Thu dọn đồ đạc xong xuôi, bà dặn dò hai đứa một tiếng, bảo ngủ sớm mai còn tàu hỏa ngoài.
Bà nội Nguyễn bao lâu, cửa sổ liền truyền đến tiếng lạch cạch. Ban đầu Nguyễn Kiều Kiều còn tưởng gió thổi, đang lim dim mắt tận hưởng ấm từ túi chườm nóng thì vô tình thấy bên ngoài một cái que trắng trắng dựng . Cô bé còn bảo Hứa Tư: "Anh Tư, thời tiết lạnh thật đấy, xem cột băng bên ngoài to kìa."
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Xì xì..." Bé cưng, bé cưng mở cửa sổ , mở cửa sổ .
Cái "cột băng" Tiểu Bạch sắp c.h.ế.t cóng , cơ thể cứng đờ, còn thể uốn éo xà nhà như nữa, chỉ thể dựng thẳng tắp, một cái cột băng kiểu mới.
Thậm chí nó còn chẳng dám thè lưỡi nhiều, sợ giây tiếp theo cái lưỡi cũng đông cứng thì khép miệng , thế thì bi t.h.ả.m lắm.
Hứa Tư đang lưng về phía cửa sổ. Có lẽ do mùa đông quá lạnh, thở Tiểu Bạch cũng yếu nhiều nên đợi nó đến tận bên ngoài Hứa Tư mới cảm nhận .
Cậu theo hướng mắt của Nguyễn Kiều Kiều ngoài cửa sổ. Dù hơn nửa tháng trôi qua, nhưng bắt gặp ánh mắt , Tiểu Bạch vẫn sợ hết hồn.
Suýt chút nữa thì đầu bỏ chạy, nhưng rốt cuộc cái gan đó, chỉ thể cố gắng yên tại chỗ chịu đựng ánh mắt lạnh lẽo của quét qua.
Đợi Hứa Tư quét xong, nó mới thả .
"Tiểu Bạch!" Nhìn Tiểu Bạch đóng băng, Nguyễn Kiều Kiều kinh ngạc thốt lên: "Em ngủ đông ? Trời lạnh thế chạy ngoài gì ?"
Nói cô bé còn theo bản năng lưng nó, xem con rắn vàng ở đó .
"Xì xì..." Bé cưng đừng nữa, nó đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-966-ca-nha-ngoi-xe-lua-2.html.]
Nếu thể, nó chủ cho nhà họ Nguyễn hầm con rắn lên ăn luôn cho , thật sự là quá vô dụng! Vớ cái đồ vàng khè nhát gan như , Tiểu Bạch tỏ vẻ hối hận.
Nguyễn Kiều Kiều hiểu ý trong mắt nó, nữa, bảo Tiểu Bạch mau bò bảo Hứa Tư đóng cửa sổ .
"Xì xì..." Bé cưng, tìm t.h.u.ố.c , là cái dùng tạm nhé?
Tiểu Bạch giơ cái đuôi mọc lành lặn lên mặt Nguyễn Kiều Kiều, đó quấn một cây linh chi to bằng bàn tay.
Chỉ một cây linh chi nhỏ xíu thôi mà nó tìm bao nhiêu chỗ mới thấy. Vào đông tuyết rơi dày, tuyết trong núi khó tan nhất, cho nên tìm chút đồ thật sự khó.
Vốn dĩ nó định đợi sang năm đầu xuân ấm áp mới đến tìm Nguyễn Kiều Kiều, ai ngờ họ về quê ở. Khí tràng của Hứa Tư mạnh như , nó cũng dám trốn tránh gặp, nhưng t.h.u.ố.c tìm , chỉ đành mang cây linh chi nhỏ đến.
Tuy nhiên cũng là vận may của nó .
Hứa Tư chuyến Bắc Đô vặn cần dùng đến, vốn định mang nốt chút đồ dự trữ cuối cùng của nhà họ Nguyễn , nhưng giờ xem cần nữa.
"Tiểu Bạch, cây linh chi lúc nào đưa chẳng , trời lạnh thế em đừng ngoài nữa, mau về ngủ . Ngày mai chị và Tư xa , các em đừng khỏi núi nữa nhé, ?" Nguyễn Kiều Kiều giao kèo giữa nó và Hứa Tư, chỉ tưởng nó vì cây linh chi mới ngoài nên đau lòng dặn dò.
"Xì xì..." Các thế?
Vừa thấy thế, Tiểu Bạch liền cuống lên. Không vì nó tìm t.h.u.ố.c nên cần nó nữa chứ? Thế thì ! Sao thể như !
"Xì xì..." Bé cưng , thể như , nuôi rắn thì thể đổi nha, bỏ rơi chứ?