ việc khám nghiệm t.ử thi.

Sau khi Thẩm Lâm dẫn đầu về Đội hình sự.

Tô Minh và Từ Trường Thắng cũng rảnh rỗi, bây giờ đang ở bên cạnh phòng ăn của trường Trung học Thụ Đức.

Ở bên cạnh họ.

Trương phó Hiệu trưởng, đang tận tình cùng, tay còn cầm một túi tài liệu.

Còn thêm một tên học sinh cá biệt tóc vàng bắt tới, bây giờ đang chỉ những thanh lan can gần đó :

”Kia.”

”Hai vị cảnh sát, chính là chỗ đó.”

”Lan can bên cạnh phòng ăn, chính giữa hai đoạn các khóa cắt đứt, đủ cho chúng lách qua mà cần leo tường.”

”Ra ngoài từ đây là sẽ trong một ngõ nhỏ, thẳng là tới đường Lâm Giang.”

”Nếu tiếp đường Lâm Giang vài bước nữa, sẽ tới một con phố với quán cà phê và quán bar, còn hai quán net ở đó.”

”Bình thường nhiều học sinh trường Trung học Thụ Đức sẽ lén qua đây nửa đêm để ngoài uống bia chơi net.”

Tên học sinh cá biệt thường ngày kiêu ngạo.

Đứng hai vị cảnh sát Tô Minh và Từ Trường Thắng mặc đồng phục cũng trông vô cùng ngoan ngoãn và thành thật, dám giấu giếm.

Trực tiếp chỉ con đường bí mật mà các khóa trưởng khó khăn lắm mới và giấu diếm .

Tô Minh hề do dự, ngay lập tức gọi điện cho Vương Hổ:

”Tiểu Hổ, ngươi đang ở Phòng Kỹ thuật ?”

”Ngay lập tức giúp xem camera đường Lâm Giang từ 12 giờ đêm qua, tìm một nữ sinh què chân!”

”Tập trung lối của con ngõ nhỏ gần đường Lâm Giang nhất từ trường Trung học Thụ Đức, lẽ sẽ phát hiện mục tiêu!”

Nói xong,

Tô Minh lập tức cúp máy, về phía Từ Trường Thắng đang cảnh cáo tên học sinh cá biệt.

Sau khi cảnh cáo xong,

Tên học sinh cá biệt lúng túng hoảng sợ bỏ , Từ Trường Thắng lắc đầu thở dài:

”Thật ngờ”

”Trường quân sự hóa như trường Thụ Đức con đường , bảo thể tìm thấy tung tích của nghi phạm ở các đường chính.”

”Mà Tiểu Minh. liên hệ phòng kỹ thuật ?”

Tô Minh gật đầu, đang định trả lời thì điện thoại trong túi vang lên, vội nhấc máy hỏi:

“Tiểu Hổ, thế nào ?”

”Đã tìm thấy nhanh như ? Có chắc là nữ sinh khiếm khuyết ở chân ?”

”Tốt lắm, .”

”Ngươi lập tức gửi ảnh chụp màn hình camera qua đây, khi đối chiếu thể xác định danh tính.”

”Được, gửi ngay lập tức!”

Cúp máy xong.

Tô Minh thở nhẹ một , Từ Trường Thắng gật đầu nhẹ:

”Đã tìm thấy.”

”Đêm qua lúc 1:30, một nữ sinh què chân từ con ngõ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-phong-toi-pham-muoi-van-lan-ta-tro-thanh-sieu-cap-canh-sat/chuong-36-xac-dinh-nghi-can-so-1-tim-ra-hoang-nghien.html.]

”Dựa trang phục và ngoại hình, ước tính độ tuổi 14-16, phù hợp với suy đoán của chúng .”

Kết quả cũng để Từ Trường Thắng thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì phát hiện tung tích của Hoàng Nghiên camera, điều đó chắn chắn chứng minh những suy luận đây của Tô Minh chính xác!

Lúc 1:30 sáng.

