Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 77: Sao Lại Có Đồ Ngự Dụng Của Hoàng Gia

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:32:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng thiên phụ lòng , Lâm Di Nhiên phát hiện một cái địa động to bằng miệng bát.

 

Nàng ghé miệng hố xuống, hố trông sâu, bên vẻ khá rộng.

 

Miệng hố nhỏ , nàng trực tiếp dùng tay bẻ rộng miệng hố một vòng lớn.

 

Đến khi nhà Tiêu gia thấy tiếng gọi của Lâm Di Nhiên chạy tới, miệng hố to bằng miệng bát Lâm Di Nhiên đào rộng đủ cho một chui qua.

 

“Ta xuống xem .”

 

Tiêu Vân Trạm nhíu mày một cái, xong liền nhảy thẳng xuống hố.

 

Vài giây , bên truyền đến tiếng gọi của Tiêu Vân Trạm: “Từng một nhảy xuống, đỡ.”

 

Lâm Di Nhiên lập tức gọi các chị dâu ném đồ đạc xuống, cũng đưa từng một xuống.

 

Cuối cùng còn hai cái vại gốm lớn, Lâm Di Nhiên hét xuống :

 

“Tiêu Vân Trạm, hai cái nồi ngươi đỡ lấy, ngươi đừng lên, trực tiếp bê một tảng đá lớn lấp miệng hố .”

 

Nói xong đợi Tiêu Vân Trạm phản đối, Lâm Di Nhiên trực tiếp ném từng cái vại gốm xuống.

 

Tiêu Vân Trạm bay lên để đỡ Lâm Di Nhiên, suýt nữa cái vại gốm rơi xuống đầu đập c.h.ế.t tại chỗ.

 

Mụ hổ cái , thử thách khả năng phản ứng của đây mà.

 

Hai cái vại gốm rơi xuống, nếu phản ứng đủ nhanh, hôm nay là ngày giỗ của .

 

Lâm Di Nhiên tiếng bước chân ngày càng gần, vội vàng từ xa bê một phiến đá dài hơn một mét, mọc đầy rêu xanh và cỏ dại.

 

Phiến đá đậy lên miệng hố, cỏ dại phiến đá trùng với đám cỏ bên cạnh, nếu kỹ sẽ phát hiện bên hố.

 

Lâm Di Nhiên dang rộng hai chân, hai chân đạp hai bên vách động, từ từ tụt xuống.

 

Đầu nàng xuống miệng hố, đưa tay kéo phiến đá xanh che một nửa ở qua, đậy kín miệng hố.

 

Tiêu Vân Trạm phát hiện miệng hố đột nhiên tối sầm , lập tức tới, đưa tay đỡ Lâm Di Nhiên.

 

Đưa tay một lúc thấy rơi xuống, chỉ thấy tiếng ma sát vách động, nghi hoặc đến miệng hố, ngẩng đầu lên.

 

Lâm Di Nhiên từ từ từ tụt xuống, đúng lúc nàng cảm thấy độ cao đủ, hai chân đạp tường, nhảy thẳng từ giữa động xuống.

 

“A!”

 

Lâm Di Nhiên một m.ô.n.g lên đầu Tiêu Vân Trạm, loạng choạng, nàng theo phản xạ túm lấy tóc của Tiêu Vân Trạm bên , để ngã.

 

Ây da, cú va chạm xương cụt của nàng đau điếng.

 

Tạo nghiệt, đột nhiên xuất hiện.

 

May mà nàng nhảy xuống từ giữa chừng, nếu nhảy từ đỉnh xuống, lực hấp dẫn thể đập thẳng xuống đất.

 

“Ư!”

 

Tiêu Vân Trạm rên một tiếng, Lâm Di Nhiên đè lên, tóc gáy nàng giật đau điếng.

 

Hắn loạng choạng hai cái, ngơ ngác đưa tay lên đỡ Lâm Di Nhiên đang đầu .

 

Chưa kịp đưa tay, Lâm Di Nhiên dùng m.ô.n.g ấn mạnh xuống, tự nhảy xuống.

 

“Cảm ơn.”

 

Lâm Di Nhiên ngượng chín cả , lời cảm ơn vội đầu sang bên cạnh.

 

Tiêu Vân Trạm đầu tiên dùng m.ô.n.g đạp một cái, mặt đỏ bừng.

 

May mà trong hang đủ tối, ngoài và Lâm Di Nhiên, ai đạp m.ô.n.g.

 

Tiêu lão phu nhân thấy tiếng kêu của Lâm Di Nhiên, lo lắng hỏi: “Sao ? Có ngã ?”

 

Lúc các nàng nhảy xuống vẫn còn chút ánh sáng, Lâm thị nhảy xuống thì miệng hố che , tối om thể va đó.

 

Lâm Di Nhiên xoa m.ô.n.g, theo tiếng đến bên cạnh Tiêu lão phu nhân, gượng:

 

“Mẹ, con , chúng thôi, quân truy đuổi sắp đến , đừng chuyện.”

 

Nàng , chỉ là xương cụt đau một chút thôi.

