Mô Phỏng Tội Phạm Mười Vạn Lần: Ta Trở Thành Siêu Cấp Cảnh Sát! - Chương 188: Trong Việc Giết Người, Ta Chưa Bao Giờ Thất Bại

Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:39:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có bao nhiêu phần nắm chắc?

Câu hỏi của K khiến Mục Sư đang ở mép lan can là im lặng hai giây, đó sang K ở đối diện.

Trước đây, K bao giờ hỏi về loại chuyện .

Hay cách khác.

Người cực kỳ tự tin , từ tận đáy lòng tin rằng những sắp xếp và mệnh lệnh của là lựa chọn nhất bây giờ đang bối rối ?

Nhìn thấy cảnh sát thế tới hung hăng khiến K vốn luôn bình tĩnh và tỉnh táo xử lý tình huống, trong lòng cũng chút lo lắng mà lẽ từng nhận .

Chẳng hạn bao giờ thấy K đập máy tính, nhưng trong hai ngày ngắn ngủi qua, tự tay đập vỡ ba chiếc máy tính xách tay đắt tiền.

Ngọn lửa bắt nguồn từ Điêu Khắc Gia dường như càng ngày càng sôi sục, càng ngày càng lớn, ngày càng thể ngăn cản.

Mục Sư thích động não, đè nén những suy nghĩ phức tạp trong đầu.

Từ túi quần lấy một điếu xì gà Cuba, nhét miệng c.ắ.n bằng răng hàm , châm lửa đó hít một thật sâu, phun một làn khói dày đặc.

Sau đó màn đêm tối của thành phố Lư Châu, làn khói phun khiến bóng dáng của trở nên hư ảo, đó khàn giọng thấp giọng .

“K, ngươi đấy...”

“Trong việc g.i.ế.c , bao giờ thất bại, cũng sẽ thất bại.”

“Chỉ cần ngươi cần, thể giúp ngươi ngăn chặn lỗ hổng bây giờ, giống như những nhiệm vụ khó khăn đây.”

Đây là câu dài nhất mà Mục Sư từng .

K dựa ghế dài, mặc dù gì thêm, nhưng rõ ràng thư giãn hơn nhiều nhờ sự tự tin và khẳng định của Mục Sư.

Sau đó chút do dự dậy, đóng máy tính bàn, mặt biểu cảm .

“Tình hình vẫn đến mức tồi tệ như thế, tạm thời cần ngươi mạo hiểm.”

“Bạo Đạn thể cho em gái những chuyện , ngay cả khi rò rỉ thì cũng hạn chế, bây giờ Đồ Tể cũng trốn thoát khỏi sự truy đuổi của cảnh sát.”

“Chỉ cần Tường Vi mãi mãi tỉnh , chuyện cũng sẽ kết thúc ở đây.”

“Có vẻ như quá thận trọng , chơi với lũ ch.ó mất khứu giác lâu như , quả thực cũng nên thả lỏng thần kinh một chút .”

Nói xong.

K liền thèm máy tính thêm một cái nào nữa, chỉ cầm theo điện thoại liên lạc nội bộ của tổ chức, liền phòng tổng thống nghỉ ngơi.

Còn Mục Sư đang dựa lan can, lúc đang ngậm xì gà bằng răng hàm , cầm khẩu s.ú.n.g ngắm cỡ lớn đặt tường lên mặt.

Qua ống ngắm rõ nét, theo thói quen quan sát trụ sở của đội điều tra hình sự quận Tàng Sơn vẫn còn sáng chưng ở phía .

......

Khi K chút chịu nổi, nghỉ ngơi để thư giãn thần kinh đang căng thẳng thì.

Cuộc truy bắt Đồ Tể của đội điều tra hình sự thành phố Cô Tô do Tô Minh dẫn đầu cũng đang diễn trật tự và nhịp nhàng.

Lúc .

Tô Minh, Bạch Vũ và Lưu Dương cùng một nhóm đến nhà vệ sinh công cộng cách bãi đỗ xe chân núi hai km.

Lưu Dương nghĩ đến việc thành nhiệm vụ giao càng sớm càng , nên một bên trong nhà vệ sinh kiểm tra, xem dấu vết nào của Đồ Tể .

Theo suy đoán đó.

Để tránh đụng Lưu Dương và những khác đang đến ngôi nhà gỗ ở lưng núi, Đồ Tể trốn trong một bụi rậm lớn, chắn chắn quần áo và quần của sẽ dính đầy cọng gai của cây cỏ gai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-phong-toi-pham-muoi-van-lan-ta-tro-thanh-sieu-cap-canh-sat/chuong-188-trong-viec-giet-nguoi-ta-chua-bao-gio-that-bai.html.]

trong quá trình xuống núi, Đồ Tể chắn chắn quá nhiều thời gian để dọn dẹp.

thể mang theo nhiều cọng gai như khu vực thành phố, điều đó chắn chắn sẽ thu hút sự chú ý của , để manh mối then chốt để cảnh sát truy đuổi .

