Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 21: Cùng Nhau Lên Đường Đi
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:29:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi đầu , chỉ thấy Tô Xuân Hưng vẫy tay, phía là một đội thị vệ đang áp giải một đám nữ quyến chạy về phía .
“Xin mắt Vũ công công!”
Tô Xuân Hưng mồ hôi đầm đìa chạy đến mặt Vũ Hóa Thiên, phất tay áo, quỳ một gối hành lễ.
Vũ Hóa Thiên ngơ ngác Tô Xuân Hưng.
“Ngươi đây là…”
Lại là ai xui xẻo nữa đây?
Tô Xuân Hưng vội vàng dậy, giơ tay áo lau mồ hôi trán, thở hổn hển :
“Bẩm Vũ công công, Hoàng thượng hạ chỉ tịch biên nhà của Ngưu Xương Cát, nữ quyến đều lưu đày đến Ninh Cổ Tháp, nam nhân đều giam ở Thận Hình Ty.”
May mà chạy nhanh, suýt nữa thì đuổi kịp đoàn áp giải .
Trong kinh thành nơi nào để giam giữ nữ quyến nhà Ngưu Xương Cát.
Trong nhà lao của Hình bộ và Thận Hình Ty, tất cả những nơi thể giam đều chật kín.
Những thể đưa đều nhanh ch.óng đưa .
Với tình hình hiện tại ở kinh thành, lưu đày chính là giải thoát.
Ở kinh thành, cái đầu lúc nào cũng treo lơ lửng, ai lúc nào sẽ “cạch” một tiếng.
Vũ Hóa Thiên nhíu mày đám gia quyến nhà Ngưu Xương Cát đang lóc gào thét ngừng, khẽ thở dài một .
“Chuyện sớm muộn thôi.”
Ai bảo Ngưu Xương Cát xui xẻo, đêm qua là trực ban.
Cơn giận của Lương Vũ Đế gánh chịu.
Vũ Hóa Thiên liếc về phía nữ quyến Tiêu gia, lập tức thấy tấm chăn đầy vết m.á.u Tiêu Vân Trạm.
Ngưu Xương Cát tay thật độc ác, mỗi một gậy đều dùng hết sức.
Hắn theo bên cạnh Lương Vũ Đế mà cũng thấy hoảng.
Hắn rõ, lúc đó Lương Vũ Đế chút bất mãn với Ngưu Xương Cát.
Lương Vũ Đế đ.á.n.h Tiêu Vân Trạm để dằn mặt , nhưng c.h.ế.t trong cung.
Nếu Tiêu Vân Trạm thật sự c.h.ế.t trong cung, mấy vạn tư binh của Tiêu gia thể lập tức tạo phản.
Trận chiến với Tây Lương quốc mới bình định, nếu lúc xảy nội loạn, chừng Tây Lương quốc thừa cơ .
Cái bộ dạng nghiến răng nghiến lợi đ.á.n.h gậy của Ngưu Xương Cát, nếu đ.á.n.h là Tiêu Vân Trạm, thì đó sớm c.h.ế.t thể c.h.ế.t hơn.
Tô Xuân Hưng nhếch môi, bên cạnh Vũ Hóa Thiên, thị vệ xua đám nữ quyến nhà Ngưu Xương Cát về phía .
Tiêu lão phu nhân nhíu mày thoáng qua, khẽ thở dài.
Bị thị vệ đẩy trong tiếng lóc, còn bằng đàng hoàng tự bước tới.
Lưu đày là chuyện , lóc om sòm nữa cũng chỉ tự khổ mà thôi.
Lâm Di Nhiên thấy lời của hai vị công công, đầu mày khẽ nhướng lên.
Ngưu Xương Cát nàng ấn tượng, chính là tên súc sinh tay độc ác đ.á.n.h Tiêu Vân Trạm.
Nếu với thể chất và võ công cao siêu của Tiêu Vân Trạm, đ.á.n.h gậy bình thường sẽ khiến thương nặng như .
