Thư Khiết về khu vực của khối cấp ba. Khi Nguyễn Kiều Kiều Triệu Lệ và đưa đến, trong phòng thi khá nhiều thí sinh. Thấy cô bé cả gia đình hộ tống, học sinh hảo tâm nhắc nhở: "Bạn học ơi, đây là khu vực thi của cấp hai, bạn nhầm chỗ ? Khu vực tiểu học ở tầng cơ."
"..." Nguyễn Kiều Kiều.
Đi đến cũng coi là học sinh tiểu học, cảm giác thật sự chẳng vui vẻ chút nào.
Bà nội Nguyễn bên cạnh thấy vẻ mặt ngượng ngùng của cháu gái liền giải thích: "Không nhầm cháu, Kiều Kiều nhà bà thi ở đây mà, em nó học cấp hai . Cháu gái cũng học lớp 6 ?"
"Oa, bạn trông nhỏ quá, còn nhỏ hơn cả em trai cháu nữa." Cô bé thì Nguyễn Kiều Kiều với vẻ mặt đầy kinh ngạc và thán phục, đó chủ động chào hỏi: "Chào bạn, tớ tên là Phùng Điềm, bạn tên gì?"
"Tớ tên là Nguyễn Kiều Kiều." Nguyễn Kiều Kiều cũng đáp .
"Nguyễn Kiều Kiều , tên bạn thật đấy." Phùng Điềm , nghiêng đầu tò mò chằm chằm cô bé: "Bạn trông nhỏ thật đấy, bạn thực sự học cấp hai ? Năm nay tớ mười ba tuổi, còn bạn bao nhiêu tuổi?"
"Tớ mười tuổi!" Tuy là tuổi mụ nhưng báo lớn hơn một chút cũng chẳng .
"Mười tuổi á? Thế thì cũng nhỏ thật, mà tớ bạn cứ như mới bảy tám tuổi thế nhỉ." Phùng Điềm vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"..." Nguyễn Kiều Kiều.
Phùng Điềm là một cô bé nhiệt tình và cởi mở, hề sợ lạ. Cô bé trò chuyện với Nguyễn Kiều Kiều một lúc lâu cho đến khi chuông báo chuẩn vang lên mới về chỗ của .
Bà nội Nguyễn và cũng lui ngoài, đợi bóng cây ở hành lang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-843-dien-cuong-vuon-bach-thu-2.html.]
8 giờ 45 phút, giám thị cầm đề thi bước . Ánh mắt đầu tiên thấy Nguyễn Kiều Kiều, thầy giáo cũng sững một chút.
Cũng giống như Phùng Điềm, thầy giáo nhắc nhở Nguyễn Kiều Kiều xem nhầm phòng thi vì đây là khu vực cấp hai, Nguyễn Kiều Kiều đỏ mặt tía tai, cả phòng thi cũng rộ lên tiếng thiện ý.
Nguyễn Lỗi Hứa Tư vội vàng lên tiếng: "Thưa thầy nhầm ạ, em gái em học lớp 6 đấy ạ."
"Em gái?" Thầy giám thị càng tò mò hơn, cầm thẻ dự thi của Nguyễn Kiều Kiều lên xem, xác định đúng là cô bé, sang Nguyễn Lỗi. Khi ngang qua Hứa Tư, thầy dừng một chút, ngờ lớp thầy coi thi chẳng những thần đồng nhỏ tuổi mà còn cả con lai nữa?
Thầy giám thị thầm cảm thán trong lòng về phía bục giảng bắt đầu bóc đề thi. Bên cạnh còn một giám thị khác đang lặp quy chế phòng thi.
9 giờ chuông reo, tất cả học sinh bắt đầu bài. Bên ngoài, nhóm bà nội Nguyễn đợi bóng cây. Cũng may mùa thu trời nóng, bà nội Nguyễn và Triệu Lệ bàn chuyện mua đồ nội thất cho nhà mới, còn hai đàn ông thì bàn chuyện mở cửa hàng điện máy.
Hai tiếng thi trôi qua nhanh chóng.
Nguyễn Kiều Kiều đợi giám thị thu bài xong mới dậy. Phía , Nguyễn Lỗi và Hứa Tư tới. Hứa Tư giúp cô bé thu dọn dụng cụ học tập, còn Nguyễn Lỗi thì kéo tay cô bé ngoài, giục: "Đi nhanh lên, nhanh lên, đói c.h.ế.t mất thôi."
"Chờ chút Nguyễn Kiều Kiều." Phía bên , Phùng Điềm gọi lớn, chạy chậm tới, móc trong túi mấy viên kẹo đưa cho cô bé: "Nguyễn Kiều Kiều, tớ mời bạn ăn kẹo ."
Nguyễn Kiều Kiều cô bạn, suy nghĩ một chút cũng lấy từ túi một quả trứng gà đỏ. Đây là quả trứng bà nội Nguyễn nhét túi cô bé khi phòng thi, dặn đói thì ăn khi thi xong.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Vậy tớ tặng bạn quả trứng ăn cho đỡ đói, là trứng mang từ nhà đấy, hôm nay là sinh nhật tớ."