Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 48: Lâm Gia Bán Đứng, Tiên Tri Giả Mạo
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:31:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đỗ Thiên Lợi quét mắt mương nước nứt nẻ lồi lõm hai bên đường, nuốt nước miếng, giận dữ :
“Đi! Tiếp tục đuổi theo.”
Không đuổi theo thì thế nào, suốt dọc đường đều thấy , chỉ thể đuổi về phía .
Lần Đỗ Thiên Lợi cố ý giảm tốc độ, về phía ngó xung quanh.
Mà lúc Tiêu gia mà Đỗ Thiên Lợi khổ sở tìm kiếm, đang nghỉ ngơi trong nhà lao trạm dịch.
Đỗ Thiên Lợi nghĩ thế nào cũng ngờ tới, Mạnh Tráng ban ngày ban mặt đường, thế mà dẫn đến trạm dịch nghỉ ngơi.
Lúc Tiêu gia, đang cõng nhà họ Ngưu đang ngủ say sưa, lượt trốn trong góc ăn ngấu nghiến.
Nửa canh giờ , lúc Tiêu Vân Trạm đang mơ màng ngủ, cái bụng kêu ùng ục ngừng của Tiêu lão phu nhân đ.á.n.h thức, trong đầu liền điên cuồng nghĩ đến bánh bao và cháo.
Mẫu lớn tuổi thế đường xa như , nếu ăn chút gì đó, chắc chắn sẽ chịu nổi.
Những đồ ăn mùi vị nặng khác một chút cũng dám nghĩ, chỉ sợ mùi quá lớn gây sự chú ý của khác.
Thủ hạ của vẫn tới, cho nên chỉ thể cầu xin thần tiên giúp đỡ vượt qua cửa ải khó khăn.
Đợi , nhất định đúc tượng vàng cho thần tiên, ngày ngày dâng hương quỳ lạy.
Lâm Di Nhiên bụng đói đang đợi nhà họ Ngưu ngủ say, chút đồ ăn , liền thấy Lục Phao Pao của Tiêu Vân Trạm điên cuồng nhấp nháy.
Đuôi mắt nàng liếc Tiêu Vân Trạm một cái, ấn mở Lục Phao Pao thấy Tiêu Vân Trạm vẫn gọi hai món đó, cạn lời trợn trắng mắt.
Nhiều ngày ăn muối như , chịu nổi a.
Đều cầu xin thần tiên , thì thể to gan chút , gọi chút gì dinh dưỡng .
Cũng tất cả đồ ăn mùi vị đều lớn như , lúc ăn ngậm c.h.ặ.t miệng một chút, khác sán gần cũng ngửi thấy nhỉ.
Lâm Di Nhiên thở dài, dứt khoát ghi chú yêu cầu thêm muối thêm dầu cháo trắng Tiêu Vân Trạm gọi, tiện đổi đồ ăn gọi, thì cũng thể thêm chút gia vị đồ ăn chứ.
Tiêu Vân Trạm thấy cháo trắng và bánh bao bột mì trắng đột nhiên xuất hiện, trong lòng cảm kích thần tiên một phen.
Đặc biệt là thấy cháo trắng còn nổi lềnh bềnh vài váng dầu, lòng ơn của đối với thần tiên sâu thêm vài phần.
Tiêu gia cũng là trời cao phù hộ.
(Giá trị hắc hóa của Tiêu Vân Trạm 97...)
Tiểu Điềm Điềm: “Giá trị hắc hóa của Tiêu Vân Trạm giảm một điểm, ký chủ 10 điểm tích lũy.”
“Oa~ Chúc mừng ký chủ, điểm tích lũy tăng ~ Đã 24 điểm tích lũy nha, hi hi~”
Nghe thấy giọng của Tiểu Điềm Điềm, mí mắt Lâm Di Nhiên khẽ run lên.
Khá lắm, chẳng lẽ là nàng chu đáo thêm chút dầu muối, cảm động Chiến Thần mặt lạnh?
Nếu vì đầu tiên xuất hiện đồ ăn, Tiêu Vân Trạm đều giảm giá trị hắc hóa, đột nhiên giảm một điểm.
Bình thường đều là đầu tiên mới cảm động hơn chứ.
Xem nàng thể thường xuyên thêm chút quan tâm đồ ăn gọi cho .
Lâm Di Nhiên rũ mí mắt, khóe mắt liếc Tiêu Vân Trạm.
Tiêu Vân Trạm ngay khi thấy đồ ăn, tiên lấy chăn che chắn, đó gọi Tiêu lão phu nhân bên cạnh dậy.
Tiêu lão phu nhân thấy đồ ăn kinh ngạc một chút, cũng hỏi nhiều, cắm cúi ăn.
Ăn xong, Tiêu lão phu nhân gọi Lâm Di Nhiên dậy:
“Dậy ~~”
Tiêu lão phu nhân thấy Lâm Di Nhiên mở mắt, dựng ngón tay “suỵt” một tiếng, chỉ chỉ về hướng Tiêu Vân Trạm.
Suốt dọc đường chỉ cô con dâu thứ tư là mệt nhất, cõng một ôm một , thật bình thường thể .
Đáng tiếc bà già cũng giúp gì, chỉ thể cố gắng chống đỡ kéo chân .
Lâm Di Nhiên giả vờ như gọi dậy, vẻ mặt ngơ ngác tới.
