Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 62: Muốn Ăn Canh Nóng Nhưng Nhà Lại Thiếu Nồi

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:32:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Vân Trạm ừng ực uống hai ngụm, thuận tay rót cho Tiêu Lăng Huệ đang ôm ở cánh tay trái hai ngụm, đó trả túi nước cho Lâm Di Nhiên:

 

“Phía tìm đất trống chúng sẽ nghỉ ngơi, kiên trì thêm chút nữa, vất vả .”

 

Trong núi khó , ôm Tiêu Lăng Huệ nhỏ bé, lâu như cũng toát một mồ hôi, huống chi Lâm Di Nhiên cõng mẫu còn nặng hơn tiểu điệt nữ.

 

Cho dù Lâm Di Nhiên sức lực lớn, nhiều chân cũng chịu nổi.

 

“Được, .”

 

Lâm Di Nhiên thuận miệng đáp một tiếng, rũ mắt xuống âm thầm trợn trắng mắt.

 

Chậc chậc ~ chuyện cứ như máy .

 

Chiến thần trong sách quả nhiên chỉ thích hợp để sùng bái, tiếp xúc cự ly gần thật sự chịu nổi, giống như tảng băng lớn, bệnh đa nghi còn nặng.

 

Ngày ngày xụ mặt, lớn lên trai cũng thể cộng điểm.

 

Đừng tưởng nàng thấy ánh mắt nghi ngờ của khi nàng.

 

Đoán , sức mà đoán!

 

Đoán vỡ cái đầu to bằng con gà của , cũng đoán mục đích của nàng.

 

Cả nhà đều uống nước giải độc, tâm trạng Lâm Di Nhiên .

 

Tiết kiệm một khoản lớn điểm tích lũy, thể vui .

 

Tiêu Vân Trạm chút kinh ngạc Lâm Di Nhiên đang về phía .

 

Chuyện gì khiến nàng vui vẻ như , khóe miệng sắp toét đến mang tai .

 

Cẩn thận ngẫm , dọc đường Lâm Di Nhiên đều khổ mệt, lưng vĩnh viễn cõng một , khó nàng thể nghĩ thoáng như .

 

Tiêu Vân Trạm chậm rãi thở một , trong lòng đối với Lâm Di Nhiên áy náy tăng thêm một phần.

 

Nếu Lâm Di Nhiên giúp chia sẻ, một mang theo nhiều như , khả năng nhanh thế .

 

Tiêu Vân Trạm sâu Lâm Di Nhiên một cái, thấy nàng đến bên cạnh Tiêu lão phu nhân, hì hì cõng bà lên, xoay vung đao tiếp tục mở đường.

 

Đi mãi mãi, Tiêu Vân Trạm kinh ngạc phát hiện, đám muỗi độc vốn dĩ cứ lao làn da trần trụi của , đột nhiên bắt đầu bay vòng quanh .

 

Hắn nghiêng đầu Tiêu Lăng Huệ đang ôm trong n.g.ự.c, chỉ thấy những nốt đỏ to bằng móng tay do muỗi độc đốt mặt tiểu điệt nữ lặn xuống, chỉ còn một chấm đỏ nhỏ xíu.

 

Tiêu Lăng Huệ vốn đang gãi tai gãi má khó chịu thôi, lúc cái đầu nhỏ gật gà gật gù ngủ gật.

 

Bước chân Tiêu Vân Trạm khựng , vẻ mặt khiếp sợ đầu về phía Lâm Di Nhiên.

 

Chưa từng nước kim ngân hoa uống thể hiệu quả .

 

Chẳng lẽ nàng là tiên nữ hạ phàm đến giúp đỡ Tiêu gia?

 

“Tứ , ?”

 

Đại tẩu sát lưng Tiêu Vân Trạm, vẻ mặt nghi hoặc tứ đột nhiên dừng .

 

“Đại tẩu, muỗi còn đốt tẩu ?”

 

Tiêu Vân Trạm liếc đại tẩu một cái, tận mắt thấy mấy con muỗi độc bay vòng qua đại tẩu bay .

 

“Hả!?”

 

Đại tẩu ngẩn , cúi đầu cổ tay trái đang xách vạt áo.

 

Cánh tay cứ xách vạt áo, đựng đồ ăn, dọc đường đốt chịu nổi, mới xuất phát bao lâu, cả cổ tay sưng lên một vòng.

 

“Sao đột nhiên tiêu sưng ?”

 

Đại tẩu khiếp sợ mấy chấm đỏ nhỏ còn sót cổ tay.

 

Trước đó ngứa đến mức nàng cũng dám gãi, sưng quá lợi hại, gãi một cái sợ rách da, càng dễ dẫn dụ côn trùng độc c.ắ.n xé.

 

Thảo nào nàng cũng cảm thấy cổ tay ngứa khó chịu nữa, hóa lặn xuống .

 

“Nốt muỗi đốt mặt Lăng Huệ cũng lặn xuống , xem nước Lâm Di Nhiên cho uống hiệu quả.”

 

Tiêu Vân Trạm đại tẩu như , mười phần xác định là nước giải độc Lâm Di Nhiên pha tác dụng.

 

Người phía lời Tiêu Vân Trạm, bộ cúi đầu kiểm tra chỗ muỗi độc đốt .

 

Cái , vui vẻ thôi, các nàng đột nhiên phát hiện chỗ muỗi độc đốt đều ngứa nữa.

 

“Tứ , hái là kim ngân hoa ? Thứ hiệu quả thật .”

 

Nhị tẩu toét cái miệng rộng, muỗi độc bay đến bên cánh tay nàng cứ thế dám đốt, khiếp sợ trừng lớn mắt.