Trong sách Ngưu Xương Cát và Đổng Văn Phong từng rèn luyện trướng lão Trấn Quốc Công, lão Trấn Quốc Công khiển trách hạ thấp, hai tên ghi hận trong lòng, ít lưng Trấn Quốc Công.
Tiêu Vân Trạm chính là Ngưu Xương Cát đ.á.n.h trọng thương trong cung, đó Đổng Văn Phong dẫn đến tịch biên gia sản, hành hạ một phen, mới chịu nổi mà c.h.ế.t.
Lâm Di Nhiên cong môi khẽ.
Hai tên cuối cùng cũng gặp báo ứng, một kẻ Thận Hình Ty, gia quyến lưu đày, một kẻ ngã ngựa, sống c.h.ế.t rõ.
Tốt nhất là cả hai đều đừng c.h.ế.t, chờ Tiêu Vân Trạm tự tay c.h.ặ.t đ.ầ.u chúng, như giá trị hắc hóa mới giảm nhiều.
Tự tay g.i.ế.c kẻ thù, nghĩ thôi thấy hả lòng hả .
Ba vị chị dâu chỉ liếc đám đó một cái, đều im lặng cúi đầu kéo góc chăn.
Mọi đều như , ai cũng đừng thương hại ai.
Đông một chút cũng , đỡ cho đám quan sai cứ chằm chằm họ.
Tiêu Lăng Yến kéo tay Tiêu Lăng Huệ, nhíu mày ghé tai nàng :
“Muội đừng học theo họ, lóc giải quyết vấn đề, nắm đ.ấ.m cứng mới giải quyết vấn đề.”
Tiêu Lăng Huệ nửa hiểu nửa Tiêu Lăng Yến, mím môi gật đầu, “Muội .”
“Muội ngoan!” Tiêu Lăng Yến vui mừng xoa đầu Tiêu Lăng Huệ.
Lâm Di Nhiên bên cạnh hai chị em, thấy cuộc đối thoại của họ, đầu với Tiêu Lăng Yến.
Cô nhóc cũng khá là hổ báo, đúng là mầm non của một nữ tướng quân.
Tiêu Lăng Yến bắt gặp ánh mắt của Lâm Di Nhiên, mặt đỏ bừng, giả vờ như chuyện gì đầu sang một bên.
Lâm Di Nhiên cúi mắt Tiêu Vân Trạm.
Tiêu Vân Trạm thấy Ngưu Xương Cát giam Thận Hình Ty, khóe miệng rõ ràng chút nhếch lên.
Lâm Di Nhiên cố ý trêu , đột ngột ghé sát mặt .
Tiêu Vân Trạm cảm nhận một luồng gió thơm thoảng qua, một bóng đen lập tức che khuất khuôn mặt .
Hắn thầm giật , vội vàng đè khóe môi xuống, mặt cảm xúc chăn.
“Tứ , tứ ?” Đại tẩu thấy Lâm Di Nhiên đột nhiên xổm xuống ghé sát tứ , vội vàng khẽ hỏi.
Lâm Di Nhiên lắc đầu, “Không ạ, con tưởng mặt Vân Trạm con sâu, hóa là nhầm.”
Đồ ranh con, phản ứng cũng nhanh đấy.
Tiêu Vân Trạm cảm thấy bóng đen mặt biến mất, khẽ thở phào nhẹ nhõm, đồng thời thầm nghĩ:
Lâm Di Nhiên lẽ phát hiện tỉnh ?
Viên t.h.u.ố.c mà tiên nữ nhét miệng hiệu quả thật , bây giờ còn cảm thấy vết thương nữa.
Lâm Di Nhiên rốt cuộc là tiên nữ đó , trong lòng tò mò chịu .
Một đang sống sờ sờ thể hồn lìa khỏi xác ?
Đại tẩu khẽ gật đầu, thấy Lâm Di Nhiên dậy, ánh mắt về phía đám nữ quyến đang gào .
