“Thế thì em .” Hứa Tư .
“...” Cô chủ nhiệm.
"!!!" Nguyễn Kiều Kiều.
Cô bé vội vàng giật giật tay gầm bàn, khi sang thì hiệu bằng mắt, đó với cô chủ nhiệm bục giảng: “Thưa cô Hồ, bạn đùa đấy ạ, bạn sẽ , nhất định sẽ cố gắng rạng danh cho nhà trường.”
Cô Hồ Lan Chi quan hệ hai đứa , thấy Nguyễn Kiều Kiều nhận lời thì yên tâm, cũng còn việc gì khác nên bảo cả lớp tự học, còn cầm giáo án ngoài.
Đợi cô chủ nhiệm khỏi, Nguyễn Kiều Kiều lập tức sang Hứa Tư: “Anh Tư, ngốc thế, ?”
Hứa Tư cô bé, giọng điệu vẻ vui: “Em thích cúp mà.”
“Ai bảo em thích cúp?” Cô bé câu đó bao giờ, cô bé nhớ nhỉ.
“Lần , Nguyễn Hạo, quà tặng.” Giọng Hứa Tư mang chút ý oán trách.
“...” Nguyễn Kiều Kiều.
“Em thích cúp, em thích quà cả em tặng.” Hai chuyện giống . Nếu là liên quan tặng cúp, dù quý giá đến mấy cô bé cũng chẳng thích. Ngược , dù Nguyễn Hạo chỉ tặng cô bé một tờ giấy, cô bé cũng sẽ thích.
“Cho nên, cũng tặng cúp cho em.” Hứa Tư .
“...” Trời ạ, cô bé phát hiện cứng đầu thế nhỉ!
Nguyễn Kiều Kiều hít sâu một , đành : “Thực Tư , em cúp , giờ một cái huy chương, là tặng em một cái nhé?”
Hứa Tư cẩn thận quan sát biểu cảm của cô bé, thấy cô bé giống như đang dối, lúc mới gật đầu: “Ừ, sẽ giành huy chương về cho em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-890-cuoc-song-dia-nguc-cua-cau-nhoc-map-5.html.]
Nguyễn Kiều Kiều mới thở phào nhẹ nhõm, nở nụ ngọt ngào với , cổ vũ: “Vâng, em tin Tư .”
Hứa Tư cũng mỉm theo.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cậu nhóc mập ở bàn chếch một chút, gối đầu lên cánh tay , vặn chứng kiến bộ quá trình. Không do ăn nhiều bánh bao quá mà thấy buồn nôn!
Cậu lặng lẽ thu hồi tầm mắt, đổi sang tay gối đầu tiếp.
Tuy hôm nay nhà họ Nguyễn nấu cơm, nhưng bà nội Nguyễn và Triệu Lệ vẫn mang đồ ăn đến trường, chẳng những buổi trưa mà cả buổi tối cũng mang.
Nguyễn Kiều Kiều hôm nay đến trạm phát thanh tiếng Anh nên đến cùng Hứa Tư. Cậu nhóc mập cùng Lục T.ử Thư và Nguyễn Phong ăn .
Bà nội Nguyễn và Triệu Lệ chăm chú lắng Nguyễn Kiều Kiều loa phát thanh, hai khen ngợi lẫn , đến mức khép miệng vì tự hào. Đợi đến khi khen chán chê, bà nội Nguyễn cúi đầu xuống thì thấy nhóc mập đang ăn như hổ đói, liền mắng: “Cháu là quỷ c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i thế?”
Cậu nhóc mập ngẩng đầu lên đầy tủi : “Cháu đói thật mà.”
Cậu thực sự tủi c.h.ế.t. Vì lời dặn dò của Nguyễn Kiến Quân, giờ thầy thể d.ụ.c hễ cơ hội là lôi chạy bộ. Sáng sớm trời sáng bắt chạy thì thôi , khi ăn cơm cũng bắt chạy hai vòng.
Thế nên chạy xong hai vòng, bụng đói cồn cào, sôi lên sùng sục.
Ăn uống tự nhiên cũng phần hung tàn hơn.
Nhìn bộ dạng tủi của nhóc mập, bà nội Nguyễn ghét bỏ mặt. Bà kịp gì thì đầu thấy Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư tới, mặt lập tức nở hoa tươi rói.
Bà gọi Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư ăn cơm.
Thức ăn để riêng . Nguyễn Kiều Kiều cũng ăn hết nhiều như , thấy nhóc mập bên cạnh hau háu, bắt chạy bộ nên sớt một nửa cơm cho .