Mô Phỏng Tội Phạm Mười Vạn Lần: Ta Trở Thành Siêu Cấp Cảnh Sát! - Chương 314: Kết Cục Định Sẵn, Lính Đánh Thuê Thực Thụ Sẽ Không Bao Giờ Bị Bắt

Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:44:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Are you kidding me?”

Tài xế taxi đang vui vẻ thổi sáo, nghĩ đến tối nay nên ăn chân dê nướng cá nướng thì thấy câu của Sói Xám, tài xế taxi chút nghi ngờ Sói Xám, chú ý đến ngón tay chỉ đồng hồ đếm tiền của .

Nhìn thấy con đó lên đến vài trăm, mặt lập tức lộ một biểu cảm ngượng ngùng, ho khan một tiếng giả vờ hiểu.

“Ha?”

“What? Go? Ta... thật sự hiểu a?”

Sói Xám vốn sốt ruột vẫn đến gánh xiếc Linh Linh, lo lắng thành nhiệm vụ, thấy một từ cấm kỵ thì lập tức trợn to mắt, tức giận thẳng tài xế trung thực, gầm lên.

“Nigger? Nigger?”

“Du say nigger? Are you kidding me? Are you kidding me?”

Tài xế phát âm giống ‘’nigger’’, mà ‘’nigger’’ là từ cấm kỵ của tất cả da đen, đại biểu cho sự vũ nhục với họ.

Chỉ da đen mới thể cái từ , nếu như những khác liền đại biểu chp sự vũ nhục và khiêu khích thể tha thứ .

Thấy Sói Xám trợn to mắt, cùng với vẻ tức giận khó che giấu mặt, quan trọng nhất là... hình cơ bắp cuồn cuộn do gen trội gây nên, lão tài xế trông vẻ trung thực ngay lập tức chút rùng , nhưng hiểu lời của Sói Xám, khiến chút luống cuống, cũng trả lời như thế nào, giải thích như thế nào về con hiển thị đồng hồ đếm tiền.

, cho dù Sói Xám Long Quốc, nhưng con đồng hồ đếm tiền, chắc hẳn cũng thể hiểu chứ.

Lão tài xế xung quanh hai bên, đột nhiên nhớ đến video du lịch Ấn Độ mà xem đó.

Dường như hiểu ý của Sói Xám , vội vàng nắm vô lăng bằng tay trái, tay kẹp ngón trỏ và ngón giữa , đặt lên miệng thả , liên tục thổi hôn.

“Oh, oh.”

“Kiss, kiss, brother, kiss, kiss.”

Nhìn thấy động tác lố bịch của lão tài xế, Sói Xám cảm thấy trán sắp nổ tung , nếu thể kịp thời giải quyết U Linh thì đến Long Quốc gì?

“Đùng———”

Sói Xám đột nhiên đập mạnh mặt của bảng điều khiển, khiến cả chiếc xe cũng như rung lên.

Lấy điện thoại trong túi , dùng ánh mắt lạnh lẽo hung dữ chằm chằm tài xế, chỉ địa chỉ trong tin nhắn, thấp giọng gầm lên.

“Go? Ok?”

“Ok, ok, ok.” lão tài xế trông vẻ trung thực thấy bộ dạng như ăn tươi nuốt sống của Sói Xám, như con gà con gật đầu liên tục.

Ngay đó.

Còn nhấn nút tắt đồng hồ đếm tiền vốn nhảy lên mấy trăm, để nó bắt đầu đếm từ đầu.

Làm xong tất cả những điều .

Dùng ánh mắt liếc Sói Xám, thấy vẫn đang trợn to mắt giơ điện thoại chỉ địa chỉ trong tin nhắn.

Có chút nghẹn họng nên lời, vội vàng đạp chân ga, phóng nhanh về phía vị trí của gánh xiếc Linh Linh.

Lão tài xế chỉ là trông vẻ trung thực, bây giờ cuối cùng cũng trở nên thật sự trung thực, phù hợp với hình tượng.

......

Cùng lúc đó.

Tại quảng trường Tam Đại của thành phố Gia Hoa.

“Bùng———”

Cánh cửa sắt sân thượng của tòa nhà nơi Mục Sư ở, các thành viên đặc nhiệm dùng hai chân cực mạnh đá mạnh xuống đất, bụi mù tung bay.

Không chút do dự.

Lâm Thiên dẫn đầu, nhanh ch.óng gạt các thành viên đặc nhiệm khác sang một bên, trực tiếp đến vị trí sân thượng.

Tiếp theo.

Lâm Thiên liền thấy, Mục Sư đang ngửa sân thượng, hai cánh tay chảy m.á.u liên tục, thương nặng, đồng t.ử giãn , khả năng phản kháng.

