Con trăn mắt chắc chắn ăn uống t.ử tế nên mới gầy trơ xương, chẳng chút nào, cho dù nó những hoa văn tuyệt .
Con trăn bò đến sát lưới sắt, nghiêng đầu tò mò quan sát Nguyễn Kiều Kiều đang bên ngoài.
Nguyễn Kiều Kiều chằm chằm đôi mắt tam giác của nó vài giây, bỗng thấy con "trường trùng" (rắn) khổng lồ vặn thẳng dậy. Cái dáng vẻ quyến rũ đó thật chẳng thua kém Tiểu Bạch nhà cô bé chút nào!
"..." Nguyễn Kiều Kiều thầm nghĩ, thời buổi lũ rắn rết chẳng lẽ đều học theo cái nết của Tiểu Bạch hết ?
"Đi mau , mau , sợ c.h.ế.t khiếp!" Triệu Lệ thực sự quá sợ hãi, cứ liên tục giục giã ở phía . Mọi đành rảo bước nhanh hơn, đầy một phút xuyên qua căn nhà nhỏ .
Ra ngoài mà Triệu Lệ vẫn còn sợ hãi xoa bóp cánh tay . Nguyễn Kiều Kiều tự nhủ tuyệt đối thể để nuôi thấy Tiểu Bạch, nếu chắc chắn cô sẽ sợ c.h.ế.t khiếp.
Chuyến dạo vườn bách thú ngốn mất hai ba tiếng đồng hồ. Nguyễn Kiến Quốc đồng hồ, thấy hơn bốn giờ chiều liền đề nghị ăn cơm hãy về. Còn chuyện lĩnh thưởng thì đành để hôm khác chọn ngày lên nhận, giờ nhận cũng chẳng lái về kịp.
Mọi tìm một quán cơm gần đó ăn uống. Lúc ăn xong thì là 5 giờ chiều, đúng giờ vườn bách thú đóng cửa. Nguyễn Kiều Kiều vẫn còn nhớ thương mấy con sói gầy gò trong vườn thú nên ăn uống chẳng ngon miệng. Ngược , Hứa Tư trông vẫn bình thản như chuyện gì, nhưng nhân lúc để ý, lẳng lặng dậy ngoài một chuyến, hơn mười phút mới .
Cậu nhóc mập bên cạnh còn nhạo vệ sinh lâu thế, bà nội Nguyễn cốc cho một cái đau điếng mới chịu yên.
Nguyễn Kiều Kiều lén lút nắm tay Hứa Tư hỏi nhỏ: "Anh Tư, chúng nó hết ?"
Hứa Tư gật đầu, vẻ mặt chút thôi. Thực chỉ mấy con sói đó bỏ trốn ... cơ hội tiếp, bởi vì Nguyễn Kiến Quốc đối diện thấy hai đứa chụm đầu thì thầm, nhớ lời đùa của Triệu Lệ lúc , lập tức cảnh giác, gọi giật giọng: "Tiểu Tư, ăn cơm t.ử tế , đừng thì thụt to nhỏ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-850-dien-cuong-vuon-bach-thu-9.html.]
"..." Hứa Tư.
Liếc ông bố vợ tương lai chút khó ở, ngoan ngoãn thẳng dậy, nhưng bàn tay Nguyễn Kiều Kiều nắm gầm bàn vẫn buông .
Nguyễn Kiến Quốc thấy hai đứa tách mới hài lòng tiếp tục ăn cơm.
Triệu Lệ hành động trẻ con của ông cho dở dở . Lại thấy mấy con trai bên cạnh đều tỏ vẻ đương nhiên như , cô bèn đùa với bà nội Nguyễn: "Sau ai mà cưới Kiều Kiều, cửa ải chín ông vợ và ông bố vợ chắc chắn là khó qua lắm đây."
Bà nội Nguyễn Hứa Tư đang im lặng ngoan ngoãn, mỉm gì.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đợi ăn no xong thì cũng hơn 6 giờ tối. Đường về mất hơn 4 tiếng đồng hồ nên chần chừ nữa, nhanh chóng lên xe về nhà. Mười chia đều mỗi xe năm .
Xe của Nguyễn Kiến Quốc chở Thư Khiết, bà nội Nguyễn, Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư.
Ba trai của Nguyễn Kiều Kiều đều sang xe Lục Chí Uy. Nguyễn Kiến Quốc vốn định đẩy Hứa Tư sang xe Lục Chí Uy nốt, nhưng lời còn kịp thì Hứa Tư chui tọt xe ông, còn kéo theo Nguyễn Kiều Kiều cùng. Giờ mà ông đuổi xuống thì vẻ cố ý quá, đành để cạnh Nguyễn Kiều Kiều.
Suốt bốn tiếng đồng hồ di chuyển, ngoại trừ Nguyễn Kiến Quốc và Lục Chí Uy lái xe, những còn đều ngủ nghiêng ngả.
Bà nội Nguyễn dạo cả ngày cũng mệt nhoài, dựa ghế ngủ say sưa. Nguyễn Kiều Kiều ở giữa, Hứa Tư lấy cớ phiền bà nội ngủ, kéo lòng xuống.