Mở Mắt Thành Cô Vợ Bỏ Trốn, Cao Lãnh Quân Hán Đỏ Mắt Bắt Về - Chương 174: Cảm Xúc Bùng Nổ

Cập nhật lúc: 2026-01-03 16:39:10
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AeSWUhaKG

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diêu Thấm thấy giọng của Phùng Sí liền lập tức căng thẳng, bình thường mang cho cảm giác chính là mang theo một cỗ xa cách lạnh lùng, loại dễ gần.

đột nhiên nghĩ đến, tình cảm của Thẩm Thanh Hoan và Phùng Sí thật sự thể đến mức gì, cũng sẽ giận Thẩm Thanh Hoan ?

Phùng Sí giọng mới ngủ dậy còn mang theo vẻ nhu hòa mềm mại của Thẩm Thanh Hoan, thể tưởng tượng cô lúc đang giường, từ trong chăn lộ khuôn mặt ngủ dậy ửng hồng, đôi mắt ươn ướt long lanh.

Mặt trầm như nước, dừng một chút mới mở miệng: "Có chuyện gì ?"

"Vấn đề lớn, muộn lắm , chúng đều mau ngủ ." Thẩm Thanh Hoan trả lời.

Phùng Sí giọng điệu bình tĩnh: "Tay em chứ?"

Thẩm Thanh Hoan: "Không ."

Phùng Sí: "Bân Bân cần đưa sang chỗ ?"

Thẩm Thanh Hoan: "Không cần , em sẽ tã cho con."

Phùng Sí: "Vậy ngủ ."

Thẩm Thanh Hoan và Diêu Thấm trong phòng , Phùng Sí phản ứng đặc biệt gì.

Thì bình thường.

Phản ứng của bình thường.

Diêu Thấm đang định chuyện, đột nhiên thấy cửa lớn bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, loáng thoáng thấy đang gọi bên ngoài.

Thẩm Thanh Hoan Diêu Thấm: "Sẽ là Tạ Viễn chứ?"

Muộn thế , Phùng Sí từ doanh trại về, chắc sẽ còn chuyện gì qua tìm nữa chứ?

Diêu Thấm mím môi: "Thật sự khả năng là ."

để giấy nhắn, bảo đừng qua tìm cô .

đoán chừng sẽ .

Nghe thấy cửa lớn bên ngoài mở , loáng thoáng truyền đến tiếng chuyện.

Diêu Thấm Thẩm Thanh Hoan: "Còn đúng là Tạ Viễn."

Thẩm Thanh Hoan hỏi cô : "Vậy về ?"

Diêu Thấm: "Chắc chắn sẽ ."

Hai đợi một chút, thấy tiếng chuyện bên ngoài ngừng , tiếp đó là tiếng đóng cửa.

Tạ Viễn đây là về ?

Đừng là Diêu Thấm, ngay cả Thẩm Thanh Hoan cũng cảm thấy ngạc nhiên.

"Cậu cảm thấy họ sẽ gì?" Diêu Thấm Thẩm Thanh Hoan, cô nhầm, là giọng của Tạ Viễn.

qua đây , hỏi cô một tiếng?

Là Phùng Sí với , ngủ ?

Bên ngoài còn truyền đến động tĩnh gì nữa.

Thẩm Thanh Hoan cảm thấy là Phùng Sí đuổi .

Điều chút ngoài dự liệu của cô.

Diêu Thấm nhỏ giọng : "Phùng doanh trưởng nhà khá đáng tin cậy đấy chứ."

cũng cảm thấy là Phùng Sí đuổi , đoán chừng đoán , cô qua bên ngủ, là cãi với Tạ Viễn.

Bây giờ Tạ Viễn tìm tới, đoán chừng hỏi thăm tình hình Tạ Viễn một chút, đó khuyên về .

bây giờ thời gian còn sớm, cô cũng xuống , lạnh như thế , cô dậy thì Thẩm Thanh Hoan thế nào cũng sẽ dậy, e là còn đ.á.n.h thức Bân Bân.

Chắc chắn là giày vò nữa.

Cho nên Diêu Thấm cảm thấy cách xử lý của Phùng Sí đáng tin cậy.

Thẩm Thanh Hoan cũng thấy .

Phùng Sí tuy thì lạnh lùng, nhưng cũng một chút đối nhân xử thế cũng hiểu.

Thẩm Thanh Hoan nghĩ ngợi đều tỉnh cả ngủ, dậy xem tã của con gái ướt .

Diêu Thấm cũng dậy theo cô: "Là cho b.ú ?"

Thẩm Thanh Hoan mặt : "Cậu xuống giường gì? Tớ xem con bé , cần giúp."

Diêu Thấm quả thực là qua giúp một tay, cô chút mới lạ: "Buổi tối cần cho b.ú ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-mat-thanh-co-vo-bo-tron-cao-lanh-quan-han-do-mat-bat-ve/chuong-174-cam-xuc-bung-no.html.]

