Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 51: Tâm Tư Không Hẹn Mà Hợp, Diệt Cỏ Tận Gốc
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:31:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Di Nhiên sững , liếc t.h.i t.h.ể la liệt mặt đất, đại khái đoán Tiêu Vân Trạm gì.
Nàng gật đầu: “Được, nhanh tay một chút.”
Nói xong, nàng trực tiếp xoay cõng Tiêu lão phu nhân lên, thuận tay xách Tiêu Lăng Huệ ôm trong n.g.ự.c, sải bước nhanh về phía .
Thân thể Tiêu lão phu nhân cứng , bà há miệng gì đó, nhưng thấy tốc độ như bay của Lâm Di Nhiên, bà ngậm miệng.
Bà xuống chạy bộ cũng nhanh bằng Lâm Di Nhiên bộ.
Thời khắc quan trọng để chạy trốn, nhất đừng mấy lời khách sáo lãng phí thời gian.
Các tẩu t.ử ngẩn một chút, vội vàng chạy chậm theo sát phía Lâm Di Nhiên.
Nhị tẩu ngang qua đám quan sai, còn thuận tay nhặt hai thanh kiếm.
Tiêu Lăng Yến thấy thế, cũng bắt chước nhặt hai thanh kiếm cầm trong tay.
Cô bé tuy tuổi còn nhỏ, nhưng cũng g.i.ế.c quan sai là sẽ triều đình truy sát.
Có v.ũ k.h.í, đ.á.n.h cô bé cũng thể giúp đỡ một chút.
Đại tẩu và Tam tẩu thấy kiếm trong tay hai , cũng định nhặt, nhưng Nhị tẩu trực tiếp ngăn cản:
“Mau thôi, mấy thanh là đủ ...”
Hai đường đều chút lảo đảo, còn cầm v.ũ k.h.í gì nữa, chẳng thành gánh nặng .
Nàng còn thể kiên trì, cầm hai thanh kiếm cũng tạm , hơn nữa con gái nàng còn cầm hai thanh.
Nhìn dáng vẻ cố gắng gượng của con gái, trong lòng nàng khó chịu...
...
Tiêu Vân Trạm Lâm Di Nhiên dẫn xa, cầm kiếm mặc kệ đám quan sai đang sợ hãi và cầu xin tha thứ, trực tiếp vung kiếm cứa cổ từng tên một.
Nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản , đ.á.n.h giặc bao nhiêu năm nay, sẽ để tâm thánh mẫu tràn lan lúc .
Trên tay đám quan sai áp giải dính ít mạng , để bọn c.h.ế.t thống khoái như là hời cho bọn .
Sau quan sai triều đình phái tới truy sát cả nhà đều là kẻ địch, mà kẻ địch thì đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, lưu hậu họa.
Trước khi , Tiêu Vân Trạm còn bồi thêm một nhát cổ Mạnh Tráng, kẻ ngã xuống từ sớm.
Một sống cũng thể để .
Mạnh Tráng vốn còn chút tàn, cổ ngoẹo sang một bên, tắt thở .
Tiếp đó, Tiêu Vân Trạm kéo tất cả xác đám quan sai ném xuống mương nước hai bên đường.
Mương nước sâu quá đầu sớm khô cạn, hai bên mương mọc đầy cỏ dại khô vàng.
Thi thể ném xuống đó, nếu cố ý trong mương thì căn bản bên trong x.á.c c.h.ế.t.
Xích sắt dính m.á.u mặt đường cũng Tiêu Vân Trạm ném hết xuống mương.
Triều đình phát hiện những t.h.i t.h.ể muộn một chút, cả nhà bọn họ sẽ thêm thời gian chạy trốn.
Người nhà họ Ngưu dáng vẻ hung thần ác sát của Tiêu Vân Trạm, mấy ả tiểu trực tiếp sợ đến mức ngất xỉu.
Ngưu lão phu nhân trực tiếp quỳ xuống đất dập đầu: “Tha mạng...”
Các tiểu cũng nhao nhao cầu xin tha thứ, chỉ sợ Tiêu Vân Trạm g.i.ế.c cả bọn họ để diệt khẩu.
Ngưu phu nhân trốn trong đám tiểu , thở mạnh cũng dám, theo các tiểu dập đầu cầu xin tha thứ liên tục.
Bà từng hại Tiêu gia a, chỉ là... báo cáo tình hình một chút thôi, tội đáng c.h.ế.t chứ...
Tiêu Vân Trạm xử lý xong t.h.i t.h.ể và vết m.á.u mặt đất, lạnh lùng nhà họ Ngưu:
“Gần đây ít thôn trang, các ngươi mau chạy trốn ...”
Nữ t.ử lưu đày, ngay khoảnh khắc lưu đày, tôn nghiêm còn sót chút gì.
Quan sai sẽ buông tha những nữ nhân , thậm chí sẽ dùng những nữ nhân để kiếm bạc, đủ loại hành hạ.
Đây cũng là lý do hận Lương Vũ Đế như .
Biết rõ Tiêu gia là phụ nữ và trẻ em, Lương Vũ Đế còn nhục nhã Tiêu gia như thế, rõ ràng là cho Tiêu phủ đường sống.