Mạnh Tráng đám nữ quyến đang tới từ cổng thành, mày nhíu c.h.ặ.t .
Hắn vội vàng đến mặt hai vị công công:
“Vũ công công, những gia quyến cũng lưu đày đến Ninh Cổ Tháp ?”
Vũ Hóa Thiên khẽ nhếch môi, ánh mắt về phía Tô Xuân Hưng.
Những thuộc trách nhiệm của .
Mạnh Tráng thuận theo ánh mắt của Vũ Hóa Thiên, cũng về phía Tô Xuân Hưng.
Tô Xuân Hưng hắng giọng, “Phụng khẩu dụ của Hoàng thượng, gia quyến của Đại Nội Thị Vệ phó thống lĩnh Ngưu Xương Cát, lưu đày đến Ninh Cổ Tháp, cùng nhà Tiêu gia lên đường .”
“Cái …”
Mạnh Tráng nhíu mày đám nữ quyến đông nghịt đang lết tới, đầu óc ong ong.
“Công công, đông quá, chúng đủ nhân lực.”
Hắn và đám em cộng mới mười , áp giải bảy nhà Tiêu gia, còn thể phiên nghỉ ngơi.
Nếu cộng thêm gia quyến nhà Ngưu Xương Cát, chút nhân lực của họ đủ .
Gia quyến nhà Ngưu Xương Cát cũng quá đông , sơ qua cũng ba mươi , rốt cuộc là cưới bao nhiêu tiểu , sinh bao nhiêu đứa con .
Tô Xuân Hưng cũng đau đầu kém, cũng ngờ Ngưu Xương Cát nhiều gia quyến như .
Đây còn tính nam nhân, nếu còn thêm mười mấy nữa.
“Đều là nữ quyến, đại nhân vất vả một chút, đợi tối đến trạm dịch, bổ sung thêm nhân lực.”
Khóe miệng Mạnh Tráng co giật như trúng gió.
Bổ sung thêm nhân lực!?
Nói thì nhẹ nhàng, công việc khổ sai dầu mỡ, trạm dịch cũng chẳng ai theo.
Hơn nữa ở trạm dịch thể gọi , thủ dụ của cấp mới .
Quan lớn hơn một cấp đè c.h.ế.t , bọn họ qua đêm ở trạm dịch, còn đút lót cho ở đó.
Nếu , phòng cũng đến lượt họ ở.
Tô Xuân Hưng thấy Mạnh Tráng mở miệng định tiếp, vội vàng một bước:
“Vũ công công, bên cạnh Hoàng thượng bây giờ hầu hạ, chúng mau ch.óng về.”
Chuyện thiếu nhân lực áp giải, cũng cách nào giải quyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-21-cung-nhau-len-duong-di.html.]
Đám quan sai đó lệnh của .
Hắn chỉ phụng chỉ đưa lưu đày ngoài mà thôi.
Vũ Hóa Thiên suy nghĩ của Tô Xuân Hưng, gật đầu phụ họa:
“Đi thôi, bên cạnh Hoàng thượng thể hầu hạ.”
Hắn ngoài chậm trễ quá lâu cũng , Hoàng thượng quen hầu hạ, mau ch.óng về.
Trong cung xảy chuyện lớn như , Hoàng thượng còn tức giận đến mức nào.
Hắn ở bên cạnh khuyên giải, hoàng t.ử còn nhỏ, Hoàng thượng thể xảy chuyện.
Tô Xuân Hưng vội vàng giơ tay đỡ hờ cánh tay Vũ Hóa Thiên, bước những bước nhỏ, nhanh ch.óng về phía cổng thành.
“Ấy …”
Mạnh Tráng đuổi theo hai bước, lo lắng gọi:
“Công công, hai vị công công đừng , ít nhất cũng cho một cái thủ dụ chứ, nếu ai theo …”
“Mẹ kiếp!”
