Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 974: Cả nhà ngồi xe lửa (10)

Cập nhật lúc: 2025-12-26 00:43:28
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giấc ngủ của Nguyễn Kiều Kiều cực kỳ ngon, sáng hôm trời sáng hẳn cô bé mới tỉnh dậy.

 

Tàu hỏa đang dừng ở một trạm, Nguyễn Kiều Kiều dụi đầu dậy. Nguyễn Kiệt đang canh ở giường thấy, lập tức ló đầu từ giường của Thư Khiết.

 

"Tỉnh hả em?"

 

"Anh..." Nguyễn Kiều Kiều gọi một tiếng mềm mại, mắt quét một vòng quanh toa, thấy mấy bóng dáng quen thuộc khác : "Mẹ và ạ?"

 

"Đến trạm dừng , ba thấy thời gian còn nhiều nên xuống tàu mua đồ ăn sáng quanh đây, bà nội và Tiểu Tư đ.á.n.h răng rửa mặt và lấy nước nóng ." Nguyễn Kiệt trả lời. Thấy Nguyễn Kiều Kiều đang bò định xuống giường, sợ cô bé ngã hoặc đau tay trái lành hẳn, vội vàng lên giang tay bế cô bé xuống.

 

"Anh, em tự xuống mà." Nguyễn Kiều Kiều ngáp một cái, nhỏ giọng phản đối.

 

"Anh , nhưng tay em khỏi hẳn, dùng sức." Nguyễn Kiệt , đặt cô bé xuống giường của bà nội Nguyễn, cầm cái lược bàn nhỏ bên cạnh, dáng thành thạo chải đầu cho cô bé. Tất nhiên chẳng chải kiểu gì đẽ, chỉ buộc túm một cái đuôi gà lỏng lẻo và thấp tịt, khiến Nguyễn Kiều Kiều ngửa cổ là tóc chọc lưng.

 

cô bé cũng kén chọn. Tay trái tạm thời dùng sức , việc buộc tóc vẫn luôn do Thư Khiết và bà nội Nguyễn , thi thoảng Hứa Tư cũng giúp.

 

"Có xuống tàu ? Hay là thêm chút nữa?" Nguyễn Kiệt hỏi, tay lấy giày của cô bé , cúi xuống định cho cô bé.

 

Cậu ở nhà quen những việc , Nguyễn Kiều Kiều cũng quen các trai chăm sóc tỉ mỉ từng chút một, nhưng trong mắt ngoài, chuyện vẫn khá đáng ngạc nhiên.

 

Cùng khoang với nhóm Nguyễn Kiến Quốc hai cha con, con trai hai mươi tuổi Nguyễn Kiệt đầy kinh ngạc: "Kiệt t.ử, đối xử với em gái thật đấy, tết tóc còn giày cho em nữa."

 

"Ừm, em gái em còn nhỏ mà." Nguyễn Kiệt thản nhiên đáp, hành động của trong mắt khác đáng ngạc nhiên đến mức nào.

 

Cậu cúi giày da nhỏ cho Nguyễn Kiều Kiều xong liền bảo cô bé bên bàn nhỏ, lấy bình sữa chuẩn sẵn : "Sáng nay mới pha đấy, em uống chút lót , ba sắp về ."

 

Nguyễn Kiều Kiều vẫn còn mơ màng, che miệng ngáp một cái thật duyên dáng, lắc đầu : "Không uống , em còn đ.á.n.h răng."

 

Nguyễn Kiệt phì , nhéo má cô bé: "Lên tàu mà vẫn ưa sạch sẽ thế cơ ."

 

"Anh tưởng em giống chắc." Nguyễn Kiều Kiều hừ một tiếng, gạt bàn tay to của , lườm một cái đưa tay về phía , nhỏ giọng rên rỉ: "Anh ơi, đầu em choáng."

 

Nguyễn Kiệt lập tức ôm em gái lòng, sờ trán cô bé, xác định sốt mới yên tâm, miệng dịu dàng dỗ dành: "Chịu khó một chút, đợi lát nữa Tiểu Tư và bà nội về, dẫn em xuống dạo, hít thở khí trong lành là đỡ ngay thôi."

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-974-ca-nha-ngoi-xe-lua-10.html.]

Nguyễn Kiều Kiều gật gật đầu.

