Mở Mắt Thành Cô Vợ Bỏ Trốn, Cao Lãnh Quân Hán Đỏ Mắt Bắt Về - Chương 352: Chuẩn Bị Hàng Tết

Cập nhật lúc: 2026-01-03 16:52:36
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q99AOgMSx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông cụ phản ứng gì.

Bạch Chân Lâm Lệ Quỳnh, phát hiện Lâm Lệ Quỳnh cũng phản ứng gì.

Nghĩ ngợi một chút, thể Thẩm Thanh Hoan là con dâu mới chăng?

Tuy con gái cô hơn một tuổi, nhưng là đầu tiên về ăn Tết, miễn cưỡng coi là con dâu mới.

khỏi : "Bân Bân thế mà tìm ."

Lâm Lệ Quỳnh lên tiếng: "Tìm chứ, vất vả lắm mới dỗ nó."

Bạch Chân càng ngạc nhiên, như mà cũng gọi Thẩm Thanh Hoan dậy.

Lâm Lệ Quỳnh hôm nay , bây giờ nhiều đơn vị bắt đầu nghỉ , Phùng Vi cũng nốt hôm nay là nghỉ.

Bà và bà cụ bàn bạc, hôm nay bắt đầu chuẩn hàng Tết, một đồ ăn vặt .

Bà cụ thấy : "Lát nữa gọi cả vợ thằng hai, nhiều một chút, nhà năm nay đại đoàn viên mà."

Lâm Lệ Quỳnh đồng ý.

Ăn sáng xong, Lâm Lệ Quỳnh vội vã cùng chị Hồng chuẩn nguyên liệu.

Phùng Sí đưa hai đứa trẻ ngoài xem mèo.

Bạch Chân thì ở bên cạnh Lâm Lệ Quỳnh giúp đỡ.

Khoảng mười giờ, Bạch Chân mới thấy Thẩm Thanh Hoan ngủ dậy.

Thẩm Thanh Hoan một bộ quần áo, tóc b.úi nửa đầu, sắc mặt hồng hào, mày mắt kiều diễm, một chút dấu hiệu cơ thể khỏe cũng .

Trên mặt càng vẻ lúng túng tự nhiên.

"Chị dâu dậy , bữa sáng ở trong bếp đấy." Bạch Chân chào hỏi.

Thẩm Thanh Hoan ở lầu rửa mặt xong mới xuống, cô ngủ muộn một chút với Phùng Sí , bảo tìm cớ cho cô.

Cô tin Phùng Sí sẽ xử lý cho cô, nên cũng chẳng gì ngại ngùng cả.

"Được , xem xem."

Thẩm Thanh Hoan bếp lấy cái bánh bao, chị Hồng bếp: "Tiểu Thẩm, trong nồi còn đồ hầm của cô, mới hầm cho cô đấy."

Thẩm Thanh Hoan chút bất ngờ, buổi tối cô uống một : "Sao hầm cho cháu nữa?"

"Bà cụ cô yếu, hầm cho cô thêm mấy ."

Trong lòng Thẩm Thanh Hoan ấm áp: "Cảm ơn chị Hồng."

"Dù cũng là tiện tay thôi."

Lúc Thẩm Thanh Hoan khỏi phòng ăn, phát hiện Lâm Lệ Quỳnh còn Trần Như, Bạch Chân và một phụ nữ quen đang đậu, trông như bánh ngọt.

Người phụ nữ quen thấy cô liền : "Đây là vợ Phùng Sí nhỉ?"

Lâm Lệ Quỳnh: "Phải, gọi nó là Thanh Hoan là , Thanh Hoan đây là dì Thu."

Thẩm Thanh Hoan lễ phép chào hỏi .

Dì Thu đó : " Bân Bân đứa bé trông giống như tiên đồng bên cạnh Bồ Tát, chắc chắn cũng , quả nhiên nghĩ sai."

Thẩm Thanh Hoan thích hợp mang theo vài phần e thẹn của con dâu mới: "Dì Thu đùa , hôm nay định chuẩn hàng Tết ?"

", mấy ngày nữa là Tết , nhà chúng đông , chuẩn sớm một chút."

Thẩm Thanh Hoan: "Vậy lát nữa con qua giúp."

Thẩm Thanh Hoan giúp bao lâu, Phùng Vi tan về.

Thẩm Thanh Hoan liền kéo .

Dì Thu bóng lưng hai rời , chút ngạc nhiên: "Tình cảm chị em dâu ngược thật."

Trần Như : "Hai đứa lớn lên cùng từ nhỏ."

Dì Thu ồ lên một tiếng: "Vậy tức là, cũng lớn lên cùng Phùng Sí ?"

Trần Như gật đầu: "Chứ còn gì nữa? Thanh mai trúc mã đấy."

"Thảo nào tình cảm như ." Dì Thu cảm thán.

Bạch Chân phát hiện thần sắc Lâm Lệ Quỳnh nhàn nhạt.

Thẩm Thanh Hoan và Phùng Sí là thanh mai trúc mã cô , từ chỗ Phùng Vĩ.