Tiêu Vân Trạm đầu về hướng Kinh thành, trong mắt tràn đầy sát khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-51-tam-tu-khong-hen-ma-hop-diet-co-tan-goc.html.]
Quay đầu , nữ nhân Ngưu gia lảo đảo chạy về bốn phía.
Cũng tính là ngu xuẩn, đường nhỏ, đường quan đạo.
Mũi chân Tiêu Vân Trạm điểm nhẹ, tăng tốc đuổi theo hướng nhà.
...
Lâm Di Nhiên thấy tiếng bước chân nhỏ, cảnh giác đầu .
Thấy là Tiêu Vân Trạm, nàng thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Vân Trạm ngờ Lâm Di Nhiên thể phát hiện theo, mặt hiện lên một tia kinh ngạc.
Võ công của tuy đầu cả nước, nhưng ở Kinh thành vẫn gặp đối thủ.
Đại nội thị vệ Triệu Trình võ công cũng coi như xuất sắc, theo Triệu Trình, Triệu Trình cũng chắc thể phát hiện từ xa như .
“Tứ !”
Nhị tẩu thấy Lâm Di Nhiên dừng bước, đầu thấy Tiêu Vân Trạm, vui mừng hét lên:
“Thân thể hồi phục ?”
Nàng quả thực dám tin, Tứ đêm hôm đó gần như tắt thở, bây giờ nhảy nhót tưng bừng.
Mấy ngày Tiêu Vân Trạm thể tỉnh , nàng đủ khiếp sợ .
Không ngờ bây giờ võ công cũng khôi phục.
Tiêu Vân Trạm về phía Nhị tẩu khẽ gật đầu: “Đã khỏi hẳn , để các tẩu tẩu lo lắng.”
“Khỏi là !” Hốc mắt Tam tẩu đỏ hoe vì kích động.
Vốn dĩ nàng đều trông cậy việc thể sống sót, bây giờ thể Tứ hồi phục, nàng nhen nhóm hy vọng sống.
Đại tẩu cũng vẻ mặt vui mừng: “Đều khỏe mạnh là .”
Tứ , Tiêu gia sẽ còn hy vọng, huyết mạch Tiêu gia sẽ còn thể kéo dài.
Nghĩ tới đây, Đại tẩu về phía Lâm Di Nhiên.
Bây giờ điều kiện cho phép, đợi an định , sẽ để Tứ và Tứ sớm động phòng, sớm ngày nối dõi tông đường cho Tiêu gia.
Lâm Di Nhiên bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của Đại tẩu, vẻ mặt ngơ ngác.
Ánh mắt của Đại tẩu mà đáng sợ thế.
Chẳng lẽ là do nàng thể hiện quá dũng mãnh, khiến Đại tẩu đổi tính, yêu nàng ?
Trong lòng Lâm Di Nhiên dâng lên một trận ớn lạnh, nàng nhếch khóe môi, vội vàng đầu về phía Tiêu Vân Trạm:
“Chúng thể đường quan đạo, cũng thể đường nhỏ, đường núi.”
Tiêu Vân Trạm gật đầu: “Không sai, cũng nghĩ như .”
“Ngọn núi phía tính là nguy hiểm, theo sát một chút, cố gắng vượt qua ngọn núi hãy tìm chỗ nghỉ ngơi.”
Tiêu Vân Trạm giơ tay chỉ về ngọn núi vẻ thấp hơn một chút ở cách đó xa.
Vượt qua ngọn núi , về phía Tây vượt qua vài ngọn núi nữa, là thể vòng qua Đông Môn Thành, tiếp đó một đoạn đường nhỏ, tiếp tục về phía Tây vượt núi, cách đến Phạm Thiên Thành sẽ càng ngày càng gần...
Đã g.i.ế.c quan sai, thì còn đạo lý Ninh Cổ Tháp nữa.
Tiêu lão phu nhân kích động Tiêu Vân Trạm, vỗ nhẹ hai cái lên vai Lâm Di Nhiên: “Hài t.ử ngoan, thả xuống .”
Tuy bà sớm thể con trai út hồi phục, nhưng thấy con trai cầm kiếm thẳng tắp ở đó, vẫn nhịn kích động.
Lâm Di Nhiên đầu Tiêu lão phu nhân một cái: “Cứ , đường núi bao xa .”
Nơi bọn họ g.i.ế.c quan sai cách cổng thành Quảng Phong Thành xa lắm, lỡ như vận khí phát hiện, lượng lớn quan binh đuổi tới, đến lúc đó chạy cũng khó.
Nàng cũng chỉ sức lực lớn một chút, phản ứng nhanh một chút, nhưng cũng đỡ nổi đối phương đông a.
Tiêu Vân Trạm lợi hại hơn nữa, cũng gánh nổi chiến thuật biển , lúc đối phó quan binh, chẳng để cho quan binh cơ hội bắt phụ nữ trẻ em Tiêu gia con tin .
Tiêu Vân Trạm đến bên cạnh Lâm Di Nhiên, cảm kích nàng:
“Dọc đường vất vả cho nàng , thả nương xuống, để cõng.”