Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 5: Lợi Ích Phải Đủ, Mặc Cả Với Hệ Thống Keo Kiệt
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:28:56
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Điềm Điềm: [Tiêu Vân Trạm hắc hóa trị giảm một điểm, chúc mừng ký chủ nhận 10 tích phân nha.]
“Hắc hóa trị?” Lâm Di Nhiên nghi hoặc , “Đây là cái thứ gì?”
[Khụ khụ ~] Tiểu Điềm Điềm hắng giọng, [Hắc hóa trị của Tiêu Vân Trạm đạt tới 100, tiểu thế giới sẽ sụp đổ, hắc hóa trị của mỗi giảm một điểm, ký chủ sẽ nhận 10 điểm tích phân đó.]
[Tích phân thể mua đồ trong thương thành hệ thống nè.]
Khóe miệng Lâm Di Nhiên giật giật: “Một điểm hắc hóa trị mới 10 tích phân, đủ cái gì?”
“Còn nữa, ngươi bệnh , ai cho ngươi đưa tới đây, đồng ý ? Ngươi dám tự tiện chủ, khiếu nại ngươi, cái hệ thống rác rưởi ...”
Lâm Di Nhiên Trấn Quốc Công phủ thê t.h.ả.m, tức chỗ phát tiết.
Đâu chuyện trâu uống nước cưỡng ép ấn đầu, chẳng cho nàng chút lợi lộc gì mà nàng từ bỏ cuộc sống bạch phú mỹ, chạy tới đây chịu khổ, cửa .
Tiểu Điềm Điềm đuối lý, vội : [Ký chủ đừng vội mà, thể tặng cô một gói quà tân thủ, xác suất lớn rút trúng gian tùy đó.]
“Không gian tùy ?” Lâm Di Nhiên động lòng, bĩu môi tủi , “Đừng rút cái gian to bằng cái chuồng ch.ó, thế thì thà đừng cho , ngứa mắt lắm.”
Tiểu Điềm Điềm: [Ký chủ yên tâm , hàng của Tiểu Điềm Điềm ắt là hàng xịn, gian lớn vượt quá sức tưởng tượng của cô, nhét cả kinh thành Đại Lương quốc cũng thành vấn đề, chỉ xem ký chủ vận may rút thôi. Hì hì ~]
“Vậy , thế để thử xem, vận may của xưa nay tệ ha.”
Lâm Di Nhiên nén khóe miệng đang nhếch lên, ấn gói quà tân thủ màn hình điện thoại.
Gói quà "Bùm" một cái mở , bốn chữ to “Không Gian Tùy Thân” lấp lánh màn hình.
Đầu óc Lâm Di Nhiên thoáng cái, trong nháy mắt thêm một cái gian tùy .
Nàng khẽ nhướng mày, ý thức tiến gian tùy một vòng, tức đến mức nàng c.h.ử.i ầm lên với cái điện thoại:
“Mẹ kiếp, cho một cái gian trống rỗng là ý gì, ở hiện đại là một bạch phú mỹ, mua bao nhiêu cái nhà kho như thế mà chẳng , cần ngươi cho chắc.
Tài sản bạc tỷ của ? Dựa cái gì cho mang theo. Ta ở đây chịu khổ chịu mệt, mau đưa về, nếu trực tiếp tự sát, dù cũng đ.á.n.h trận chiến chuẩn ...”
Tuy nàng trải nghiệm cuộc sống cổ đại, thuận tiện cứu vớt cả nhà trung liệt mà nàng thích, nhưng nàng thể cứ thế tùy tiện đồng ý.
Người khác xuyên thì bàn tay vàng các kiểu, đến lượt nàng thể cùi bắp thế , cho cái gian chứa đồ trống thì tác dụng gì, ăn uống .
[Ký chủ đừng kích động, Tiểu Điềm Điềm đổi tài sản của cô thành vật tư bỏ gian ngay đây.]
Tiểu Điềm Điềm bất đắc dĩ đổi bộ tài sản hiện đại của Lâm Di Nhiên thành vật tư bỏ gian.
Ngoài lương thực dầu gạo mì muối, còn tri kỷ chuẩn cho nàng hơn một ngàn cân màn thầu, bánh bao, bánh nướng, đường lưu đày chắc là đủ ăn.
Lâm Di Nhiên vật tư chất thành núi nhỏ trong gian, trong lòng cực sướng, ngoài mặt vẫn chút vui:
“Hừ, đây vốn là tài sản của , cũng thể tính là hệ thống cho, thế chẳng bằng ngươi chơi chùa , ngươi vẫn là đưa về .”
Có thể vơ vét thêm chút lợi ích thì đương nhiên vơ vét nhiều một chút , cuộc sống cổ đại dù cũng khổ mà.
Tiểu Điềm Điềm bất đắc dĩ thở dài một tiếng: [Được , hắc hóa trị của Tiêu Vân Trạm mỗi giảm mười điểm sẽ rơi một gói quà thần bí, trong gói quà đủ loại đồ đó. Hơn nữa tích phân còn thể mua đủ thứ trong thương thành, chỉ cô nghĩ , thứ gì thương thành .]
Lâm Di Nhiên về phía Tiêu Vân Trạm đang trong vũng m.á.u ván quan tài, mặt trắng bệch như c.h.ế.t ba ngày, mày nhíu c.h.ặ.t :
“Này, ngươi xem cái mặt Tiêu Vân Trạm trắng như c.h.ế.t thế , ngày mai còn lôi lưu đày, thế mà sống mới lạ, cái hắc hóa trị chẳng cũng bằng .”
“Thương thành của ngươi đan d.ư.ợ.c chữa thương , cho một viên .”
Tiểu Điềm Điềm: [...]
Tạo nghiệp, nàng đây là gặp ký chủ keo kiệt ?
