Sự việc xảy lúc đó trở thành nỗi đau lớn nhất trong lòng .
Huynh ngờ vì và Tùng Nhiêu ở bên mà mang đến cho nàng rắc rối như .
Dù chuyện qua lâu như thế, nhưng mỗi khi nhớ vẫn cảm thấy nộ khí tan.
Giờ đây cô nương trừng trị, nhưng theo họ thấy, tất cả đều bù đắp những tổn thương mà Tùng Nhiêu gánh chịu.
Mọi biểu cảm của Phục Huyễn Minh, liền hiểu rõ chuyện là một nút thắt trong lòng .
"Lúc đó chúng tìm nhiều thiên tài địa bảo, cứ ngỡ độc của Tùng Nhiêu giải..." Tùng Kỳ chậm rãi mở lời, thần sắc đầy phức tạp.
Tuy nhiên đợi xong, Phục Huyễn Minh trực tiếp ngắt lời.
"Đệ là ý gì?
Cái gì gọi là chúng tưởng?
Chẳng lẽ độc đó vẫn giải ?" Sắc mặt Phục Huyễn Minh đột biến, từ lời nhận một tia bất .
Tùng Kỳ khẽ gật đầu: "Thực độc trong cơ thể Tùng Nhiêu vẫn luôn giải triệt để, chỉ là nàng giấu chúng , chúng lo lắng cho nàng nữa."
"Mấy năm nay, tu vi của nàng vẫn luôn tiến bộ lớn, chúng tưởng là nàng tu luyện, thực là vì dư độc thanh, thực lực của nàng khó thăng tiến..."
Phục Huyễn Minh càng sắc mặt càng dần trở nên trắng bệch.
Huynh vẫn luôn nghĩ rằng chuyện năm đó khiến Tùng Nhiêu đả kích nên nhất thời tu luyện.
Huynh cho rằng thời gian của tu luyện còn dài, Tùng Nhiêu lúc thì để muộn một chút cũng .
Chỉ cần nỗ lực hơn, thể bảo vệ cho nàng là đủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mi-vuong-sung-the-quy-y-hoan-kho-phi-velw/chuong-9730-hoa-ra-la-the.html.]
Cho đến tận bây giờ, mới ý thức hóa còn một sự tình như ở bên trong, bản mà vẫn luôn hề !
"Nghĩ kỹ , sự đổi của Tùng Nhiêu đúng là phản thường, mà chúng vẫn luôn phát hiện ..."
Phục Huyễn Minh trong khoảnh khắc bộ đều vỡ lẽ.
Huynh thầm nghĩ Tùng Nhiêu đây trong việc tu luyện vốn dĩ luôn nhiệt huyết.
Hai họ sở dĩ thể đến với , một mặt là vì nhân duyên đưa đẩy, mặt khác chính là vì cả hai đều khá chấp nhất trong việc tu luyện.
Thiên phú của Tùng Nhiêu tuy bằng , nhưng từ khi họ ở bên , nàng vẫn luôn nỗ lực tu luyện, lúc đó đây cũng là chuyện họ thích đàm luận nhất.
Thế nhưng kể từ khi sự việc năm đó xảy , điều bắt đầu sự đổi, đó vẫn luôn hiểu rõ nguyên nhân tại . Mà đến tận hôm nay mới vỡ lẽ, hóa là vì Tùng Nhiêu căn bản thể tu luyện, thế nên mới còn chủ động nhắc đến chuyện nữa.
"Vậy tại nàng cho chúng ?" Phục Huyễn Minh hiểu nổi, "Chúng gì về chuyện , mà bấy lâu nay cũng chẳng hề nghĩ cách giúp nàng!"
"Tỷ chúng tiếp tục lãng phí thời gian nữa." Tùng Kỳ thở dài một tiếng, "Khi đó cũng vì chuyện mà ngay cả kỳ khảo hạch của chủ gia cũng vượt qua .
Tỷ chắc chắn thấu tất cả, chuyện lỡ dở tiền đồ, nên mới lừa chúng rằng bình phục ."
Phục Huyễn Minh sững sờ tại chỗ.
Người đó đờ đẫn Tùng Kỳ, thần sắc ngây dại, nhưng ánh mắt dần chuyển thành sự hối hận khôn nguôi.
"Là với nàng, mà bấy lâu nay hề phát hiện ."
"Ta còn tưởng là vì cho nàng, ngờ tất cả chỉ là do tự tưởng tượng mà thôi."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Họ đều ngỡ rằng dốc hết sức những gì thể, nào ngờ Tùng Nhiêu vì đó mà gánh chịu nhiều đến thế.
Mọi đều cảm thấy khi đó đến chủ gia vẫn tiếp tục ở bên Tùng Nhiêu, trong đoạn tình cảm đó hy sinh quá nhiều, nhưng so với Tùng Nhiêu, những gì đó đáng kể gì?