Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 854: Tiểu Bạch bị thương (4)

Cập nhật lúc: 2025-12-22 07:13:48
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn Tiểu Bạch thì lết tấm đầy thương tích trở về. Vết thương nghiêm trọng nhất là ở đuôi, chóp đuôi thậm chí còn đứt mất một đoạn nhỏ.

 

"Ôi trời đất ơi, Tiểu Bạch mày đ.á.n.h với ai thế , mất cả đuôi !" Bà nội Nguyễn coi Tiểu Bạch như thú cưng trong nhà giống Thịt Thịt, thấy nó đ.á.n.h về mà mất cả một mẩu đuôi thì xót xa kêu lên.

 

Tiểu Bạch nghiêng cái đầu to, Nguyễn Kiều Kiều với vẻ đầy tủi , cái lưỡi rắn thè thụt xì xì.

 

"Xì xì..." Tiểu khả ái, đau c.h.ế.t rắn , đau c.h.ế.t mất thôi.

 

Nó cũng chẳng con rắn hổ đó ở chui , dám đến nhà họ Nguyễn tranh giành tiểu khả ái với nó, còn khoác bộ da vàng chóe đắn, đúng là con rắn tâm cơ!

 

Nó thề sống c.h.ế.t bảo vệ địa vị của , ai cũng đừng hòng cướp mất vị trí sủng vật một trong lòng tiểu khả ái!

 

"Mày đ.á.n.h với ai thế? Sao đ.á.n.h ?" Nguyễn Kiều Kiều cái đuôi to đang giơ lên mặt , cũng thấy xót xa. Trong mắt cô bé, nó cũng giống như Thịt Thịt và Tam Mao, đều là nhà, là bạn nhỏ của cô bé.

 

"Xì xì..." Là tại con rắn hổ chơi , nếu thì còn lâu nó mới thua nhé.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

"Xì xì..." Tiểu khả ái, đau quá mất.

 

Nhìn đôi mắt Tiểu Bạch nhưng rơm rớm nước mắt, Nguyễn Kiều Kiều chỉ ôm lấy đuôi nó thổi phù phù, nhẹ giọng an ủi: "Kiều Kiều thổi cho mày nhé, thổi cái là hết đau ngay."

 

Bà nội Nguyễn thì phòng lấy băng gạc và t.h.u.ố.c đỏ. Ở đây t.h.u.ố.c đỏ là thần dược, thương kiểu gì bôi cũng hết.

 

Thư Khiết cũng tiến lên giúp đỡ. Hai bôi t.h.u.ố.c cho Tiểu Bạch chuyên nghiệp, cứ như nó là , cuối cùng còn băng bó cẩn thận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-854-tieu-bach-bi-thuong-4.html.]

 

Nguyễn Kiến Quốc bên cạnh Tiểu Bạch vung vẩy cái đuôi quấn băng trắng toát, chỉ thấy nhức mắt, thể tiếp thu nổi cảnh tượng , bèn nhà ngủ .

 

Nguyễn Kiều Kiều vẫn đang hỏi Tiểu Bạch đ.á.n.h với ai. Thông qua phiên dịch viên Hứa Tư, cô bé nắm vài thông tin: đối phương cũng là một con trăn, hơn nữa còn là một con trăn màu vàng mà Tiểu Bạch ngoài mặt tỏ vẻ khinh thường nhưng thực chất chút ghen tị.

 

Nguyễn Kiều Kiều hiểu nhớ đến con trăn vàng kim thấy ở vườn bách thú hai ngày .

 

Cô bé kéo Hứa Tư một góc, hỏi nhỏ: "Anh Tư, hôm đó thả cả con trăn vàng đó ?"

 

"Nó tự chạy đấy." Hứa Tư đáp.

 

"..." Vậy là con "trường trùng" ngoại lai ở núi nhà họ đúng là con trăn vàng kim đó ?

 

Nguyễn Kiều Kiều đầu Tiểu Bạch đang giơ đuôi nũng với bà nội Nguyễn, suy nghĩ một chút hỏi Hứa Tư: "Anh Tư, thể đuổi con trăn đó ?"

 

Thực lúc Nguyễn Kiều Kiều cũng định nuôi rắn, Tiểu Bạch thực sự chỉ là ngoại lệ. Giờ thêm một con nữa, cô bé thực sự nuôi.

 

Hơn nữa quan trọng nhất là con trăn vàng vẻ tính, nó dám bắt nạt Tiểu Bạch! Còn c.ắ.n đứt đuôi Tiểu Bạch nữa, hung tàn quá. Loại trăn nuôi trong nhà an , mà ở núi cũng an . Núi nhà họ còn bao nhiêu gà vịt gia súc, con trăn mà mỗi miếng nuốt một con thì nhà họ Nguyễn sạt nghiệp mất.

 

"Được." Hứa Tư gật đầu.

 

Nguyễn Kiều Kiều lúc mới yên tâm, trấn an Tiểu Bạch: "Tiểu Bạch, mấy ngày nay mày đừng núi núi nhé, ? Đợi Tư đuổi con trăn hẵng , mày đ.á.n.h , nó ăn thịt mày mất."

 

 

Loading...