"Ôi chao Kiều Kiều , bà bảo cháu ngủ thêm chút nữa , dậy sớm thế ." Viên lão phu nhân cô bé đang về phía , ánh mắt tràn đầy sự hiền từ và yêu thương.
Bà vẫy tay gọi cô bé : "Lại đây, để bà xem nào. Ôi chao, gầy ."
Nguyễn Kiều Kiều về phía bà theo bản năng liếc Hứa Tư, thấy cũng đang , cô bé mới mỉm đến bên cạnh Viên lão phu nhân, nhẹ giọng : "Bà ơi, Kiều Kiều mười tuổi , gầy một chút mới ạ."
Viên lão phu nhân nắm lấy tay cô bé, vẻ mặt đầy cảm khái, đôi mắt ươn ướt: " , thoắt cái Kiều Kiều của bà lớn ."
Nói bà lau khóe mắt: "Lớn thì , lớn thì . Nào, xem bà tặng quà sinh nhật gì cho cháu . Sinh nhật bà kịp tham dự, bà bù cho cháu, xem cháu thích nhé."
Viên lão phu nhân xong liền sang Lưu mụ. Lưu mụ lập tức lấy từ trong túi xách một chiếc túi giấy kraft đựng tài liệu.
Bên , bà nội Nguyễn pha xong sữa bò bưng tới, đặt lên bàn ở nhà chính, với Nguyễn Kiều Kiều: "Kiều Kiều, lát nữa uống sữa nhé, kẻo nguội mất."
Nguyễn Kiều Kiều một tiếng. Bên cạnh, Lưu mụ mở túi giấy kraft .
Viên lão phu nhân hiệu cho Lưu mụ đưa trực tiếp cho Nguyễn Kiều Kiều. Nguyễn Kiều Kiều nghi hoặc hai , vội nhận lấy. Lưu mụ giục: "Mau nhận lấy cô chủ, đây là quà bà nội Viên đặc biệt chọn cho cô đấy, đích bà tìm đấy."
Nguyễn Kiều Kiều nhận lấy túi giấy, bên trong thì kinh ngạc sững sờ.
Bên trong là một giấy chứng nhận sở hữu nhà đất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-868-thieu-gia-nha-giau-4.html.]
Hơn nữa còn là một căn biệt thự rộng năm sáu trăm mét vuông!
Nguyễn Kiều Kiều vội vàng đưa trả túi giấy, lắc đầu quầy quậy: "Bà nội Viên, cái cháu thể nhận , món quà quá quý giá ạ."
Giá nhà đất ở nội thành đắt gấp trăm ở thị trấn, đây là biệt thự, diện tích lớn như , tính cũng mười mấy hai mươi vạn tệ. Nguyễn Kiều Kiều suýt thì dọa c.h.ế.t khiếp, gì ai tặng một đứa trẻ mười tuổi món quà quý giá đến thế.
Nguyễn Kiều Kiều gần như theo phản xạ đẩy túi tài liệu trở lòng Lưu mụ.
Lưu mụ cầm túi tài liệu nhét tay cô bé: "Cô chủ, đây là tấm lòng của lão phu nhân, cô cứ nhận . Đối với lão phu nhân thì cái chẳng đáng là bao. Lần tặng trang sức châu báu cô cũng nhận, cũng nhận, thế chẳng cố ý lão phu nhân buồn lòng ?"
"Căn nhà là do lão phu nhân đích chọn đấy, cách nhà chúng vài bước chân thôi. Sau cô chuyển đến đó ở là thể thường xuyên sang chơi với lão phu nhân ."
"Nhà cửa gì thế?" Bà nội Nguyễn thấy hai chữ liền từ phòng trong bước .
Nguyễn Kiều Kiều lập tức chạy đến bên bà, kéo tay bà : "Bà ơi, bà nội Viên tặng cháu một căn biệt thự, bà mau giúp cháu giúp với, cháu thể nhận món quà quý giá như thế ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiều Kiều hối hận c.h.ế.t , tối qua cô bé nghĩ ngợi linh tinh cái gì biệt thự , giờ thì , nhận củ khoai lang bỏng tay , quả thực sầu c.h.ế.t mất.
"Bà Viên , thế . Kiều Kiều còn nhỏ, bà thể tặng món quà quý giá như thế. Bà mau thu , nếu để khác thấy thì . Họ tưởng Kiều Kiều nhà vì căn nhà mới thiết với bà, để dị nghị con bé thì tội nghiệp."
" bà ý , nhưng ngoài . Họ chỉ cho rằng con bé Kiều Kiều ham hư vinh, tham của rẻ, thế con bé thế nào, bà ?"