"Chỉ là cái gì? Ý của thím chẳng là cảm thấy chúng cháu chăm sóc cho con bé, đón con bé ?" Thư Khiết hỏi vặn .
Bà cụ Viên chột rũ mắt xuống. Bà quả thực ôm mục đích đó đến đây, dù đạt thì cũng nhà họ Nguyễn đừng tiếp tục xa lánh nữa. Bà thực sự chỉ cho con gái, bù đắp.
"Bà Viên, mượn lời của bà một câu, vốn dĩ định , nhưng nếu lời đến nước , chỉ hỏi bà một câu. Bà bà dùng nhiều cách để con gái bà đầu t.h.a.i chuyển thế, bà Kiều Kiều trời sinh mệnh mang sát khí ?"
"Ý cháu là gì?" Bà cụ Viên kinh ngạc hỏi.
"Ý gì ư? Vãn bối chỉ khuyên bà một câu, chuyện gì cũng nên chừng mực. Bà đến nay vẫn khỏe mạnh, nhưng những nghiệp chướng bà gây báo ứng lên khác, bà thật sự từng nghĩ tới ?"
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Kiếp là gì quan tâm, chỉ kiếp Kiều Kiều là con gái , là bảo bối của nhà họ Nguyễn chúng . Bà Viên, nếu bà thực sự chút áy náy nào, thì hãy dừng ngay hành vi ích kỷ của . Nghiệp chướng bà gây báo ứng lên những xung quanh bà , cho nên xin bà từ nay hãy tránh xa Kiều Kiều ."
Nói xong, Thư Khiết cũng mặc kệ bà cụ Viên phản ứng , xoay bỏ .
Thư Khiết xong những lời liền trở về phòng bệnh, cũng chẳng bận tâm bà cụ Viên phía nghĩ gì. đúng như cô , nếu bà cụ Viên thực sự chút áy náy thì nên Kiều Kiều bệnh, thể tách rời với những nghiệp chướng bà gây .
Hơn nữa, cô thật sự cảm nhận sự áy náy của bà . Những phương pháp bà , bình thường sẽ dùng, phàm là chút lương tri đều đó là chuyện thiên lôi đ.á.n.h xuống. Huống chi bản bà tin chuyện luân hồi chuyển thế, thể nhẫn tâm những chuyện đó chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-951-han-noi-qua-se-khong-tach-ra-11.html.]
Đó là áy náy, đó chỉ là một hành vi ích kỷ để thỏa mãn tư d.ụ.c, bà áy náy với con gái , mà chỉ đơn thuần bản cảm thấy dễ chịu hơn mà thôi.
Thư Khiết đợi khi nhóm bà cụ Viên rời mới đến trường. Trước khi , cô dặn dò bà nội Nguyễn và nhóm Triệu Lệ, hễ là nhà bà cụ Viên đến thăm thì cấm cửa hết.
Cô quan tâm con gái là con gái bà cụ Viên chuyển thế , cô chỉ Kiều Kiều hiện tại là bảo bối của cô, là bảo bối độc nhất vô nhị của nhà họ Nguyễn! Cho dù liều mạng cô cũng sẽ bảo vệ bảo bối .
Mà bà cụ Viên về đến nhà liền đổ bệnh, tạm thời cũng thời gian đến quấy rầy nhà họ Nguyễn.
Có lẽ những lời của Thư Khiết hôm nay x.é to.ạc tấm màn hổ thẹn cuối cùng của bà. Những việc bà bao năm qua rốt cuộc là để bù đắp cho đứa con c.h.ế.t yểu, đơn thuần chỉ để bản thanh thản, lẽ chỉ bà mới rõ.
Hai ngày tiếp theo Nguyễn Kiều Kiều hồi phục khá , sốt, vết thương cũng nhiễm trùng , ăn ngon ngủ ngon. Nếu điểm nào hài lòng thì lẽ là Hứa Tư ở bên cạnh, vết thương ngứa khiến cô bé tập trung , chỉ thể giọng phổ thông mấy chuẩn của Nguyễn Kiến Quốc "truyện kinh dị" với giọng điệu dạt dào tình cảm.
Nằm viện đến ngày thứ tư, cô bé xuất viện.
Ngày xuất viện, trường cấp 3 nghỉ phép tháng, cấp 2 và tiểu học cũng vặn là cuối tuần, cho nên tám trai cộng thêm hai kết nghĩa, một đoàn mười mấy trai hùng hậu kéo đến, lấp đầy cả phòng bệnh.
Bác sĩ Viên đang kiểm tra cuối cho cô bé, hơn mười đôi mắt chằm chằm, thật sự cảm thấy sống lưng lạnh toát.