Đâu còn chút dáng vẻ khỏe nào, rõ ràng là khỏe như vâm.
Nguyễn Kiều Kiều thầm chép miệng, thu hồi tầm mắt. Tàu hỏa vẫn chạy, còn một lúc nữa, cô bé thể hóng gió thêm chút, đợi tàu chạy là đóng cửa sổ ngay, nếu sẽ lạnh.
Hai con chắc cũng nhận gia đình dễ bắt nạt, đuổi xuống giường cũng dám loạn, đành xuống ở lối .
Nguyễn Kiều Kiều mắc bệnh sạch sẽ, nhưng đắp chăn khác dùng cô bé vẫn thấy khó chịu, bèn trèo lên giường tầng của bà nội Nguyễn. Đó là giường ai , chăn màn vẫn còn nguyên nếp gấp.
Hứa Tư thì ngủ ở giường tầng đối diện cô bé.
Bà nội Nguyễn và Thư Khiết lượt ngủ ở hai giường tầng .
Thư Khiết dặn Nguyễn Kiều Kiều uống nhanh hết sữa ngủ sớm , xong liền xuống.
Lúc , từ khoang bên cạnh, Nguyễn Kiến Quốc rón rén mò sang.
Ông và Nguyễn Kiệt ngủ giường tầng ở khoang bên, Nguyễn Kiệt ở tầng ngủ , nhưng ông ngủ , len lén sang tìm Thư Khiết cùng vợ một lát. Thư Khiết cũng mệt rã rời, gì tâm trạng tán gẫu với ông, xuống là ngủ ngay.
Nguyễn Kiến Quốc to xác co ro bên mép giường vợ, thì thầm to nhỏ mười mấy phút. Mãi đến khi tàu chuyển bánh, ông mới luyến tiếc dậy, thấy Hứa Tư đang ở giường tầng của Thư Khiết, mắt sáng rực lên.
"Tiểu Tư, là cháu sang bên ngủ với Kiệt ?" Ông vỗ vai Hứa Tư hỏi.
Hứa Tư nghiêng, mặt hướng về phía Nguyễn Kiều Kiều, tầm mắt cũng dán c.h.ặ.t lên cô bé. Cậu từ chối, chỉ chỉ tay về phía Nguyễn Kiều Kiều đối diện, ý rõ ràng: canh chừng Nguyễn Kiều Kiều.
Cũng may Nguyễn Kiến Quốc phận, câu "để chú canh cho", mà lặng lẽ chuẩn về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-972-ca-nha-ngoi-xe-lua-8.html.]
Kết quả ở lối , ông phụ nữ cướp chỗ tóm lấy cổ tay. Người phụ nữ tầm ba bốn mươi tuổi, chút nhan sắc, giữ c.h.ặ.t t.a.y Nguyễn Kiến Quốc tươi như hoa, giọng điệu cố tình vẻ nũng nịu: "Anh trai..."
"Ai là trai cô!" Bất ngờ một phụ nữ nắm tay, còn ngay mặt vợ , tuy vợ hiện tại thể đang nhắm mắt thấy, nhưng Nguyễn Kiến Quốc vẫn sợ đến mức suýt nhảy dựng lên.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Không hề chút thương hoa tiếc ngọc nào, ông hất mạnh tay phụ nữ , lực mạnh đến nỗi tay bà đập thanh chắn đầu giường.
Người phụ nữ đau đớn kêu oai oái, lẽ ngờ đời đàn ông thương hoa tiếc ngọc như thế. Bà Nguyễn Kiến Quốc với vẻ mặt tủi , kêu t.h.ả.m thiết liên hồi, tiếng còn "yểu điệu" hơn tiếng .
Nguyễn Kiến Quốc mà nổi hết cả da gà.
Bên Thư Khiết tự nhiên cũng mở mắt, đang bọn họ với ánh mắt lạnh lùng.
"Mình ơi, liên quan đến , là cô cứ một hai đòi lôi kéo đấy." Nguyễn Kiến Quốc thấy vợ tỉnh, sợ đến mức lập tức thanh minh.
Sắc mặt Thư Khiết vẫn khó coi, dậy.
Cô lấy khăn tay từ trong túi , dùng nước ấm trong bình giữ nhiệt ướt khăn, vẫy tay gọi Nguyễn Kiến Quốc.
Nguyễn Kiến Quốc lập tức lon ton chạy tới, xổm mặt vợ, tủi vô cùng: "Mình tin , thật sự tại , là phụ nữ cứ lôi kéo mà."
Thư Khiết mù, tự nhiên là thấy , chỉ là trong lòng vẫn thoải mái. Cô kéo bàn tay to của chồng qua, dùng khăn tay lau thật mạnh.
Nguyễn Kiến Quốc lau đau cũng dám kêu ca, chỉ nịnh nọt với Thư Khiết: "Lau kỹ , bẩn quá, ghê tởm quá mất."