Thanh mai trúc mã thì nghĩa là quen thuộc với lớn nhà họ Phùng, từ nhỏ đến lớn thì lớn chắc chắn cũng bao dung với cô hơn.

phản ứng của Lâm Lệ Quỳnh đối với việc bình thường.

Ngược là bà cụ, trông vẻ thích cô cháu dâu trưởng .

Dì Thu bỏ quên Bạch Chân: "Tiểu Bạch cũng là đứa trẻ chăm chỉ, nhà họ Phùng các bà thật phúc."

Lâm Lệ Quỳnh tán đồng lời của bà : "Tiểu Bạch quả thực tồi."

Bạch Chân mím môi : "Đâu ạ, cháu nhiều cái , còn cần các bác bề dạy bảo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-mat-thanh-co-vo-bo-tron-cao-lanh-quan-han-do-mat-bat-ve/chuong-352-chuan-bi-hang-tet.html.]

"Chịu học cũng , qua hai ngày nữa, là lớp trẻ các cháu gánh vác cái nhà ." Dì Thu .

Lâm Lệ Quỳnh tán đồng lời của bà .

Dì Thu : "Vậy các bà mau ch.óng mang bản lĩnh giữ nhà , dạy dỗ hai cô con dâu cho ."

Bạch Chân do dự một chút: "Vậy cần gọi chị dâu về ?"

Đang chuyện Phùng Sí đưa hai đứa trẻ về, về liền hỏi bà cụ: "Bà nội, Thanh Hoan dậy ?"

Bà cụ : "Dậy , cùng Phùng Vi ngoài ."

"Đi ?"

"Đến nhà chú hai cháu thì ."

Dì Thu liền với Phùng Sí: "Đang vợ cháu đấy, cháu mang bản lĩnh giữ nhà , tìm thừa kế, vợ cháu ngoài."

Phùng Sí sang: "Bản lĩnh giữ nhà gì?"

Lâm Lệ Quỳnh: "Đùa thôi, Bân Bân quấy ? Con đưa chúng nó thế?"

"Đi dạo ở cổng."

 

Thẩm Thanh Hoan và Phùng Vi đến nhà cô .

Phùng Vi bảo cô đợi một chút, đó phòng, chẳng bao lâu Phùng Vi , mặc một bộ trang phục diễn, còn tạo dáng cho cô xem.

Thẩm Thanh Hoan ái chà một tiếng: "Sao thế ? Cậu đoàn kịch ?"

"Đẹp ?"

"Rất ."

"Định sang năm cùng đội tuyên truyền lên sân khấu biểu diễn."

Phùng Vi hứng thú cao, kể cho cô nghĩ đến diễn kịch , kiếm bộ trang phục diễn .

Hồi Phùng Vi học, là thật sự hứng thú với kịch , nhưng về , vẫn theo gia đình sắp xếp, đơn vị hiện tại.

Phùng Vi xong nhớ cái gì, lấy một bộ quần áo : "Tớ thấy cái hợp với ."

Thẩm Thanh Hoan mở xem, cũng là một bộ trang phục diễn, coi như là trang phục của một nhân vật kịch nào đó.

Mộng Vân Thường

Cô nhướng mày Phùng Vi: "Cậu đây là diễn đối tay đôi với tớ ?"

"Có chơi một chút ?"

"Được thôi."

Hồi nhỏ hai thường chơi đồ hàng.

Cũng từng thế , nhưng hồi đó là lấy ga giường khoác lên .

Bây giờ lớn , cuối cùng cần dùng ga giường nữa.

Thẩm Thanh Hoan hào hứng trang phục diễn.

Phùng Vi tới nâng cằm cô lên: "Tiểu thư, nàng là nhà ai?"

Trên mặt Thẩm Thanh Hoan vẻ sợ hãi nhẫn nhịn: "Ngươi, ngươi gì?"

"Chậc chậc, dáng vẻ tức giận thế mà cũng như , thế nào? Theo bản thiếu gia, đảm bảo cho nàng ăn sung mặc sướng."

Thẩm Thanh Hoan nắm lấy vạt áo: "Ngươi đừng hòng."

Phùng Vi trực tiếp diễn nữa: "Vậy chỉ thể bá vương ngạnh thượng cung thôi."

Nói xong liền đưa tay chộp tới, Thẩm Thanh Hoan đẩy tay cô : "Làm gì kiểu giở trò lưu manh giữa đường thế ."

Phùng Vi: "Cứ đấy."

Động tác tay ngừng, Thẩm Thanh Hoan vội vàng chạy.

Hai liền náo loạn thành một đoàn.

Cuối cùng đất, ngớt.

Phùng Vi buổi chiều cơ bản là nghỉ .

Hai chơi kịch nghiệp dư một lúc, liền định tìm Hướng Yên Nhiên.

Phùng Sí tìm tới.

"Đi ?"

Thẩm Thanh Hoan với : "Bọn em định về ăn cơm nữa, phiền với bà nội một tiếng."

"Ăn ở ?"

"Ra ngoài ăn bát mì." Thẩm Thanh Hoan thần sắc , tới: "Em chạy ngoài giúp đỡ, bên nhà chứ?"

Cô đồng ý giúp hàng Tết, chạy qua đây, hình như cũng lắm.

 

Loading...