Hứa Tư Bắc Đô ngày thứ ba, tức ngày 7 tháng 1.
Nguyễn Kiều Kiều ngủ nướng như khi mà dậy từ sớm, cùng ăn sáng với Hứa Tư. Cái miệng nhỏ của cô bé cứ liến thoắng ngừng: "Anh Tư, đến Bắc Đô nhớ tìm chỗ điện thoại, gọi về nhà nhé."
"Còn nữa, điện thoại Kiều Kiều đưa nhớ kỹ , đó là nhà ông ngoại, nếu gặp khó khăn gì thì thể tìm ông ngoại ngay."
"Mẹ bảo Bắc Đô lạnh hơn chỗ , cái áo lông vũ mua năm ngoái mặc đấy, phép mặc."
"Còn nữa..."
"Còn gì nữa hả, cục cưng, ba miền Nam cũng chẳng thấy con lo lắng thế ." Bên cạnh con gái biến thành "bà cụ non", Nguyễn Kiến Quốc ghen tị mặt.
"Ba , cái đó giống , ba là lớn ba tự chăm sóc , Tư vẫn còn là trẻ con mà. Với ba đừng chen ngang, Kiều Kiều còn xong ." Tuy rằng là vua của muôn loài, sống vạn năm, nhưng ở thế giới mới chỉ ở hơn ba năm, đây là đầu tiên rời xa cô bé xa nhà, Nguyễn Kiều Kiều thật sự đặc biệt lo lắng.
Nói xong, Nguyễn Kiều Kiều tiếp tục kéo Hứa Tư lải nhải. Nếu là khác dong dài như , Hứa Tư chắc chắn sẽ , nhưng từng lời dặn dò của Nguyễn Kiều Kiều trong mắt đều ngọt ngào như mật đường.
Cậu nghiêm túc lắng , thỉnh thoảng còn gật đầu.
Bên cạnh, Thư Khiết cũng : "Tiểu Tư, việc gì thì cứ tìm ông ngoại của Kiều Kiều, đừng khách sáo. Ra ngoài nhất định nhớ chăm sóc bản cho , mang theo tiền bạc cũng đừng để lộ ngoài, cất kỹ ."
"Vâng, con ạ." Hứa Tư bất chấp ánh mắt ghen tị hận của Nguyễn Kiến Quốc, nghiêm túc gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-921-hanh-trinh-bac-do-6.html.]
Cho dù nỡ, cuối cùng giây phút chia xa cũng đến.
Hứa Tư chuyến tàu lúc hai giờ chiều, lên tỉnh lỵ Trường Lĩnh để bắt xe, mà từ thị trấn lên Trường Lĩnh mất ba bốn tiếng. Để tránh xảy sự cố gì đường lỡ thời gian, họ sớm một chút lên tỉnh lỵ tập hợp với sáu học sinh khác.
Nguyễn Kiều Kiều lầu, Hứa Tư cùng thầy giáo dẫn đoàn trường cấp 3 cùng lên xe của Nguyễn Kiến Quốc. Cho dù cố gắng kìm nén, hốc mắt cô bé vẫn nhịn mà đỏ lên.
Khi Nguyễn Kiến Quốc lên xe, chuẩn nổ máy, cô bé lập tức chạy chậm , bám cửa kính ghế xe, bàn tay nhỏ bé vịn cửa sổ, đôi mắt to ngấn nước Hứa Tư, mở miệng giọng nghẹn ngào: "Anh Tư..."
Từ kiếp mười mấy năm nương tựa lẫn , đến kiếp hơn ba năm bầu bạn, thời gian họ ở bên còn nhiều hơn cả nhà họ Nguyễn, vị trí của Hứa Tư trong lòng cô bé cũng đặc biệt khác biệt.
Đây là chia xa đúng nghĩa của họ, cho dù chỉ là một tuần, cho dù sẽ sớm gặp , nhưng chính bản Nguyễn Kiều Kiều cũng tại cô bé buồn đến thế.
"Anh Tư, em đợi về." Rõ ràng nhiều điều , nhưng cuối cùng chỉ nghẹn ngào thốt một câu như .
Hứa Tư ở trong xe vươn tay xoa đầu cô bé, giọng dịu dàng vô cùng: "Tiểu Bạch sẽ về chơi với em, Tư sẽ thắng huy chương cho em, ngoan ngoãn đợi về nhé."
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu thật mạnh, lùi một bước, đó Nguyễn Kiến Quốc và họ vẫy tay chào tạm biệt, lái xe . Mãi cho đến khi đuôi xe cũng còn thấy nữa, cô bé mới thu hồi tầm mắt, cúi đầu với bà nội Nguyễn và Thư Khiết: "Bà, , Kiều Kiều học đây ạ."
Nói xong liền cúi đầu về hướng trường học, dùng mu bàn tay quệt nước mắt.
Ánh Trăng Dẫn Lối