Không nghĩ đến điều gì, giọng ngài chút cảm thán: "Năm đó nếu phụ hoàng trì hoãn việc lập trữ, cũng đến nỗi..."
Ta hiểu những lời ngài hết. Tiên hoàng rõ ràng ý với Tiền Thái t.ử, nhưng dung túng cho các hoàng t.ử tranh giành, lấy danh nghĩa là rèn luyện. Chỉ Bát hoàng t.ử Triệu Tiêu Nhiên năm đó, tức là Hoàng thượng bây giờ, chủ động xin phong phiên vương, khỏi cung một tiêu d.a.o vương gia.
Ai ngờ cuối cùng lên ngôi chính là tranh giành nhất .
"Tên của Thái t.ử sẽ gọi là..." Ngài trầm ngâm hồi lâu, "Dận (胤), thấy thế nào?"
Triệu Dận.
Lòng bỗng nhẹ bẫng. Kiếp , con của cũng tên là Triệu Dận.
"Rất ."
Ban thưởng của Hoàng thượng như nước chảy đưa điện. đầy nửa tuần , ngài liên tục ngó ngoài cửa.
Ta giả vờ mệt mỏi: "Hoàng thượng sang thăm Dung phi , cũng sinh hoàng t.ử."
Ngài lập tức dậy, gượng xuống, nghiêm mặt : "Nàng thật hồ đồ! Biết rõ đang m.a.n.g t.h.a.i mà còn ăn uống lung tung, đứa trẻ sinh non. May mà tròn con vuông..."
Nhìn vẻ mặt cố tỏ nghiêm nghị nhưng giấu nổi sự quan tâm của ngài, nhịn mà bật .
"Hoàng thượng cần gì bộ tịch? Mau , muộn chút nữa e là cho ăn 'mứt cửa' (đóng cửa tiếp) đấy."
"Hoàng hậu bậy! Trẫm là thiên t.ử!"
"Nàng dám ?!"
Ta mỉm dáng vẻ khẩu thị tâm phi của ngài. Nói cũng thú vị, trong cái cung dám đóng cửa tiếp Hoàng thượng, lẽ cũng chỉ Dung phi.
Năm đó Thái hậu chọn Thái t.ử phi chẳng qua là vì cha giữ chức Chính nhất phẩm Đại tướng quân, mẫu tộc thế mạnh. Triệu Tiêu Nhiên thầm thương trộm nhớ luôn là con gái của sử quan – Hứa Minh Nguyệt. Họ từng hẹn ước bạc đầu, nhưng ngờ sự tranh đấu chốn cung đình, các hoàng t.ử trưởng thành lượt bỏ mạng, cuối cùng để vị tiêu d.a.o vương gia hưởng lợi.
Sau khi kết hôn hai tháng, rốt cuộc nỡ bộ dạng mắt sưng húp mỗi ngày của ngài, nên chủ động đề nghị đón Hứa Minh Nguyệt cung. Khi đó ngài ôm c.h.ặ.t lấy , lập thề đời nhất định sẽ kính trọng, tuyệt để bất kỳ ai ức h.i.ế.p .
Những năm qua, ngài thực sự . Dù triều thần nhiều đàn hặc cha công cao át chủ, sớ tấu đều ngài gạt hết. Còn Hứa Minh Nguyệt khi cung, cha vốn can gián thẳng thừng của nàng cũng bỗng chốc trở nên im lặng tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/minh-nguyet-chieu-nguyen-lang/chuong-2.html.]
Hoàng thượng lúng túng sờ mũi: "Nàng ... lúc chắc hẳn đang sợ hãi lắm, trẫm..."
"Vậy nên Hoàng thượng còn mau ?"
"Nguyên Lang, một chút về ngay."
Tinhhadetmong
Ngài như đại xá, lúc suýt chút nữa thì vấp ngã. Đợi đến khi Lan Hương bưng thức ăn khuya , trong điện còn bóng dáng Hoàng thượng.
"Lạ thật, Hoàng thượng ạ?"
Ta đón lấy bát yến: "Sang thăm Dung phi ."
"Nô tỳ chỉ nấu một bát yến, may mà Hoàng thượng yên mà ." Nàng tinh nghịch nháy mắt: " khắp cái cung ai mà chẳng , Hoàng thượng lời nương nương nhất, ngay cả Dung phi cũng lời nương nương nhất còn gì."
Tay cầm thìa của khựng .
Phải . Hứa Minh Nguyệt quả thực... lời nhất.
3
Kiếp , Dung phi từng tranh sủng, cả ngày chỉ vui chơi đùa giỡn. Những lúc rảnh rỗi, nàng thường bế con sang cung của cùng sưởi nắng. Thế nhưng, chính lối sống tiêu d.a.o tự tại nuôi dạy nên một đứa con kinh tài tuyệt diễm.
Còn , dốc hết tâm huyết bồi dưỡng một minh quân, nhưng Thái t.ử nghịch ngợm chịu nổi. Hết nhét dế ấm của Thái phó, đến nửa đêm lẻn cắt râu . Ta ép nó cần mẫn trị quốc, phụ hoàng nó vốn tính trung dung, vốn dĩ nó chỉ cần giữ vững cơ nghiệp là đủ, mà nó nhu nhược, do dự, đều quyết đoán.
Ngược , con của Dung phi văn thao võ lược món nào cũng xuất chúng. Dung phi khuyên nó kịp lúc hành lạc, nó thì , lén trộm đại bộ phận tích góp của mẫu phi đem cứu tế dân tị nạn. Đợi đến khi Dung phi phát hiện , kho riêng trống rỗng từ lâu. Nàng tức đến mức chạy sang điện của lóc kể lể suốt nửa ngày.
Sau khi tiên đế băng hà, con kế vị. Không quá ba tháng, Tiền Thái t.ử đ.á.n.h kinh thành, đem đứa con nên của vạn tiễn xuyên tâm ngay ngai vàng.
Khi , con của Dung phi đang cùng phụ ở ngoài nghênh địch. Nó gửi thư bằng chim bồ câu, bảo chúng mau mau lánh mặt, rằng nó đang ngày đêm gấp rút trở về cứu giá. thứ đợi , là tin dữ nó t.ử trận do trúng mai phục.
Người của Tiền Thái t.ử bao vây cung điện. Dung phi, cái đồ ngốc , đòi đổi y phục với .
"Nương nương, để c.h.ế.t . Người luôn là chủ kiến nhất, trong điện chắc chắn mật đạo đúng ? Mau !"
Ta ngăn nàng . Phía cuối mật đạo vốn đầy rẫy phục binh. Tiền Thái t.ử xuất từ cung đình, hiểu rõ nơi như lòng bàn tay.
Khoảnh khắc cuối cùng, lửa thiêu rực điện. Một Dung phi vốn dĩ ngày thường chỉ đứt một chiếc móng tay cũng sướt mướt, thế mà lúc liều c.h.ế.t che chắn . Thật , nàng vốn thể một chạy thoát. So với một phi t.ử, Tiền Thái t.ử hận hơn. Bởi lẽ năm đó, từng hôn ước với , nhưng khi con rồng, để gia tộc hủy bỏ hôn ước.
Chúng cứ thế ôm lấy , vùi trong biển lửa.