"Con bé sáng dậy uống, bây giờ thể ngủ một mạch." Thẩm Thanh Hoan sờ miếng lót cho con, quả nhiên là ướt , cô lấy cái tã gấp sẵn ở bên cạnh cho cô nhóc.

Diêu Thấm cũng thấy lòng mềm nhũn, khẽ : "Ngoan quá."

Hàng xóm cô con nhỏ, cũng trạc tuổi Bân Bân, nửa đêm luôn thể thấy một hai tiếng , cô dậy hỏi hàng xóm , hàng xóm là đứa bé đó nửa đêm đòi ăn, bột gạo hoặc sữa bột cho nó mới .

cũng mới , trẻ con với trẻ con là giống , tính cách mỗi đứa trẻ đều giống , đứa trẻ sẽ khiến phụ đỡ lo hơn, đứa thì khá giày vò.

Vậy xem , Bân Bân nhà Thẩm Thanh Hoan chính là loại đỡ lo .

"Thanh Hoan, nếu công tác, tớ thể giúp trông Bân Bân hai ngày." Diêu Thấm dáng vẻ ngủ điềm tĩnh ngoan ngoãn của Bân Bân, trong lòng ngứa ngáy.

Thẩm Thanh Hoan chui chăn: "Cậu từng trông trẻ con, tớ yên tâm."

coi thường tớ."

"Cứ coi thường đấy."

"Vậy đưa tớ trông thử xem, xem coi thường tớ ."

"Phép khích tướng vô dụng." Thẩm Thanh Hoan lay chuyển.

Diêu Thấm bại trận: "Được ."

Ngày hôm , Diêu Thấm trời sáng dậy , Thẩm Thanh Hoan động tĩnh thức dậy của cô tỉnh giấc: "Sao sớm thế?"

"Cậu đừng quan tâm tớ, ngủ , tớ bình thường đều dậy giờ ."

Thẩm Thanh Hoan còn ngủ nữa, cũng dậy theo.

Ngủ cùng Diêu Thấm, thật sự khá quen.

Chính là, trở các thứ, đều sợ phiền đối phương.

Hồi nhỏ ngủ cùng Phùng Vi sẽ như , ngủ cùng Phùng Sí cũng sẽ như .

Không thời gian chung sống đủ dài .

Ra khỏi phòng thấy Phùng Sí dậy , đang nhóm lò.

Anh về phía Thẩm Thanh Hoan: "Sao dậy sớm thế? Ngủ ngon?"

Thẩm Thanh Hoan rũ mắt xuống: "Rất ."

Diêu Thấm : "Phùng doanh trưởng, Thanh Hoan tớ về đây, Thanh Hoan cảm ơn tối qua thu lưu tớ."

Thẩm Thanh Hoan : "Ở đây ăn sáng hẵng về."

"Không cần ."

Bởi vì lát nữa còn về bệnh viện, cái về nhà đồng phục việc các thứ.

Đương nhiên, chủ yếu vẫn là Phùng Sí ở nhà, Diêu Thấm vẫn đủ to gan, khiêu khích ở đây.

Đợi , Thẩm Thanh Hoan định về phòng, nhưng Phùng Sí gọi .

Mộng Vân Thường

Anh đến bên cạnh cô, cô: "Thanh Hoan, em vẫn đang giận ?"

Tối qua hai cãi một trận, tiếp đó về doanh trại, mâu thuẫn của hai vẫn giải quyết.

Thẩm Thanh Hoan giữ Diêu Thấm ở nhà, ngủ riêng phòng với , chính là giận dỗi với .

Thẩm Thanh Hoan : "Không ."

Nói xong xoay về phòng, Phùng Sí đưa tay kéo cô đến mặt: "Chuyện tối qua, xin em."

Thẩm Thanh Hoan gật đầu một cái: "Em , em xem Bân Bân."

Nói xong giãy khỏi tay đang nắm cánh tay cô, xoay phòng.

Phùng Sí vẫn luôn theo cô, đó mở miệng: "Thanh Hoan, ngày mai nghỉ, thành phố một chuyến, em đừng quên."

Thẩm Thanh Hoan đầu một cái, đó liền do dự.

"Ngày mai bệnh viện còn việc, em nữa."

"Vậy ? Lát nữa đưa em về bệnh viện."

Lông mày Thẩm Thanh Hoan giật giật, mặt : "Anh tin lời em ? Muốn đến bệnh viện kiểm chứng cho em?"

"Thanh Hoan, chỉ là đưa em , em đừng nghĩ nhiều."

Thẩm Thanh Hoan tin lời của , trong lòng một cái lò xo, lập tức bật lên.

"Anh chính là tin, giống như tối qua tin em ý nghĩ gì với Hứa Kiến Văn ."

 

Loading...