 

Chỉ nàng đè thế nào, nửa ngày cũng thấy lên tiếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-77-sao-lai-co-do-ngu-dung-cua-hoang-gia.html.]

Ngay lúc Lâm Di Nhiên nghi ngờ Tiêu Vân Trạm đè ngốc .

 

Tiêu Vân Trạm hít sâu một , bình tĩnh qua bên cạnh nàng, nhẹ nhàng gọi :

 

“Từng một theo, cẩn thận.”

 

Tiêu Vân Trạm nhấc một cái vại gốm đất lên, tay cầm kiếm, cẩn thận dẫn đường phía .

 

Mọi ai nấy cầm đồ của , từng bước theo .

 

Lâm Di Nhiên ôm vại gốm lớn, Tiêu lão phu nhân.

 

Địa đạo lòng đất trông giống như hình thành tự nhiên, Lâm Di Nhiên những vết tích do con đục đẽo hai bên địa đạo.

 

Ai một cái địa đạo như trong núi sâu , lẽ giấu bảo vật gì đó.

 

miệng hố nhỏ như , chắc chắn là lối .

 

Thị lực của Tiêu Vân Trạm cũng kém Lâm Di Nhiên bao nhiêu.

 

Tình hình Lâm Di Nhiên phát hiện, cũng phát hiện.

 

Địa đạo càng càng dốc xuống, là đường dốc.

 

Tiêu Vân Trạm càng mày càng nhíu c.h.ặ.t, nếu nhớ lầm, lăng mộ hoàng gia ở gần hai ngọn núi .

 

Vượt qua bảy ngọn núi của Đông Môn Thành, lăng mộ hoàng gia giữa ngọn núi thứ hai và thứ ba.

 

Họ leo đến chỗ xuống núi của ngọn núi thứ hai, thì ở đây...

 

Nghĩ đến đây, thanh kiếm trong tay Tiêu Vân Trạm nắm càng c.h.ặ.t hơn, cũng càng cẩn thận hơn.

 

Hy vọng con đường dẫn đến lăng mộ hoàng gia, nếu gặp giữ mộ hoàng gia, họ sẽ xong đời.

 

lúc , Tiêu Vân Trạm đột nhiên thấy tiếng bước chân từ truyền xuống.

 

Tiếng bước chân nặng nề như , đều rõ, tất cả dừng bước, nín thở tại chỗ.

 

Rất nhanh, tiếng bước chân dần xa, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

 

Tiêu Vân Trạm tiếng bước chân xa, xuống lấy hai thanh gỗ giấu trong lòng, xoay vài cái.

 

Ngọn lửa thanh gỗ chập chờn vài cái, nhanh ch.óng tắt ngấm.

 

Tiêu Vân Trạm mày nhíu c.h.ặ.t, tiếp tục xoay thanh gỗ, nhóm lửa mới thể tiếp trong.

 

“Góc hai cây nến .”

 

Lâm Di Nhiên thấy vẻ mặt sầu não của Tiêu Vân Trạm, lén từ gian lấy hai cây nến đỏ lớn bằng cánh tay trẻ con, giả vờ như phát hiện ở góc.

 

Đi trong địa đạo, đốt lửa, lỡ như khí cũng , dễ c.h.ế.t vì thiếu oxy.

 

Nến quá nhỏ, nàng sợ bao xa hết, nên lấy luôn cây nến đỏ lớn dùng trong đám cưới ở quốc khố .

 

Thứ thật sự to, đốt một ngày một đêm chắc vấn đề gì.

 

Cái đế vàng bên nến rồng phượng, nàng cạy ném gian .

 

Người nhà Tiêu gia đồng loạt đầu Lâm Di Nhiên, ánh lửa yếu ớt trong tay Tiêu Vân Trạm, rõ hai cây nến trong tay Lâm Di Nhiên.

 

“Sao ở đây loại nến ? Nếu lầm, đây hẳn là nến rồng phượng ngự dụng của hoàng gia ?”

 

Đại tẩu kinh ngạc cây nến trong tay Lâm Di Nhiên.

 

Năm xưa đế hậu đại hôn, nàng may mắn theo Tiêu lão phu nhân cung, thấy trong tẩm cung của đế hậu bày chính là loại nến .

 

Rồng phượng là biểu tượng của hoàng gia, dân gian tự ý sử dụng rồng phượng là tội đại bất kính, tru di cửu tộc là chuyện thể xảy .

 

Mọi kỹ, phát hiện trong tay Lâm Di Nhiên đúng là nến rồng phượng, lập tức đều kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

Lâm Di Nhiên cũng ngây , nến rồng phượng chẳng lẽ cổ đại kết hôn đều thể dùng ?

 

Nàng chỉ nghĩ cặp to hơn, thể dùng lâu hơn, nên mới lấy .

 

Giờ thì đây, phát hiện thứ trong địa đạo ?

 

Câu của Đại tẩu, trực tiếp khiến tất cả im lặng.

 

Sự im lặng lúc vang như sấm.

 

 

Loading...