Mạnh Tráng hai vị công công thị vệ vây quanh, đầu chui trong thành, đuổi theo tức giận c.h.ử.i thầm.
Đợi đuổi tới nơi, cổng thành đóng .
Mạnh Tráng tức chịu , mặt đen sì nhổ một bãi nước bọt về phía cổng thành.
“Cái thứ gì , bao nhiêu đều đổ hết về phía lão t.ử, tưởng là lùa gia súc , dễ dàng …”
Nhiều như mà náo loạn lên, đủ khiến đau đầu.
Quan trọng là buổi tối phiên canh gác cũng tăng lên, thời gian nghỉ ngơi của em sẽ càng ít .
Đây là chuyện quái gì !
Bên , gia quyến nhà Ngưu Xương Cát thấy cổng thành đóng , đồng t.ử co rút, gào lên một tiếng, nhao nhao nhào về phía cổng thành lóc gào thét.
“Oan uổng quá!”
“Cho chúng , đến Ninh Cổ Tháp!”
“A a a, mở cửa ! Cha ơi, cứu con!”
“Hoàng thượng tha mạng!”
“Hoàng thượng g.i.ế.c Ngưu Xương Cát , thì tha cho , hu hu…”
“Mau cho về, của Ngưu Xương Cát, liên quan gì đến , lão nương hòa ly với .”
…
Ngưu lão phu nhân những lời đại nghịch bất đạo của con dâu, tức đến mức đầu óc đau nhói, bà gân cổ gào lên:
“Phản , đồ bất hiếu, chỉ chạy một , cha già cũng quan tâm nữa .”
“Hôm nay lão nương sẽ cho các ngươi nhà họ Ngưu ai là quyền.”
Nói , Ngưu lão phu nhân tức giận vung cây gậy trong tay, quất mạnh các bà vợ của con trai.
Những bà vợ yếu đuối của Ngưu Xương Cát Ngưu lão phu nhân đ.á.n.h cho la hét t.h.ả.m thiết, hiện trường lập tức hỗn loạn.
Nữ quyến nhà họ Ngưu la, chạy nhảy, tiếng lóc c.h.ử.i bới vang lên ngớt, mà nổ tung đầu óc.
Nữ quyến Tiêu gia ngây đám nữ quyến nhà họ Ngưu đang đ.á.n.h , kinh ngạc đến mức nên lời.
Gia đình họ sống cùng tuy cũng lúc mâu thuẫn, nhưng cũng đến mức xé xác như thế .
Cả nhà cùng lưu đày, nên đoàn kết, giúp đỡ lẫn , còn đ.á.n.h .
Quan sai đ.á.n.h họ, nhà họ tự đ.á.n.h , cho đầy thương tích, chịu khổ là chính họ .
Trên đường lưu đày đừng mong lang trung cứu chữa, c.h.ế.t cũng chỉ vứt bên đường.
Tiêu Lăng Yến những tiểu đang la hét lóc, phản kháng, khinh bỉ bĩu môi.
Nàng giơ tay che mắt Tiêu Lăng Huệ, dặn dò:
“Muội , đừng học những chiêu trò gì , tỷ tỷ dạy võ công, nếu ai bắt nạt , cứ trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t nó, xé xác gì, mất mặt lắm.”
Nàng từ nhỏ theo học võ, chỉ mấy tiểu yếu đuối , một nàng cũng thể đấu .
Một bà lão đ.á.n.h cho những tiểu còn sức phản kháng, thật quá yếu.
Đừng một bà lão, cho dù mười bà lão như , nàng cũng sợ.
Một quyền một bà lão.
Tiêu Lăng Huệ khóe miệng nhếch lên, ngoan ngoãn đáp: “Muội lời tỷ tỷ.”
Mỗi nhị bá mẫu dẫn tỷ tỷ luyện võ ở hậu viện, nàng đều ngưỡng mộ, học theo.
