cô là Nguyễn Kiều Kiều, Nguyễn Kiệt chẳng tâm trạng mà dỗ dành. Cậu về phía nhóm Nguyễn Kiều Kiều, xuống giường của bà nội Nguyễn, lôi máy chơi game bắt đầu chơi.
"..." Nguyễn Kiều Kiều chứng kiến hết thảy, khỏi thầm cảm thán trong lòng, trai cô bé quả nhiên là con ruột của ba cô bé.
Thư Khiết và Nguyễn Kiến Quốc rửa hoa quả xong . Vì tàu cho mang d.a.o nhỏ, Nguyễn Kiến Quốc con gái ăn hết một quả táo to như nên dùng tay bẻ đôi, đưa cho Thư Khiết và Nguyễn Kiều Kiều mỗi một nửa.
Nguyễn Kiều Kiều ăn sáng no quá , căn bản ăn nổi hoa quả nữa. Táo mùa đông lạnh buốt răng, bà nội Nguyễn ăn , cuối cùng nửa quả táo bụng Nguyễn Kiệt.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiến Quốc cho lắm, nhưng Nguyễn Kiệt giật lấy. Cậu c.ắ.n một miếng đưa , hề hề vẻ mặt gợi đòn: "Ba , trả ba đấy."
Cái dáng vẻ nghịch ngợm hoạt bát đó còn chút nào vẻ lạnh lùng thiếu kiên nhẫn khi mắng cô bé lúc nãy.
Cô bé ghế cạnh cửa sổ, dường như cũng nhận điều , khuôn mặt nhỏ nhắn tái .
Nguyễn Kiều Kiều thầm tặc lưỡi, trai cô bé liệu ế nhỉ? Thẳng tính quá cũng , lừa chị dâu về nhà .
Tuy nhiên nỗi lo lắng của cô bé cũng kéo dài bao lâu, bởi vì cô bé chị dâu cô bé sán đến gần khi trai cô bé giường của .
Nguyễn Kiều Kiều nghĩ, chỉ cần trai cô bé đủ trai thì chắc con gái chị dâu cô bé cũng ít .
Cô bé thực sự cách cư xử. Sau khi theo Nguyễn Kiệt về bên , mười phút bên . Có lẽ qua quan sát tối qua và sáng nay, cô phát hiện địa vị của Nguyễn Kiều Kiều trong gia đình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-976-la-luyen-ai-mua-nha-2.html.]
Khi bắt chuyện với bà nội Nguyễn và Thư Khiết, cô đều tìm cách tiếp cận thông qua Nguyễn Kiều Kiều.
Đầu tiên là khen Nguyễn Kiều Kiều xinh , thấy bà nội Nguyễn vẻ hưởng thụ thì bắt đầu kể lể về cảnh bản . Cô bảo họ Từ, tên Từ Diệu, chuyến cũng Bắc Đô. Cô kể bố ly hôn, một nuôi cô bôn ba khắp nơi vất vả, cô là con một, đôi khi cũng mong chị em, nhất là như Nguyễn Kiều Kiều.
Bất động thanh sắc lấy lòng bà nội Nguyễn thêm một chút.
Nếu là năm 6 tuổi, Nguyễn Kiều Kiều nhất định sẽ sốt ruột, sợ khác cướp mất bà nội, nhưng bây giờ thì chẳng sợ chút nào, ngược còn thấy thú vị, hứng thú bừng bừng cô lấy lòng bà nội, cố gắng bắt chuyện với bà.
Tất nhiên, cô cũng giăng lưới với Thư Khiết, nhưng Thư Khiết toát khí chất thanh cao kiêu kỳ bẩm sinh, thường thể chịu nổi. Cô bắt chuyện vài kết quả, đành chuyển trọng tâm sang bà nội Nguyễn.
Thấy bà nội Nguyễn rút quyển truyện tay Nguyễn Kiều Kiều , nhét cho cô bé một quả gì đó, dỗ dành bảo đừng nữa kẻo hỏng mắt, cô nhịn chằm chằm quả tay cô bé mà nuốt nước miếng.
Trên tay Nguyễn Kiều Kiều là quả lựu, một quả to. Đây là quả Tiểu Bạch mang về từ núi hồi tháng 11, vì nhiều quá ăn hết nên để hầm bảo quản ăn dần, quả tay cô bé là quả cuối cùng.
Nguyễn Kiều Kiều thích ăn lựu nhưng thích bóc, ghét cảm giác nước lựu dính đầy tay nhớp nháp.
Cầm quả lựu liền đưa cho Hứa Tư. Hứa Tư tự nhiên bóc cho cô bé. Thư Khiết bên cạnh lấy cái nắp cốc sứ để đựng vỏ lựu.
Từ Diệu mấy năm nay theo nhiều nơi, cũng coi như kiến thức, nhận quả lựu. Chỉ là thời đại vật chất thiếu thốn, hoa quả cũng phong phú, đều bán khá đắt.