Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 30: Tiêu Vân Trạm Tỉnh Lại

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:29:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngưu lão phu nhân trực tiếp lờ cái bánh bao đó, bà đói cũng ăn nổi thứ rơi đó.

 

Quay đầu thấy cái bánh bao trong lòng con dâu.

 

lập tức chạy đến bên cạnh con dâu, nhe răng trợn mắt cứng rắn bẻ nửa cái bánh bao ngũ cốc từ tay Ngưu phu nhân.

 

Giành , bà vội vàng nhét miệng.

 

“Phì~~ thiu!”

 

Cắn một miếng lớn, Ngưu lão phu nhân lập tức nhíu mày, bà cúi , cố gắng nhổ miếng bánh bao trong miệng .

 

đưa bánh bao lên mũi ngửi, vẻ mặt đầy ghê tởm.

 

“Tại cho chúng ăn bánh bao thiu!”

 

Ngưu lão phu nhân khàn giọng gầm lên, tức giận ném bánh bao thiu xuống đất, bới thùng nước ở cửa nhà lao.

 

“Ọe~~”

 

Ngưu lão phu nhân ngửi thấy mùi nước vo gạo trong thùng, khỏi nôn khan.

 

“Đây là thứ cho ăn.”

 

“Sao thể hành hạ như , một đám lòng đen tối.”

 

Ngưu lão phu nhân lẩm bẩm c.h.ử.i rủa.

 

Do dự một lát, bà nhặt nửa cái bánh bao thiu đó lên, nắm trong tay, mãi nhét miệng.

 

Người nhà Tiêu gia , vẻ mặt đầy lo lắng thở dài.

 

Cứ tình hình , họ thể chịu một ngày, cũng chịu hai ba ngày…

 

Mạnh Tráng rõ ràng đang nhắm Tiêu gia, lúc dù họ lấy bạc , chắc cũng tác dụng gì, khi còn rước họa .

 

Lâm Di Nhiên giả vờ cùng nhét rễ cỏ miệng, ngay lúc nhét , rễ cỏ nàng cất gian.

 

Thật , với môi trường nhà lao , cho nàng sơn hào hải vị, nàng cũng khó nuốt trôi.

 

Không do ăn Đại Lực Hoàn , nàng vẫn luôn thấy đói.

 

Các tiểu nhà họ Ngưu khi ồn ào ăn xong hai cái bánh bao thiu duy nhất, một ai động đến thùng nước vo gạo đó.

 

Cái bánh bao thiu đó họ cũng khó nuốt, nhưng vì đông , mỗi chỉ một miếng nhỏ bằng đầu ngón tay, nhắm mắt cũng thể nuốt xuống.

 

Ăn xong, nhà họ Ngưu mệt mỏi đất, lượt ngủ .

 

Người nhà Tiêu gia khó khăn nuốt xuống rễ cỏ, sự chú ý đều dồn Tiêu Vân Trạm.

 

Tiêu lão phu nhân lo lắng đưa tay sờ mặt Tiêu Vân Trạm, kiểm tra thở của .

 

Hơi thở vẫn bình thường, Tiêu lão phu nhân khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Bà nhíu mày lưng Tiêu Vân Trạm, vết m.á.u áo ngủ trắng mồ hôi thấm ướt, loang từng vòng, vết thương mồ hôi thấm nhiễm trùng

 

“Các con lưng , xem vết thương của Vân Trạm.”

 

Tiêu lão phu nhân liếc mấy con dâu, dù cũng là quan hệ thúc tẩu, vẫn chú ý một chút.

 

Ba vị chị dâu gật đầu, kéo hai đứa trẻ, cùng lưng .

 

Họ vây quanh Tiêu Vân Trạm, giơ tay xua đuổi những con muỗi nhặng đang bay loạn xạ.

 

Lâm Di Nhiên thấy tay Tiêu lão phu nhân run rẩy, vội vàng lên tiếng:

 

“Mẫu , để con xem cho, tối qua lúc con xử lý vết thương, cố tình dùng thêm một chút kim sang d.ư.ợ.c, vết thương khi lành .”

 

Vết thương trán nàng lành, của Tiêu Vân Trạm chắc cũng khác là bao.

 

Tên cả đường rên một tiếng, cũng thật nhẫn nhịn.

 

Tai Tiêu Vân Trạm khẽ động, trong nhà lao ai giám sát.

 

Bên ngoài tường dường như vài thở sâu cạn khác , chắc là quan sai đang trực.

 

Hơi thở của cao thủ Đại Nội Thị Vệ sẽ nặng như .

 

Trong nhà lao mùi khó chịu như , quan sai cũng lười xem.

 

Không ai giám sát, trái tim treo lơ lửng của khẽ thả lỏng.

 

Tiêu lão phu nhân thu bàn tay run rẩy, Lâm Di Nhiên khẽ gật đầu.

 

“Con gái ngoan, vất vả cho con .”

 

Lâm Di Nhiên mím môi , đưa tay trực tiếp cởi áo của Tiêu Vân Trạm.

 

Ngay lúc tay Lâm Di Nhiên chạm áo của Tiêu Vân Trạm, Tiêu Vân Trạm khẽ động đậy.