Một nữ sinh trung học khuyên nghỉ học từ lâu, bí mật khỏi trường Trung học Thụ Đức qua con đường nhỏ.

Cộng thêm mối quan hệ đặc biệt với nạn nhân.

Mặc dù vẫn bằng chứng trực tiếp, nhưng thể coi nàng là nhân chứng chứng kiến vụ nhảy lầu của nạn nhân.

Vậy nên chỉ cần tiếp tục theo manh mối , sẽ ngày càng đến gần sự thật của vụ án.

Chứ lang thang tìm kiếm điểm nhập như ruồi đầu.

Suy nghĩ kỹ trong đầu, Từ Trường Thắng nghiêm túc :

”Vậy bây giờ chỉ cần tìm Hoàng Nghiên đang ở , một nữ sinh què chân, chắn chắn cũng thể xa.”

”Theo kinh nghiệm.”

”Rất thể bây giờ nàng vẫn ở nhà, tìm địa chỉ nhà của nàng….”

Còn hết câu.

Trương phó Hiệu trưởng, dẫn tên học sinh cá biệt tới còn cầm một tài liệu tay, liền chen :

”Từ cảnh sát, chờ tí, chờ tí.”

”Ở đây, đây, giấy tờ thông tin cá nhân, địa chỉ nhà, gia đình, tính cách, mối quan hệ xã hội, v.v. của Hoàng Nghiên.”

”Trước đó Tô cảnh sát bảo thu thập, xếp xếp in ngay khi , tất cả các khía cạnh đều thu thập ít.”

”Nãy giờ các ngươi bận, dám đưa phiền, nên bây giờ…”

Thậm chí để Trương Hằng giải thích hết.

Từ Trường Thắng lấy tài liệu, lật thẳng tới trang thông tin cá nhân.

Trước tiên đối chiếu kỹ ảnh chụp màn hình camera của Vương Hổ gửi qua, chỉ địa chỉ:

”Có thể khẳng định là cùng một .”

”Địa chỉ ở đường Lâm Giang 23, ngờ là một khu biệt thự, điều kiện khá giả.”

”Đi thôi, Tiểu Minh.”

”Dù ở nhà , chúng cũng tới ngay để tìm hiểu tình hình!”

Tiếng còi hú của xe cảnh sát vẫn vang lên đường cao tốc.

Do Hoàng Nghiên thể suy nghĩ tự sát, nên Từ Trường Thắng cũng tới địa chỉ của nàng một cách nhanh nhất.

Khu biệt thự Lâm Giang.

Giống như tên gọi, chỉ cần ban công là thể ngắm cảnh sông nước.

Ngay cả ở một thành thị tuyến hai thì khu biệt thự như thế cũng cực kỳ đắt đỏ chứ đừng đây là ở Ma Đô.

Không hề chần chừ dừng .

Hai Tô Minh và Từ Trường Thắng nhanh ch.óng tới cổng biệt thự 23.

Mặc dù cổng đóng kín.

qua các loại cây cối và hoa lá trong sân, thể nhận rằng ngôi biệt thự ở và chăm sóc cẩn thận thường xuyên.

Tô Minh tới một bước, nhấn chuông cửa.

Đồng thời.

Dùng lòng bàn tay vỗ lên cánh cổng, đề phòng trường hợp chuông cửa hỏng, khiến thời gian chậm trễ.

Lý do quan trọng nhất là thể chịu đựng tiếng chuông cửa, nhưng tuyệt đối thể chịu tiếng gõ cửa, sẽ lập tức mở.

Bây giờ tình trạng của Hoàng Nghiên vẫn rõ.

buộc tranh từng giây.

Năm giây.

Mười giây.

Ba mươi giây.

Gần cả phút trôi qua.

Vẫn chẳng thấy ai mở cửa, thậm chí còn tiếng đáp .

Tô Minh và Từ Trường Thắng đồng loạt lùi hai bước, chuẩn tung cú đá thẳng cánh cửa.

”Chít két————“

Tiếng mở khóa từ bên trong vang lên.

Loading...