 

Nàng từng kim ngân hoa phòng muỗi lợi hại như , mùa hè trong phủ cũng ít nấu kim ngân hoa uống, muỗi nên đốt vẫn đốt càn rỡ mà.

 

“Muội thấy giống kim ngân hoa, chẳng lẽ là lầm ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-62-muon-an-canh-nong-nhung-nha-lai-thieu-noi.html.]

 

Lâm Di Nhiên đám muỗi độc bay múa xung quanh Tiêu gia, giả vờ khiếp sợ trừng lớn mắt:

 

“Trời ạ, sẽ là d.ư.ợ.c liệu quý hiếm gì phí phạm chứ.”

 

“May quá may quá, nước cốt vắt đặc biệt sạch sẽ, chắc cũng tính là lãng phí...”

 

Tạo nghiệp nha ~

 

Lúc nàng một ăn đan d.ư.ợ.c Bách Độc Bất Xâm, cũng chú ý tới muỗi đốt nàng.

 

Chủ yếu là lưng nàng cõng Tiêu lão phu nhân, đám muỗi cứ vo ve đầu nàng ngừng.

 

Nàng còn tưởng là đầu nàng lắc đủ nhanh, đám muỗi mới đốt nàng chứ.

 

Hóa là đan d.ư.ợ.c Bách Độc Bất Xâm hiệu quả a.

 

“Vậy thật đúng là khả năng là thảo d.ư.ợ.c giải độc cực phẩm gì đó, đáng tiếc...”

 

Nhị tẩu vẻ mặt tiếc nuối về phía , nhặt xác cây thảo d.ư.ợ.c giải độc cực phẩm về.

 

Mới uống chút nước cốt như , hiệu quả thế , nếu nhặt cây thảo d.ư.ợ.c về cả nhà chia ăn hết, hiệu quả chừng còn hơn.

 

Ánh mắt Tiêu lão phu nhân khẽ động, rũ mắt liếc Lâm Di Nhiên một cái.

 

Nhìn biểu cảm khiếp sợ của nàng giống như giả, bà chút ngẩn .

 

Hai cây thảo d.ư.ợ.c khác thấy, bà thấy rõ ràng, chính là kim ngân hoa chuẩn sai.

 

Chẳng lẽ kim ngân hoa núi sâu nuôi dưỡng hiệu quả như ?

 

“Không gì đáng tiếc, uống hiệu quả là .”

 

“Mẹ đúng.” Nhị tẩu gật đầu phụ họa.

 

Các nàng hiện tại đang chạy trốn, cho dù là thảo d.ư.ợ.c đến , cũng thể đầu nhặt.

 

Hơn nữa xuất hiện một cây sẽ cây thứ hai, lúc đường chú ý một chút là .

 

Tiêu Vân Trạm mấy đối thoại, tán đồng gật gật đầu:

 

“Các tẩu tẩu phát hiện thảo d.ư.ợ.c thì thuận tay hái lấy, đều dùng đến, phía vẻ rộng rãi, chúng qua đó nghỉ ngơi một lát.”

 

d.ư.ợ.c liệu quý hiếm thể khảo chứng, hiệu quả xác thực là đặc biệt , chỉ là thể duy trì bao lâu.

 

“Được.”

 

Các tẩu tẩu đồng thanh đáp một tiếng.

 

Nhìn đội ngũ nữa chuyển động, Lâm Di Nhiên rũ mắt âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

May mà nàng tay nhanh, để rõ dáng vẻ cây thảo d.ư.ợ.c.

 

Sau tay vẫn nhanh hơn một chút, thể để thấy.

 

Người cổ đại đều chút phong kiến mê tín, đầu coi nàng là yêu quái thiêu sống thì xong đời.

 

Một lát , Tiêu Vân Trạm tìm một mảnh đất trống trải, đặt Tiêu Lăng Huệ xuống.

 

Khu vực chút ánh mặt trời chiếu , mặt đất ẩm ướt như .

 

“Mọi cứ ở đây nghỉ ngơi một lát, ăn chút đồ, tìm xem gần đây nguồn nước .”

 

Tiêu Vân Trạm dặn dò một câu, ngẩng đầu quanh một vòng.

 

Hắn cầm lấy hai túi nước rỗng trong tay tam tẩu, mũi chân điểm một cái nhảy lên cây, từ cây nhảy sang cây khác, nhanh ch.óng bay về phía nơi nước nặng.

 

Lâm Di Nhiên vẻ mặt hâm mộ Tiêu Vân Trạm vách tường, tâm học võ công đạt tới đỉnh điểm.

 

Nàng xoay đặt Tiêu lão phu nhân xuống, đầu , thấy bóng dáng Tiêu Vân Trạm.

 

Lúc nàng chút mua một viên đan d.ư.ợ.c võ công tuyệt thế từ thương thành, tìm kiếm phát hiện cần 160 điểm.

 

Thôi thôi, võ công cao đến , c.h.ế.t sớm cũng vô dụng, theo đuổi sự vĩnh sinh mới là mục tiêu của nàng.

 

Đợi đến Phạm Thiên Thành, nàng hỏi Tiêu Vân Trạm xin bí kíp võ công.

 

Tự luyện, đỡ tốn điểm.

 

“Các tẩu tẩu ở đây chờ, tìm chút củi lửa, khu vực rau dại khá nhiều, chúng nấu chút canh rau uống.”

 

Lâm Di Nhiên đủ loại rau dại đầy đất bên cạnh, nuốt nước miếng.

 

Mấy ngày nay ăn đồ khô khốc, chỉ thiếu rau xanh.

 

Nhị tẩu sửng sốt, kinh ngạc về phía Lâm Di Nhiên:

 

“Tứ , chúng nồi a.”

 

 

Loading...