Điều quan trọng nhất là......

Tình trạng bây giờ của Mục Sư bình thường, nếu chỉ thương ở hai cánh tay thì nên hình dáng như mới đúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-phong-toi-pham-muoi-van-lan-ta-tro-thanh-sieu-cap-canh-sat/chuong-314-ket-cuc-dinh-san-linh-danh-thue-thuc-thu-se-khong-bao-gio-bi-bat.html.]

Nhìn thấy cảnh cảnh sát phá cửa xông , chắn chắn phản ứng, chứ thể như bây giờ.

Cả giống như sốc mặt đất, bất kỳ động tác nào, cũng biểu hiện phản ứng nào khác.

Ngay cả đồng t.ử cũng giãn , rõ ràng là một bộ dạng đến cuối đời.

bình thường mà , chỉ b.ắ.n xuyên hai cánh tay thì sẽ gây hậu quả nghiêm trọng như mới đúng.

Ít nhất, từ khi s.ú.n.g nổ đến giờ cũng mới chỉ hơn mười giây, thể nào mất m.á.u nhanh đến mức gây vấn đề nghiêm trọng như .

Lúc .

Lâm Thiên đột nhiên nghĩ điều gì đó, nhanh ch.óng bước lên hai bước, đến mặt Mục Sư.

Lúc định vươn tay kiểm tra thì mũi đột nhiên ngửi thấy mùi hạnh nhân đắng nồng, vội vàng dậy giơ tay lên, các đặc nhiệm khác đang lao tới .

“Đừng chạm Mục Sư.”

“Ta nghi ngờ uống một lượng lớn xyanua, để tránh xyanua xâm nhập qua da niêm mạc gây ngộ độc.”

“Y tá đeo găng tay và khẩu trang để cấp cứu, tránh thương vong cần thiết.”

Nói xong.

Lâm Thiên liền nhường chỗ, trong lòng âm thầm thở dài.

Theo kinh nghiệm điều tra dày dặn của , mùi hạnh nhân đắng nồng như , chắn chắn Mục Sư uống ít.

Với tính độc của xyanua, chỉ trong vài giây là thể khiến bao giờ tỉnh .

Dù uống ít cũng khó cứu, huống hồ Mục Sư rõ ràng uống nhiều trong tình huống .

Chắc là ...vô phương cứu chữa a.

Nghĩ đến đây.

Lâm Thiên nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tay nhấn tai mini, khẽ .

“Tiểu Minh.”

“Nếu đoán sai thì Mục Sư mới uống một lượng lớn xyanua tự t.ử.”

“Bây giờ cả đang trong trạng thái sốc, đồng t.ử cũng giãn rõ rệt, chắc là cứu nổi .”

“Thật là đáng tiếc.”

“Đã tốn bao nhiêu công sức, kết quả là kết quả , ngay cả một câu hỏi cũng cơ hội hỏi, thật là.........”

Mặc dù Lâm Thiên hết.

Tô Minh đang đường đến tòa nhà cao tầng cũng chậm bước chân.

Nhíu mày suy nghĩ hai giây, ngay lập tức cũng nhấn tai mini, khá dứt khoát .

“Xyanua ?”

“Vậy thì lẽ cần cứu nữa.”

“Suy cho cùng, chúng cũng hết sức , một tay s.ú.n.g đ.á.n.h thuê già dặn như Mục Sư, nếu thật sự tự t.ử thì dù cẩn thận đến cũng khó ngăn cản.”

“Hơn nữa, K nếu tin tưởng Mục Sư đến mức như thì chắn chắn cũng thể xác định rằng Mục Sư sẽ phản bội như U Linh.”

“Phương pháp sử dụng tự sát để mãi mãi im lặng, quả thực là một thủ đoạn mà tay s.ú.n.g đ.á.n.h thuê sẽ .”

“Bởi vì những tay s.ú.n.g đ.á.n.h thuê bảo vệ bởi công ước Geneva, một khi quân địch bắt sống chiến trường thì sẽ đối xử như một tù binh bình thường mà sẽ chịu đủ loại t.r.a t.ấ.n và ngược đãi.”

“Tự sát là lựa chọn nhất để tránh trở thành tù binh và chấm dứt đau khổ.”

Tô Minh im lặng một lúc, đó tăng tốc bước chân, ánh mắt vô cùng kiên định tiếp tục .

“Lâm Cục.”

“Đừng bận tâm đến Mục Sư, kết cục của định sẵn .”

“Mục tiêu của bây giờ chúng chỉ còn một, đó là... tìm U Linh đang tẩu thoát!”

Loading...