Lúc thấy đồ ăn, Lâm Di Nhiên cũng giả vờ kinh ngạc trừng lớn mắt.
Nàng cũng mấy câu khách sáo, hào phóng nhận lấy bánh bao cháo là ăn ngấu nghiến.
Vốn dĩ chính là đủ cho cả nhà các nàng ăn, cần thiết khách sáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-48-lam-gia-ban-dung-tien-tri-gia-mao.html.]
Tiêu Vân Trạm lo lắng gọi tất cả dậy cùng ăn cơm, sẽ gây sự chú ý của khác, đặc biệt dùng chăn che chắn đồ ăn, gọi dậy ăn cơm từng một.
Người Tiêu gia đều vô cùng ăn ý, bộ quá trình lượt lặng lẽ ăn cơm, ai lắm miệng hỏi một câu.
Ngay cả hai đứa trẻ cũng hiểu chuyện lên tiếng, cho ăn thì ăn, ăn no mới sức lực.
Mọi uống cháo trắng thêm dầu muối, cảm giác chút sức lực, vẻ khổ sở mặt cũng nhạt vài phần.
........
“Khởi bẩm Hoàng thượng, Giám sát Ngự sử Lâm Thư Văn việc quan trọng cầu kiến.”
Lương Vũ Đế lạnh lùng liếc tiểu thái giám đang quỳ mặt đất, hừ lạnh một tiếng:
“Tuyên.”
Vũ Hóa Thiên sắc mặt đầy giận dữ của Lương Vũ Đế, trong lòng toát mồ hôi lạnh cho Lâm Thư Văn.
Mấy ngày nay văn võ bá quan trốn Lương Vũ Đế còn kịp, Lâm Thư Văn còn sán đến cầu kiến.
Đây là chê mạng quá dài .
Có điều Lâm Thư Văn quen thói xu lợi tị hại, ngay cả đại nữ nhi đích xuất cũng thể chút do dự vứt bỏ, chuyện lợi sẽ ?
Vũ Hóa Thiên bĩu môi, trong lòng suy đoán, Lâm Thư Văn chắc chắn là lợi ích mới vội vàng cầu kiến Hoàng thượng.
Lúc chuyện thể xin lợi ích từ chỗ Lương Vũ Đế, chắc chắn là liên quan đến chuyện hoàng cung và quốc khố mất trộm.
Long ghế mà tìm về , cũng sợ Lương Vũ Đế chịu nổi.
Nhiều ngày như , Lương Vũ Đế mỗi ngày chỉ ngủ một canh giờ, thể sắt đá cũng chịu nổi.
Nghĩ đến đây, Vũ Hóa Thiên trong lòng vui vẻ, ngước mắt về phía cửa Ngự Thư Phòng.
Chỉ thấy Lâm Thư Văn khom lưng chạy chậm bước Ngự Thư Phòng, đầu cũng ngẩng trực tiếp quỳ xuống hành lễ:
“Vi thần Giám sát Ngự sử Lâm Thư Văn, tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.....”
Lương Vũ Đế sắc mặt âm trầm, về phía Lâm Thư Văn đang khúm núm, đáy mắt lóe lên một tia kiên nhẫn:
“Cầu kiến việc gì.”
Nửa Lâm Thư Văn định chống dậy khựng .
Lương Vũ Đế cho dậy, chỉ đành cúi xuống, dập đầu đáp:
“Bẩm Hoàng thượng, vi thần là ai trộm sạch quốc khố.....”
“Là ai!?” Lương Vũ Đế đợi Lâm Thư Văn xong, kích động dậy, lo lắng truy hỏi.
Lâm Thư Văn hít sâu một : “Là tư binh của Tiêu Vân Trạm.”
Vẻ mặt kích động của Lương Vũ Đế lập tức đông cứng , ánh mắt Lâm Thư Văn lóe lên một tia sát ý.
Hắn cũng từng suy đoán như , nhưng bên phía tư binh Tiêu gia vẫn luôn cho giám sát.
Có thể trong một đêm vét sạch nhiều đồ như , hai vạn tư binh bộ xuất động cũng khó khăn.
Đại Nội Thị Vệ trong cung đều là c.h.ế.t , đến nhiều như cũng phát hiện.
“Ngươi từ ? Có chứng cứ ?”
Lâm Thư Văn ngẩng đầu liếc Vũ Hóa Thiên, to gan :
“Vi thần to gan xin Hoàng thượng cho lui xung quanh....”
Vũ Hóa Thiên ngẩn , về phía Lương Vũ Đế.
Được lắm Lâm Thư Văn, chuyện gì mà thể .
Lương Vũ Đế chằm chằm Lâm Thư Văn, thấy Lâm Thư Văn căng thẳng mồ hôi như mưa, mới phất phất tay.
Vũ Hóa Thiên hành lễ, khom lưng lui khỏi Ngự Thư Phòng, còn chu đáo đóng cửa Ngự Thư Phòng .
Lương Vũ Đế lạnh lùng chằm chằm Lâm Thư Văn: “Nói.”
Lâm Thư Văn lau mồ hôi, nuốt nước miếng :
“Tiểu nữ của vi thần bắt đầu từ tháng , mỗi ngủ dậy sẽ dự đoán một chuyện, nào cũng chính xác sai.......”