Tiếc là mẫu nàng nên một tiểu thư khuê các, múa đao múa kiếm còn thể thống gì, nhất quyết cho nàng học.
Sau nàng sẽ lén học theo tỷ tỷ, học , sẽ kinh ngạc.
Lâm Di Nhiên lời của hai cô nhóc, suýt nữa nhịn .
Quả nhiên là hổ phụ vô khuyển nữ, hổ mẫu vô nhược nữ.
Nhị tẩu vốn là con gái nhà tướng, gả Tiêu gia vẫn là nhà tướng, con gái nuôi cũng đầy khí phách.
Lâm Di Nhiên dựa sát Tiêu Lăng Yến, khẽ :
“Đại chất nữ, cũng dạy với, chúng cường cường liên thủ, đ.á.n.h khắp thiên hạ đối thủ.”
Tiêu Lăng Yến , vui mừng Lâm Di Nhiên.
Không ngờ tiểu thẩm trông yếu đuối suy nghĩ như .
Không tệ, tiểu thẩm nàng thích.
“Được, dạy một cũng là dạy, hai cũng là dạy.”
Tiêu Lăng Yến hất đầu, lập tức đồng ý, nghĩ đến thêm hai đồ , trong lòng khỏi vui sướng.
nghĩ đến bây giờ đang đường lưu đày, tâm trạng của nàng nữa.
Lâm Di Nhiên nhe răng , “Được, một lời định.”
Học chút võ công để rèn luyện sức khỏe.
Sau đợi tích phân nhiều, đổi một viên đại lực ăn , một quyền đ.á.n.h c.h.ế.t một con trâu.
“Một lời định.” Tiêu Lăng Yến cố tỏ bình tĩnh gật đầu.
Bên Tiêu gia yên tĩnh hòa thuận, bên gia quyến nhà Ngưu sắp đ.á.n.h đến cổng thành.
“Vút~”
Mạnh Tráng nghiến răng, vung mạnh roi da, quát lớn:
“Còn náo loạn nữa, roi trong tay lão t.ử mắt !”
Đám ồn ào nhà họ Ngưu lập tức im bặt, kinh hãi trợn mắt Mạnh Tráng.
Mạnh Tráng ánh mắt hung ác quét qua , lạnh lùng :
“Nói cho , ngoan ngoãn đường thì đỡ khổ, nếu ai dám gây sự, lão t.ử sẽ cho ăn một bữa roi da xào thịt.”
“Các ngươi nên , đường lưu đày c.h.ế.t vài là chuyện bình thường, nếu các ngươi sống đến Ninh Cổ Tháp, thì cứ gây sự .”
“Xem mạng các ngươi dài, roi của lão t.ử dài hơn!”
Nói xong, Mạnh Tráng vung roi, quất một tiếng giòn giã trong trung.
Mọi nhà họ Ngưu sợ hãi run rẩy, căng thẳng nuốt nước bọt.
Ở mái hiên , thể cúi đầu.
Bây giờ họ là tù nhân, dám đối đầu với quan sai.
“Còn ngây đó gì, mau đường cho lão t.ử!”
Mạnh Tráng trợn mắt hung dữ, quát lớn.
Tiểu của Ngưu Xương Cát sợ hãi nước mắt lã chã, đôi mắt đỏ hoe, đáng thương Mạnh Tráng.
Mạnh Tráng ánh mắt long lanh của tiểu đến mức rùng .
Chậc~
Ngưu Xương Cát thật phúc, tiểu nào cũng mơn mởn như hành, tiếc là…
Mạnh Tráng nghiêm mặt đầu, quát mắng đường, cố ý tiểu quyến rũ đó.
Hắn chịu nổi sự quyến rũ của tiểu đầy vẻ lẳng lơ đó.
Bây giờ giữa ban ngày ban mặt, thích hợp một chuyện.
Đợi đến trạm dịch, nếu tiểu dâng đến cửa, sẽ thuận thế nhận lấy.