 

Tiêu lão phu nhân thấy Tiêu Vân Trạm động đậy, lập tức vui mừng đến rơi nước mắt, “Vân Trạm, Vân Trạm c.o.n c.uối cùng cũng tỉnh .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-30-tieu-van-tram-tinh-lai.html.]

 

Ba vị chị dâu thấy tiếng gọi của Tiêu lão phu nhân, đồng loạt đầu , kích động khẽ gọi:

 

“Tứ !”

 

Mọi tuy kích động, nhưng đều chừng mực hạ thấp giọng, chỉ sợ tiếng lớn sẽ dẫn quan sai đến.

 

Tiêu Vân Trạm khẽ động đầu, nhíu mày, từ từ mở mắt, ánh mắt đầy áy náy Tiêu lão phu nhân.

 

“Mẫu , con bất hiếu, hại…”

 

“Vân Trạm!” Môi Tiêu lão phu nhân run rẩy, vành mắt long lanh nước mắt, ngắt lời Tiêu Vân Trạm.

 

“Con gì sai, nam nhi Tiêu gia đường đường chính chính giữa trời đất, thể gì.”

 

là ở những thứ gì đó, một đám chuột cống trong rãnh, thể nhảy nhót bao lâu.”

 

Tiêu lão phu nhân giơ tay lau giọt nước mắt nơi khóe mắt, “Nằm yên , để vợ con xem vết thương của con.”

 

, đây là vợ con Lâm Di Nhiên, hôn sự do tiên hoàng ban cho con.”

 

Tiêu lão phu nhân kéo cánh tay Lâm Di Nhiên, mắt đẫm lệ với Tiêu Vân Trạm.

 

“Trên đường đều là Lâm thị cõng con, con đối xử với nó đấy.”

 

Mí mắt Tiêu Vân Trạm khẽ run, ánh mắt dừng mặt Lâm Di Nhiên, trong mắt chỉ một tia cảm kích.

 

“Cảm ơn, vất vả cho nàng .”

 

Vừa dứt lời, Tiêu Vân Trạm liền cụp mắt xuống, che giấu vẻ dò xét trong mắt.

 

Trên đường xảy chuyện gì, đều rõ.

 

thực sự hiểu tại Lâm Di Nhiên đối xử với như .

 

Người thể đột nhiên vô cớ đối với khác.

 

Đặc biệt là bao nhiêu năm qua, từng nhắc đến hôn sự với Lâm phủ.

 

Theo lý, của Lâm phủ nên hận Tiêu gia, dù Lâm phủ và Tiêu gia đều ưa , là chuyện một hai ngày.

 

Thế mà giữa hai nhà một tờ hôn thư của tiên hoàng ràng buộc.

 

Nếu Tiêu gia vẫn còn , Lâm Di Nhiên gả qua đó còn thể là vì danh hiệu Trấn Quốc phu nhân.

 

Lâm Di Nhiên đến lúc Tiêu gia hoàng thượng khiển trách, tịch biên gia sản lưu đày.

 

Điều khiến thể suy nghĩ nhiều.

 

Còn những chuyện thể giải thích Lâm Di Nhiên.

 

Bây giờ nên dùng thái độ gì để đối mặt với nàng.

 

Lâm Di Nhiên thản nhiên , “Chỉ là tiện tay thôi.”

 

Ôi ôi ôi.

 

Xem thái độ lạnh lùng .

 

Quả nhiên là chiến thần trong lòng nàng, đủ ngầu.

 

Sau khi hắc hóa đúng là khác, thần sắc càng thêm lạnh nhạt.

 

Lâm Di Nhiên trong lòng hề quan tâm đến thái độ của Tiêu Vân Trạm.

 

Nàng đột nhiên đến lúc , não ai mà nghi ngờ.

 

Nữ quyến Tiêu gia là đột nhiên gặp cảnh tịch biên gia sản, đầu óc hoảng loạn, đường cơ bản là do nàng dẫn dắt, nên mới nghĩ nhiều.

 

Ba vị tẩu t.ử vui mừng vây quanh Tiêu Vân Trạm, thấy thái độ của Tiêu Vân Trạm đối với Lâm Di Nhiên lạnh nhạt, nhao nhao cho nàng.

 

Đại tẩu: “Tứ c.o.n c.uối cùng cũng tỉnh , vợ con đối với con thật , con phụ lòng nó.”

 

Nhị tẩu: “Tứ , vợ con thật tệ, câu nệ tiểu tiết, chị thích.”

 

Tam tẩu: “Tứ , vết thương con còn đau ? Để tứ xem cho con .”

 

Tiêu Lăng Yến kích động Tiêu Vân Trạm, “Tiểu thúc, thúc , con lo c.h.ế.t .”

 

“Tiểu thúc.” Tiêu Lăng Huệ khẽ gọi một tiếng.

 

Tiêu Vân Trạm thấy giọng quen thuộc của nhà, ánh mắt lượt quét qua mấy .

 

Cả nhà vẫn thể đông đủ, thật .

 

Yết hầu chuyển động, nén nỗi chua xót trong lòng, giọng nghẹn ngào:

 

“Đã các tẩu chịu khổ …”

 

“Mẫu , con bất hiếu…”

 

 

Loading...