Mở Mắt Thành Cô Vợ Bỏ Trốn, Cao Lãnh Quân Hán Đỏ Mắt Bắt Về - Chương 346: Sáp Lại Gần Nhau
Cập nhật lúc: 2026-01-03 16:52:30
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AeSWUhaKG
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Thanh Hoan và Phùng Sí đưa con gái soát vé xong liền phòng chờ, xuống thấy Thẩm Tú Tú và Hứa Kiến Văn cùng con trai Tiểu Húc của họ .
Thẩm Thanh Hoan nhướng mày, Thẩm Tú Tú não vấn đề ? Cứ sáp chỗ ?
"Thanh Hoan, Doanh trưởng Phùng." Thẩm Tú Tú chủ động chào hỏi.
Nói xong chủ động giải thích: "Chúng cũng nghĩ tàu hỏa đông quá, thời gian dài, Tiểu Húc sợ là thích ứng , nên chúng chọn máy bay về."
Đang chuyện, Tiểu Húc chạy đến mặt Bân Bân, bé còn nhớ cô bé, đưa kẹo trong tay cho cô bé.
Phùng Sí nhanh tay lẹ mắt nắm lấy tay con gái, để cô bé lấy cái kẹo cứng , với Tiểu Húc: "Em ăn kẹo cứng , cháu cần cho em ."
Thẩm Thanh Hoan thấy Tiểu Húc vẻ dọa sợ, liền ôn tồn giải thích với bé: "Tiểu Húc, em vẫn ăn loại kẹo cứng , dễ hóc, cháu tự ăn , cảm ơn cháu nhé, cháu đúng là một đứa trẻ hào phóng ngoan ngoãn."
Bất kể Thẩm Tú Tú đáng ghét thế nào, Trương Tuệ đáng ghét thế nào, nhưng liên quan đến trẻ con, Thẩm Thanh Hoan chuyện lạnh mặt với trẻ con.
Tiểu Húc cô khen như , vẻ sợ sệt mặt liền biến mất, bé nghiêm túc : "Đợi em lớn cho."
Thẩm Thanh Hoan : ", đợi em lớn cho nhé."
Hứa Kiến Văn xoa đầu Tiểu Húc, khóe mắt kìm về phía Thẩm Thanh Hoan, cô thật sự là một .
qua, cảm nhận ánh mắt lạnh lùng của Phùng Sí quét tới, đành thu hồi tầm mắt.
Anh chấp nhận Thẩm Tú Tú , thể quan tâm quá nhiều đến khác.
Nếu dễ gây mâu thuẫn gia đình, bất lợi cho sự trưởng thành của con cái.
Hứa Kiến Văn định đưa Tiểu Húc sang chỗ bên cạnh, nhưng Tiểu Húc chịu , bé chơi với Bân Bân.
Bân Bân lấy kẹo cũng quấy, lúc tay cô bé cầm một món đồ chơi ô tô nhỏ, tính trêu chọc Tiểu Húc.
Cô bé cố ý đưa ô tô nhỏ đến mặt Tiểu Húc, Tiểu Húc tưởng là cho bé chơi, liền đưa tay lấy, Bân Bân thấy bé đưa tay liền vội vàng rụt về.
Tiểu Húc chút ngẩn ngơ cô bé, cô bé đang gì.
Thẩm Thanh Hoan mà khóe miệng giật giật, lén véo cánh tay Phùng Sí, nhỏ giọng hỏi: "Ai dạy con bé thế?"
Phùng Sí đặt con gái lên ghế, gò bó cô bé chơi với Tiểu Húc, đáp : "Di truyền gen?"
Thẩm Thanh Hoan: "Vậy thì giống ."
Phùng Sí: "..."
Ô tô nhỏ của Bân Bân cuối cùng cũng Tiểu Húc lấy mất, cô bé lập tức vui, vội vàng kéo Phùng Sí mách lẻo, bảo giúp cô bé lấy ô tô nhỏ.
Hứa Kiến Văn thấy liền : "Tiểu Húc, con trả ô tô cho em ."
Tiểu Húc ngược cũng lời, trả ô tô cho Bân Bân, Bân Bân lúc mới vui vẻ.
Sau đó tiếp tục cầm ô tô nhỏ trêu chọc Tiểu Húc.
Thẩm Tú Tú tìm chỗ xuống, che giấu cảm xúc trong mắt, con gái của Thẩm Thanh Hoan giống hệt cô hồi nhỏ, đều tính như .
Lại liếc Phùng Sí, bên cạnh con, sự chú ý dồn con, ngăn cản hành vi của con, mặt cũng vẻ chê bai.
Đợi bao lâu thì đến giờ lên máy bay.
Hành lý khác đều ký gửi, cá nhân chỉ cầm một hành lý nhỏ là .
Bên phía Thẩm Thanh Hoan, là do Phùng Sí bế con, hành lý nhỏ đựng tã lót bình nước của con cũng do cầm.
Vốn dĩ Thẩm Thanh Hoan định cầm hành lý qua, Phùng Sí cho.