, tìm một nơi cách xa Tây Sơn một chút, giám sát, hoặc là khu vực mù giám sát, đủ kín đáo, qua đường thấy ngẫu nhiên, loại bỏ cọng gai chắn chắn là việc quan trọng nhất của Đồ Tể khi xuống núi.

Và cọng gai phía , cởi quần áo mới thể sạch.

, nơi mà Đồ Tể thể chọn, chắn chắn thu hẹp thêm, cơ bản chỉ còn nơi như nhà vệ sinh công cộng.

Mười vài giây .

Khi Lưu Dương từ nhà vệ sinh công cộng , trong mắt rõ ràng mang theo một chút nghi ngờ, về phía Tô Minh đang quan sát môi trường xung quanh, hỏi với vẻ nghi ngờ.

"Tô phó trưởng, gì cả."

"Ta xem xét, phát hiện cọng gai mà Đồ Tể gỡ trong nhà vệ sinh công cộng, chẳng lẽ xuất hiện trong nhà vệ sinh ?"

"Hay là, trong tình huống vội vàng như , vẫn thể cẩn thận đến mức đem những cây cọng gai gỡ , ném hố và xả ?"

Đối với sự nghi ngờ của Lưu Dương.

Tô Minh trả lời ngay lập tức, mà là đến bên nhà vệ sinh công cộng, ngẩng đầu camera giám sát bên đường, phân tích vị trí khu vực mù của nhà vệ sinh công cộng.

Ngay đó.

Tô Minh lập tức đến vị trí khu vực mù của camera giám sát, tay cầm đèn pin sáng mạnh, bắt đầu tìm kiếm dấu vết hoặc bằng chứng thể tồn tại mặt đất.

Ba giây .

Tô Minh từ từ cúi nhặt lên một cọng gai màu đen, ước lượng dài bằng móng tay, nheo mắt khẳng định .

"Không bao giờ coi thường Đồ Tể hàng chục mạng trong tay."

"Trong tình huống đảm bảo an tạm thời cho bản , thực sự thể lãng phí một chút thời gian, đem tất cả cọng gai gỡ , ném hố và xả tiêu hủy, nhằm che giấu dấu vết."

" dù Đồ Tể cẩn thận và thận trọng đến , khi tiếp cận nhà vệ sinh công cộng, cũng sẽ vô thức vuốt ve áo lưng, để cảm nhận lượng cọng gai."

"Hoặc , chỉ là Đồ Tể, những bình thường khi thể xác định cọng gai phía , khi đến gần nhà vệ sinh, chắn chắn cũng sẽ vô thức vuốt lưng một ."

"Trong quá trình vuốt ve , sẽ cọng gai rơi xuống mặt đất cũng là điều bình thường."

Bạch Vũ bên cạnh, cầm điếu t.h.u.ố.c trong tay gõ đùi, tiếp tục .

"Nơi cách Tây Sơn hai cây , hầu hết du khách đến du lịch, cơ bản là sẽ đến nhà vệ sinh công cộng vệ sinh."

"Thêm đó, dựa trạng thái cọng gai trong tay Minh ca, nó hẳn là mới rời cây cỏ gai lâu, vặn tình cờ ở trong khu vực mù của camera giám sát."

"Những sự trùng hợp như chồng chất lên , còn nghi ngờ gì nữa."

"Đồ Tể thực sự xử lý cọng gai tại nhà vệ sinh công cộng , bây giờ thể đang trốn trong thành phố, khó tìm kiếm."

" vấn đề bây giờ là, khi Đồ Tể rời Tây Sơn trở về thành phố Cô Tô, thể đang trốn ở ?"

"Khách sạn? Quán net? Hay là nhà ga?"

"Đồ Tể giỏi phản trinh sát như , nếu suy nghĩ từ góc độ của , để tránh cảnh sát, chắn chắn sẽ trốn ở những nơi dễ tìm kiếm, cần chứng minh thư để thông hành ?"

Lời khiến tại hiện trường đều chìm suy nghĩ.

Tô Minh cũng nhắm mắt , vuốt cằm suy nghĩ một vài giây, đột nhiên nhớ một việc, liền hỏi Lưu Dương.

" , Lưu cục trưởng."

"Phì Miêu Độc Dược g.i.ế.c c.h.ế.t, ở thành phố Cố Tô ? Sống trong khu chung cư là nhà tự xây?"

Loading...