"..." Nguyễn Kiến Quốc.
"..." Nguyễn Kiều Kiều.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Ba, ba say , chúng về thôi ạ." Thư Khiết , nháy mắt hiệu cho Nguyễn Kiến Quốc đến đỡ ông cụ Thư dậy. ông cụ Thư gạt tay cô , bất ngờ đỏ hoe đôi mắt.
Ông con gái : "Tiểu Khiết , ba xin con."
"Là ba vô dụng, nếu mấy năm nay con chịu nhiều khổ cực như . Con còn thông minh hơn cả em trai em gái con, là ba lỡ dở việc học đại học của con, Tiểu Khiết ..." Nói đến cuối, giọng ông cụ Thư nghẹn ngào.
Ông cụ Thư xưa nay vẫn luôn là lạnh lùng nghiêm khắc, ít nhất trong mắt ba em nhà họ Thư thì vẫn luôn là như .
ai , bao năm qua tâm bệnh duy nhất của ông cụ Thư chính là Thư Khiết.
Thư Khiết là đứa con đầu lòng của ông. Đối với đứa con đầu lòng, cha nào cũng sẽ gửi gắm bao kỳ vọng và yêu thương.
Mà Thư Khiết từ nhỏ xuất sắc như , nếu năm đó vì ông, cô về nông thôn chịu khổ bao năm, còn vội vàng gả chồng, thậm chí ngay cả đại học cũng học. Cho dù hiện tại cô sống hạnh phúc, nhưng nỗi áy náy trong lòng ông cụ Thư bao giờ vơi một phần.
Chỉ là bình thường ông sĩ diện, cũng thích tỏ yếu đuối mặt ngoài, nên mới vẻ như gì khác thường, đối với Nguyễn Kiến Quốc cũng chỉ là gõ đầu vài cái.
trong thâm tâm, ông thực sự thấy hổ thẹn với Thư Khiết.
Ba con, Thư Vi nghiệp đại học, , hơn nữa còn tự hùn vốn mở công ty với , tương lai xán lạn thể đo lường.
Thư Lãng càng thành công rực rỡ trong cơ quan nghiên cứu khoa học tầm ảnh hưởng lớn cả nước, tương lai thành tựu cũng cần bàn cãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-996-quan-tu-the-vo-song-8.html.]
Duy chỉ Thư Khiết... Rõ ràng từ nhỏ là một xuất sắc như , cuối cùng gả cho một kẻ lỗ mãng... còn ở xa ông như thế, mấy năm trời cũng tụ họp một .
Ông cụ Thư mỗi nghĩ đến đây là trằn trọc cả đêm ngủ .
Ông yêu thương Nguyễn Kiều Kiều như , gì cũng dành cho cô bé, bao gồm cả Thư Vi và Thư Lãng cũng đều cưng chiều ba đứa cháu ngoại hết mực, chẳng đều là đang yêu thương bù đắp cho Thư Khiết đó .
Nhà họ Thư, bất kể là ai cũng đều nợ Thư Khiết.
Bình thường ông cụ Thư biểu lộ ngoài, giờ uống rượu liền kìm nén nữa, đến cuối cùng nghẹn ngào nên lời.
"Ba, mỗi một phận, con bao giờ cảm thấy sống cả. Ngược , con sống hạnh phúc, thật đấy ạ." Hốc mắt Thư Khiết đỏ bừng .
Ông cụ Thư lắc đầu, xua tay, vẻ mặt đầy áy náy và thương xót.
Nguyễn Kiều Kiều bình thường dù trăm phương ngàn kế chọc dỗ dành khác, lúc cũng dỗ . Cô bé cha , tự nhiên hiểu hết tâm trạng của ông cụ Thư, nhưng suy bụng bụng , cô bé thể cảm nhận tình yêu thương của dành cho , tự nhiên cũng thể tưởng tượng nỗi lòng đau xót của ông cụ Thư đối với con gái ông.
Nguyễn Kiến Quốc vợ mắt đỏ hoe, ông bố vợ đang đau lòng thấy rõ, nắm tay siết c.h.ặ.t, dậy khỏi ghế, đầu gối khuỵu xuống, quỳ hai gối mặt ông cụ Thư.
Nguyễn Kiến Quốc là đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, quỳ trời quỳ đất, chỉ quỳ cha .
Hiện tại ông quỳ mặt ông cụ Thư. Ông vẫn luôn cưới Thư Khiết là may mắn lớn, chướng mắt ông cũng là điều nên .
dù là , cũng từng thực sự chia rẽ gia đình ông. Hạn định ba năm lúc còn qua, nhưng Lương Vĩ Ngạn kết hôn, điều nghĩa là ông cụ Thư sớm chấp nhận ông .
(Lời tác giả: Ngày mai gặp quen, gây chuyện gây chuyện, xa ~ Ngủ ngon ~)