Muốn kiếm tích phân của ký chủ để nâng cấp hệ thống, e là dễ dàng a.
[Ký chủ 10 tích phân nè, thể trực tiếp thương thành mua nha, moah moah ~]
Lâm Di Nhiên nhướng mày, chọc chọc màn hình điện thoại, lướt đến phần thương thành, tìm kiếm “Đan d.ư.ợ.c chữa thương”.
Trang web lập tức hiện một viên đan d.ư.ợ.c tỏa ánh sáng huỳnh quang, là thấy hiệu quả.
Nhìn giá cả.
“10 tích phân mới mua một viên đan d.ư.ợ.c chữa thương, bây giờ tổng cộng chỉ 10 tích phân, ngươi đây là cướp ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-5-loi-ich-phai-du-mac-ca-voi-he-thong-keo-kiet.html.]
Tiểu Điềm Điềm: [Ây da, hiệu quả của viên đan d.ư.ợ.c cực kỳ nha, đáng giá đó.]
“Ta mới tới cổ đại, ngươi coi như phần thưởng cho , tặng một viên , mà, ngươi tuyệt đối là hệ thống hào phóng vô địch vũ trụ nhất, chắc chắn sẽ cho đúng nè.”
Tiểu Điềm Điềm bộ dạng vặn vẹo như bánh quẩy của Lâm Di Nhiên, thật sự nổi nữa bèn cho nàng một viên đan d.ư.ợ.c chữa thương.
Dù viên đan d.ư.ợ.c chữa thương cũng chỉ trị nội thương, vốn dĩ cũng chỉ đáng 1 tích phân, nàng lén sửa giá, hố ký chủ thêm chút tích phân để nâng cấp hệ thống.
Lần thì , tích phân hố , còn bù lỗ một viên đan d.ư.ợ.c chữa thương.
Lâm Di Nhiên Tiêu Vân Trạm bộ dạng sắp tắt thở, cầm đan d.ư.ợ.c liền nhét miệng .
Một lát , nàng thấy ngón tay Tiêu Vân Trạm động đậy, thể cũng phập phồng.
Mọi trong Trấn Quốc Công phủ đều quỳ rạp xuống đất lóc bái trời, ai phát hiện động tác nhỏ của Tiêu Vân Trạm.
Lâm Di Nhiên nổi cảnh tượng , trực tiếp xuyên tường ngoài viện Trấn Quốc Công phủ.
Nhìn đám thị vệ canh giữ cửa Trấn Quốc Công phủ, cúi đầu điện thoại trong tay.
Lâm Di Nhiên cứ cảm thấy chỗ nào đó sai sai:
“Ta cứ cầm điện thoại dùng thế , e là tiện lắm nhỉ?”
Đây là cổ đại, nàng dùng điện thoại phát hiện, cũng thể phát hiện một g.i.ế.c một .
Tiểu Điềm Điềm: [Cái đơn giản.]
Trong nháy mắt, điện thoại trong tay Lâm Di Nhiên đột nhiên biến mất, trong đầu nàng lập tức xuất hiện một cái điện thoại.
Giao diện điện thoại chỉ bốn biểu tượng: Không gian, Thương thành, Shipper, Lục Phao Pao.
“Shipper?”
Lâm Di Nhiên nghi hoặc mở biểu tượng Shipper .
Giao diện Shipper y hệt thế giới cũ, mỗi món đồ bên đều giá, dùng tiền là mua .
Lâm Di Nhiên hài lòng thôi, nhưng nàng nghĩ đến tất cả tài sản đều hệ thống đổi thành vật tư bỏ gian , lập tức ngẩn :
“Không chứ, ở đây thể gọi đồ ăn ngoài, ngươi sớm, tiền của đều mất hết , đau lòng c.h.ế.t mất, hu hu ~”
Cái hệ thống thật đáng ghét, đ.á.n.h một gậy thả một cái rắm, thể sớm cho nàng .
Tiểu Điềm Điềm: [Ký chủ đừng nữa, trong Lục Phao Pao của cô còn hơn một trăm triệu dư đó, thiếu tiền ha.]
“Hả! Nói sớm chứ, thật là, lãng phí mất hai giọt nước mắt.”
Tiểu Điềm Điềm: [...]
Ký chủ chút tâm thần phân liệt a.
Vừa keo kiệt tâm thần phân liệt, trời ơi, ngày tháng khổ cực của nàng còn ở phía đây.
Lâm Di Nhiên toét miệng , nhanh nhẹn mở Lục Phao Pao, xem ví tiền.
Số dư ví tiền một trăm ba mươi lăm triệu.
Tuy hơn một trăm triệu cũng tính là nhiều, nhưng còn hơn , ăn gì gọi nấy, hảo.
Lúc chuẩn thoát khỏi Lục Phao Pao, Lâm Di Nhiên quét thấy danh sách trò chuyện thêm một hàng avatar.
Đứng đầu là cái tên nổ trời "Tiêu Vân Trạm 1m88 tám múi cơ bụng", tiếp theo là "Lão ngoan đồng Tiêu lão phu nhân", đại tẩu trầm , nhị tẩu nhảy thoát...
Ngay cả lão tướng quân Trấn Quốc Công phủ qua đời từ lâu, còn ba trai cũng đều trong danh sách.
Chỉ điều danh sách trò chuyện ngoại trừ avatar của Tiêu Vân Trạm là màu, những khác đều là màu xám.
Nếu c.h.ế.t avatar mới màu xám, thì đám phụ nữ trẻ em Tiêu gia cũng c.h.ế.t mà.
Hơn nữa kết bạn với mấy cũng vô dụng, chẳng lẽ họ còn thể chat Lục Phao Pao với nàng.
Không thể nào, tuyệt đối thể nào!