Phía , Nguyễn Kiến Quốc cứ liếc qua kính chiếu hậu liên tục, Thư Khiết mắng cho một câu "tập trung lái xe ", ông mới chịu thu hồi tầm mắt.
Khi Nguyễn Kiến Quốc nghiêm túc lái xe trở , Thư Khiết mới ngẩng đầu lên, Hứa Tư qua gương chiếu hậu.
Hứa Tư hề né tránh ánh mắt của bà, cứ thế thẳng . Trong lòng vẫn cẩn thận nâng niu Nguyễn Kiều Kiều như nâng niu một báu vật quý giá.
Thư Khiết thu hồi tầm mắt, cũng nhắm mắt nghỉ ngơi, dựa ghế bắt đầu dưỡng thần.
Nhóm Nguyễn Kiều Kiều về đến nhà lúc hơn mười một giờ đêm. Xe dừng , Nguyễn Kiến Quốc xuống mở cửa , bà nội Nguyễn và Thư Khiết xuống xe, chỉ Hứa Tư vẫn ở ghế động đậy, bởi vì Nguyễn Kiều Kiều trong lòng vẫn tỉnh ngủ.
Xe của Lục Chí Uy phía cũng dừng .
Nguyễn Kiến Quốc tới : "Muộn thế đừng về nữa, ngủ đây luôn ." Rồi sang với Nguyễn Kiệt: "Nguyễn Kiệt, con sang nhà chú Hai ngủ nhé."
"Vâng ạ." Nguyễn Kiệt gật đầu, cùng Nguyễn Tuấn sang nhà bên cạnh. Nguyễn Lỗi cũng lười nhà , Hứa Tư chắc chắn sẽ chịu ngủ cùng nên cũng lon ton chạy theo sang nhà chú Hai, định bụng ngủ chung với Nguyễn Vĩ.
Lục Chí Uy chạy xe cả ngày cũng mệt thật sự, bàn bạc với Triệu Lệ một chút cũng đồng ý, đỗ xe .
Lúc , Thịt Thịt nhốt trong sân cả ngày lập tức nhảy cẫng lên chạy đón, phía còn Tiểu Bạch lẽo đẽo theo . Khi Tiểu Bạch đang uốn éo hình trườn tới thì Nguyễn Kiến Quốc đầu tiên đột nhiên hét lớn một tiếng: "A, ha, cuối cùng cũng về đến nhà ! Chí Uy , đêm nay chú thím ngủ ở phòng thằng Kiệt nhé."
Tiểu Bạch trong nhà tiếng hét liền nhanh như chớp trốn xuống gầm cầu thang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-851-tieu-bach-bi-thuong-1.html.]
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lục Chí Uy phía mặt mày ngơ ngác, thầm nghĩ ông Nguyễn Kiến Quốc vấn đề gì , nửa đêm nửa hôm còn la hét cái gì thế.
Nguyễn Kiều Kiều cũng tiếng hét của ông đ.á.n.h thức, trượt từ lưng Hứa Tư xuống, cố gắng mở to mắt gọi một tiếng "bà ơi", đến cầu thang cũng chẳng buồn leo, chui tọt phòng bà nội Nguyễn vật giường.
Còn Triệu Lệ thì vẻ mặt đầy nghi hoặc. Cô Lục Chí Uy, chồng cô xách đồ nên ngẩng đầu lên, còn cô ngáp một cái ngẩng đầu lên thì thấy hình như một cái bóng trắng dài ngoằng lướt qua mắt. Cô dụi mắt kỹ thì chẳng thấy gì nữa, còn tưởng ảo giác.
mà muộn quá , mệt rã rời nên cô cũng chẳng sức mà nghiên cứu xem ảo giác , rửa mặt qua loa lên lầu ngủ.
Sáng hôm Nguyễn Kiều Kiều dậy thì đều thức giấc. Bà nội Nguyễn vẫn như khi luộc cho cô bé 88 quả trứng gà đỏ. Tuy sinh nhật qua nhưng trứng gà vẫn mang đến trường chia cho các bạn cùng lớp.
Nguyễn Kiến Quốc cũng chuẩn sẵn kẹo, lúc đưa Nguyễn Kiều Kiều học thì mang theo luôn.
Cho nên khi Nguyễn Kiều Kiều đến trường, các bạn trong lớp thấy cô bé xách theo một túi to đùng, những bạn từng học cùng cô bé mắt sáng rực lên.
Nói thật, thời buổi cuộc sống vẫn còn nghèo khó, học còn vay mượn học phí, lấy tiền mua kẹo ăn.
mỗi đến sinh nhật bạn học Nguyễn Kiều Kiều, cô bé đều phát kẹo cho . Các bạn năm nào cũng mong chờ sinh nhật cô bé hơn cả chính chủ, háo hức chẳng khác gì mong đến Tết.
Những bạn từng học cùng Nguyễn Kiều Kiều, khác kể còn bán tín bán nghi, giờ tận mắt chứng kiến mới tin, ai nấy đều vui mừng khôn xiết.