Phùng Thừa nhạt, phớt lờ lời nguyền rủa của Giản Hoán Sa, tiếp tục đếm: "Ba!
Hai!
Một!"
"Xem các ngươi thấy quan tài đổ lệ ."
Thanh lợi kiếm trong tay Phùng Thừa đột ngột đ.â.m .
Dẫu Nhậm Thất kịch liệt kháng cự, nhưng sự kiềm chế của những tu luyện giả khác, đó căn bản thể cử động nửa phân.
Phập!
Máu tươi b.ắ.n tung tóe!
Dòng m.á.u nóng hổi b.ắ.n lên mặt Giản Hoán Sa.
Mùi m.á.u tanh nồng nặc khiến kinh hãi.
Sắc mặt bà trong phút chốc trở nên trắng bệch, huyết dịch dường như chảy ngược, l.ồ.ng n.g.ự.c như lửa thiêu đốt, thiêu rụi thứ của bà.
Tuy nhiên, Nhậm Thất chỉ hừ lạnh một tiếng, một lời kêu la t.h.ả.m thiết, cũng một tiếng rên rỉ, dường như chuyện đang xảy .
Chỉ điều, nơi cánh tay biến mất lúc đang đầm đìa m.á.u, từng giọt từng giọt ngừng rơi xuống đất...
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Phùng Thừa, đồ khốn khiếp!"
Đôi mắt Giản Hoán Sa tức thì nhòe lệ.
Tại chiến trường yêu vật, họ từng chịu vô vết thương còn trầm trọng hơn cả đứt tay, nhưng bao giờ bà cảm thấy nhục nhã đến nhường .
Bọn chúng căn bản coi họ là .
Cái c.h.ế.t hề chút tôn nghiêm, giống như đem lòng tự trọng của họ nhấn xuống đất mà chà đạp.
"Ta là đồ khốn thì ?" Phùng Thừa lạnh, "Ngươi thấy Đế Bắc Thần và đám đó , các ngươi vì chúng mà rơi cảnh , cũng chẳng thấy chúng áy náy bao nhiêu."
"Ngươi bớt lấy bản so sánh với bọn trẻ , ngươi căn bản xứng!" Ánh mắt Nhậm Thất tràn đầy vẻ khinh miệt.
Đối mặt với ánh mắt chán ghét tột cùng , Phùng Thừa chỉ cảm thấy bản trong mắt đối phương chẳng khác nào hạng chuột nhắt nơi cống rãnh, đáng để nhắc tới.
Sự khinh bỉ xuất phát từ tận đáy lòng đ.â.m sâu nỗi đau của lão.
Lão ở học viện nhiều năm nhưng chẳng kết giao mấy bạn, ngoài Nghê Hồng Phi thì những khác dường như luôn lạnh nhạt với lão, giống như từ đầu đến cuối lão bao giờ địa vị bình đẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mi-vuong-sung-the-quy-y-hoan-kho-phi-velw/chuong-7848-giam-dap-long-tu-trong.html.]
"Ta sẽ khiến ngươi sống bằng c.h.ế.t!"
Phùng Thừa kìm nén cơn giận, vẻ oán độc trong mắt ngày càng đậm đặc.
Bàn tay cầm kiếm run rẩy, ngọn lửa giận dữ bùng cháy dữ dội.
Nếu còn sót một tia lý trí, lão sớm tiễn Nhậm Thất xuống hoàng tuyền !
"Ta đếm ba tiếng nữa, nếu các ngươi vẫn mặt, sẽ phế chân của lão.
Ba!"
Bách Lý Hồng Trang lúc đôi mắt đỏ hoe, đôi bàn tay ống tay áo nắm c.h.ặ.t thành quyền, nước mắt chực trào.
Nàng hiểu rõ, sự sỉ nhục mà Nhậm viện trưởng đang gánh chịu, đau đớn thể xác căn bản thể so bì .
"Chúng nếu ngoài, viện trưởng sẽ bọn chúng hành hạ đến c.h.ế.t mất."
Bách Lý Hồng Trang nghiến răng, một cảm giác bất lực sâu sắc lan tỏa trong lòng.
Nàng xông thẳng ngoài bao, dù là c.h.ế.t cũng còn hơn là trơ mắt cảnh tượng diễn .
Thế nhưng nàng hiểu, việc lao nộp mạng lúc vô nghĩa.
Bởi vì họ thể xoay chuyển cục diện, ngược còn khiến Lý Tầm Lẫm càng thêm đắc ý, mục đích của gã sẽ đạt .
Cung Tuấn thấy cảnh cũng cảm thấy khó chịu.
Một ý nghĩ ngừng xoay vần trong đại não.
Đối với sự sống c.h.ế.t của kẻ khác, đó căn bản để tâm, nhưng thấy Lão Đại và Tẩu T.ử đau lòng như , đó thực sự chịu nổi.
"Hai."
"Một."
lúc Phùng Thừa chuẩn tay nữa, Công Tôn Hâm bên cạnh đột nhiên ngắt lời lão.
"Chờ ."
Phùng Thừa cắt ngang, khỏi chau mày, nghi hoặc Công Tôn Hâm, hiểu ý tứ của đó là gì.
"Ngươi Bách Lý Hồng Trang và Giản Hoán Sa quan hệ nhất ?"