 

Tuy nhiên đợi đến lúc bà nội Nguyễn và Hứa Tư về, việc đưa hóng gió chẳng đến lượt . Hứa Tư dắt Nguyễn Kiều Kiều ngay tắp lự, tiên vệ sinh, đó đ.á.n.h răng rửa mặt, xong xuôi mới cùng xuống tàu dạo sân ga.

 

Mặc dù tàu thỉnh thoảng mở cửa sổ thông gió, nhưng nhốt trong gian kín mít cả đêm khiến Nguyễn Kiều Kiều vẫn thấy khó chịu vô cùng. Giờ sân ga, dù gió lạnh thổi từ ba phía, cô bé vẫn thấy thoải mái cực kỳ, tâm trạng cũng phấn chấn hẳn lên.

 

Hai bên ngoài mười mấy phút thì Nguyễn Kiến Quốc và Thư Khiết mua đồ ăn sáng về, đưa họ cùng trở toa tàu.

 

Nguyễn Kiều Kiều thấp bé, lối toa tàu hẹp, cô bé và Hứa Tư Nguyễn Kiến Quốc và Thư Khiết. Cho nên khi đến toa của , điều đầu tiên cô bé thấy là một giọng nũng nịu khiến nổi da gà: "Anh Tiểu Kiệt ơi, cái là cái gì thế ạ, em thấy bao giờ, bên trong màu trắng trắng, là để uống ạ?"

 

Tiếp đó, cô bé thấy giường của Thư Khiết, Nguyễn Kiệt đang bên cửa sổ ngoài, ánh mắt chút lo lắng, chắc là đang tìm bọn họ. Còn bên cạnh là cô con gái của hai con hôm qua.

 

đang nghiêng đầu, vẻ mặt tò mò bình sữa đặt bàn, giọng cố tình bóp méo cho thật nhỏ nhẹ để hỏi Nguyễn Kiệt.

 

"Sữa bò." Nguyễn Kiệt mất kiên nhẫn trả lời.

 

Quay đầu thấy Nguyễn Kiến Quốc dẫn nhóm Nguyễn Kiều Kiều về, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Cậu sợ Hứa Tư đưa Nguyễn Kiều Kiều lạc, nếu trông hành lý và bà nội Nguyễn thì chạy tìm từ lâu .

 

"Cô tránh mau." Nguyễn Kiệt thấy về mà bên cạnh vẫn chịu tránh , liền trực tiếp đuổi khách. Cậu cũng giống Nguyễn Kiến Quốc, chẳng tí tế bào thương hoa tiếc ngọc nào, mặc kệ lời thẳng thừng của khiến cô bé hổ đến mức nào.

 

Cô bé đỏ mặt dậy, lủi thủi xuống chiếc ghế nhỏ ở phía bên toa tàu, nhưng khóe mắt vẫn thỉnh thoảng liếc trộm về phía nhóm Nguyễn Kiều Kiều.

 

Nguyễn Kiều Kiều nhướng mày, ông Nguyễn Kiệt đang cầm cái bánh bao to tướng Nguyễn Kiến Quốc đưa cho ăn ngấu nghiến, cô bé đang đỏ mặt tía tai thỉnh thoảng liếc trộm trai , trong đầu đột nhiên nảy một câu , câu gì nhỉ?

 

Mùa xuân sắp đến , là mùa yêu đương nha!

 

"Cục cưng, ngẩn gì thế, ăn ngô trứng gà? Cái là trứng luộc nước , ngon lắm, thử ?" Nguyễn Kiến Quốc hổ danh là đại gia, trong khi khác chỉ gặm màn thầu mang từ nhà hoặc bánh ngô cứng ngắc, thì riêng bữa sáng ông mua mấy món: ngô, trứng gà, cháo, bánh bao thịt... quả thực cái gì cần đều .

 

Nguyễn Kiều Kiều: "Con ăn trứng luộc nước , ngô thì con với mỗi một nửa ạ."

 

"Được." Nguyễn Kiến Quốc gật đầu, bắt đầu bóc trứng, nhưng ông còn bóc xong thì một khác bóc xong quả trứng đưa cho Nguyễn Kiều Kiều .

 

"Cảm ơn Tư." Nguyễn Kiều Kiều ngọt ngào cảm ơn, c.ắ.n một miếng nhỏ, cảm thấy vị cũng tệ, đúng là ngon hơn trứng luộc nước thường nhiều, cô bé ăn ngon lành.

 

 

Loading...