Từ kiếp đến kiếp , tuy ngoài miệng vẫn luôn gọi là bạn nhỏ, nhưng thực cô bé coi như ruột thịt, thể thiếu giống như chín trai của .
"Đừng vội, tối nay bà hỏi ba cháu xem, thời gian qua ba cháu giao tiếp với cái họ Đoạn nhiều." Bà nội Nguyễn trấn an.
Chỉ là thì , trong lòng bà cũng thấp thỏm. Rốt cuộc so với bọn họ, nhà họ Văn xác thật tư cách nhận nuôi Hứa Tư hơn.
Buổi tối khi Nguyễn Kiến Quốc và Thư Khiết trở về, Nguyễn Kiều Kiều liền nôn nóng hỏi chuyện. Nguyễn Kiến Quốc xong vỗ đùi cái đét, tức giận thôi: "Thảo nào cứ vòng vo tam quốc, ngừng hỏi han về các con, hóa là đợi ở chỗ !"
Chỉ là một họ Văn, một họ Đoạn, đây là quan hệ gì? Anh em họ chăng?
Thư Khiết xong, biểu tình cũng chút nghiêm túc. Về quyền nuôi dưỡng Hứa Tư, nếu nhà họ Văn tìm tới cửa đòi , đúng là họ tư cách hơn gia đình bà.
Bà khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyễn Kiều Kiều nhăn vì lo lắng, đầu Hứa Tư đang chăm chú con gái . Bà thể khẳng định Hứa Tư , nhưng mới mười ba tuổi, chuyện nếu thật sự tranh chấp pháp lý, e là do chủ .
Vì chuyện , Nguyễn Kiều Kiều khi ngủ vẫn tâm sự nặng nề. Cô bé hiểu rõ, cho dù Hứa Tư ở nhà họ Nguyễn, nhưng những chuyện thật sự trong tầm kiểm soát của họ.
Cô bé giường lăn qua lộn với khuôn mặt buồn thiu, cũng ngủ từ lúc nào.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ở phòng bên cạnh, Hứa Tư vẫn ngủ. Cậu mở to mắt trần nhà, tai vẫn luôn lắng động tĩnh bên phòng Nguyễn Kiều Kiều. Cho đến khi đêm khuya, thở của Nguyễn Kiều Kiều trở nên đều đều, mới dậy rời khỏi giường. Đi ngang qua phòng cô bé, dừng một chút, ánh mắt lạnh lẽo một đường xuống lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-913-doan-gia-8.html.]
Dưới lầu, Thịt Thịt đang ngủ sô pha. Thời tiết ngày càng lạnh, nó thích ngủ đệm cói nữa mà thích cuộn đệm mềm của sô pha.
Nghe thấy tiếng bước chân, nó ngẩng đầu lên, Hứa Tư cũng liếc nó một cái.
Khi Hứa Tư tới cửa, nó tự giác theo .
Cả thị trấn chỉ một cái nhà khách, Hứa Tư tìm Đoạn Thiệu Vĩ dễ dàng. Giờ khuya, chị gái trực ở quầy lễ tân gục xuống ngủ say sưa, tiếng ngáy trận cao hơn trận . Hứa Tư và Thịt Thịt lướt qua chị mà chị chẳng hề .
Nhiếp Tiểu Võ hôm nay ngủ khá sớm, buổi tối uống chút rượu nên ngủ một nửa thì buồn tiểu. Hắn nửa tỉnh nửa mê mò mẫm mở cửa phòng. Thời đại , phòng nhà khách nhà vệ sinh riêng, chỉ thể vệ sinh chung ở cuối hành lang.
Hắn mơ màng ngoài, mơ màng giải quyết nỗi buồn. Trời quá lạnh nên lười chẳng buồn rửa tay, lảo đảo về phòng, đóng cửa bổ nhào lên giường .
Đoạn Thiệu Vĩ keo kiệt, ở nhà khách đương nhiên sẽ thuê phòng đơn, mà ở phòng đôi hai giường cho rẻ.
Hắn xuống vẫn còn run lập cập. Tháng 12 trời lạnh, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn. Hắn chỉ cảm thấy trong chăn ấm áp vô cùng, vô thức cọ cọ mặt góc chăn, nửa mặt vùi trong chăn, nửa mặt lộ ngoài.
Con mắt lộ ngoài chăn hé mở, theo bản năng quét qua những nơi thể thấy trong phòng.
Và cú quét mắt khiến hít một lạnh buốt, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.