Anh còn đầu dặn dò cô: "Lát nữa lên cầu thang cẩn thận một chút."
Thẩm Thanh Hoan gật đầu: "Em ."
Thẩm Tú Tú và gia đình ba Hứa Kiến Văn họ lên máy bay.
Đang , lúc lên cầu thang, đột nhiên hét lên một tiếng.
Có ngã từ cầu thang xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-mat-thanh-co-vo-bo-tron-cao-lanh-quan-han-do-mat-bat-ve/chuong-346-sap-lai-gan-nhau.html.]
lúc Phùng Sí bế con gái bước lên bậc thang đầu tiên, động tác của nhanh, một tay bế con gái, tay đưa đỡ lấy ngã xuống từ phía , để đó ngã xuống bậc thang.
Người chính là Hứa Kiến Văn.
Anh cũng đang bế con, lúc sợ đến toát mồ hôi lạnh, hồn , ấp úng lời cảm ơn với Phùng Sí.
Tiểu Húc cũng sợ hãi thôi, nước mắt trào khóe mi.
Thẩm Tú Tú phía Hứa Kiến Văn, lúc Phùng Sí cứu , cánh tay đó trực tiếp vượt qua cô , đỡ lấy Hứa Kiến Văn ở phía .
Động tác nhanh nhẹn, lực còn lớn, một cái giữ vững .
Cô nhịn lên mặt Phùng Sí, mặt đổi sắc, thần sắc vẫn nhàn nhạt, đối với lời cảm ơn của Hứa Kiến Văn cũng tỏ lạnh lùng, khi Hứa Kiến Văn vịn lan can vững thì thu tay về.
Còn Hứa Kiến Văn lúc sắc mặt vẫn hồi phục , mặt Phùng Sí tỏ vài phần yếu đuối.
Cô khẽ c.ắ.n môi, Kiến Văn lính, tự nhiên thủ như Phùng Sí.
Thẩm Thanh Hoan cũng sự cố bất ngờ dọa giật : "Sao thế ?"
Thẩm Tú Tú đáp: "Người phía bước hụt, va Kiến Văn."
Phùng Sí đầu với Thẩm Thanh Hoan: "Chúng đợi một chút, họ lên chúng hẵng ."
Thẩm Thanh Hoan gật đầu, cũng vội vàng lúc , chính là vội, chen chúc lên cầu thang , nên mới xảy sự cố như .
Đợi phía đều lên máy bay, Thẩm Thanh Hoan và Phùng Sí mới lên.
Lên khoang máy bay, tìm chỗ , cả nhà ba cùng một chỗ.
Bân Bân cũng một chỗ , chỉ cần cô bé quấy, thì để cô bé tự .
Từ Khánh Thành bay đến An Thành, một tiếng rưỡi.
Cũng chỉ chợp mắt một cái là đến.
Thẩm Thanh Hoan lo lắng Bân Bân lên cao sẽ khó chịu, ngờ cô bé còn khá tỉnh táo, lấy đồ cho ăn cũng quấy.
Về Phùng Sí bế còn ngủ một lúc, vì sáng dậy sớm quá.
Đến An Thành, đến đón máy bay.
Trước khi về, Phùng Sí gọi điện về nhà, phương tiện gì về, mấy giờ đến, đều với nhà .
Người đến đón máy bay là cảnh vệ của ông cụ.
Còn Thẩm Tú Tú bọn họ cũng đến đón.
Hai nhà chắc chắn sẽ cùng về.
Ngược Tiểu Húc chạy đến mặt Bân Bân, đó rụt rè hỏi Thẩm Thanh Hoan: "Cô ơi, cháu thể chơi với em ?"
Ý bé diễn đạt là, khi về nhà, thể qua tìm Bân Bân chơi .
Thẩm Thanh Hoan tiếp xúc với Thẩm Tú Tú, ngoài miệng : "Em bạn nhỏ chơi cùng, Tiểu Húc chắc chắn cũng bạn nhỏ chơi cùng, tạm biệt Tiểu Húc nhé."
Hứa Kiến Văn kéo Tiểu Húc .
Vừa chuẩn lên xe, thấy tiếng của Thẩm Thanh Khang.
"Thanh Hoan."
Mộng Vân Thường
Thẩm Thanh Hoan ngẩng đầu, thấy Thẩm Thanh Khang tới, mặt mang theo vẻ vui mừng, cũng gọi Thẩm Tú Tú một tiếng, nhưng ánh mắt chủ yếu đặt Phùng Sí: "Em rể."
Phùng Sí gật đầu với .
Thẩm Thanh Khang đứa bé trong lòng Phùng Sí, : "Con lớn thế , tên là gì?"
"Tên là Bân Bân, cả đây là qua đón Thẩm Tú Tú nhỉ? Xe của bọn em đang đợi , bọn em đây, con buồn ngủ." Thẩm Thanh Hoan lên tiếng.
Thẩm Thanh Khang lúc cũng thấy chiếc xe bên cạnh.
Vốn dĩ còn lời , lúc đành chuyển thành: "Được, về ."