Thư Khiết theo xe buýt, xe Nguyễn Kiến Quốc chỉ còn mỗi bà nội Nguyễn. Triệu Lệ bèn sang đó chuyện với bà cho vui, hai ghế . Lục Chí Uy lái xe một , xe vợ, chỉ khí. Suốt dọc đường ông chằm chằm cái xe của Nguyễn Kiến Quốc chạy phía , đến cái đuôi xe trông cũng vênh váo lạ thường, tức hộc máu.
Rốt cuộc ông lái xe theo để cái gì? Để khoe xe tỉnh chơi ? Hay là chê tiền xăng rẻ quá tiêu ?
Người vui vẻ nhất chuyến ai khác chính là Nguyễn Kiều Kiều. Vốn tưởng sinh nhật năm nay đón ở nơi đất khách quê , thiếu vắng sẽ buồn lắm, ai ngờ cả nhà đều kéo lên Trường Lĩnh chơi.
Cô bé xe, chân ngắn chạm đất nên cứ đung đưa qua giữa trung, nhưng dù biên độ đung đưa cũng đầy vẻ vui sướng.
Cả xe học sinh đều tò mò về cô bé. Vốn dĩ lúc cô bé và Hứa Tư lên xe đặc biệt gây chú ý .
Thời đại học là hạnh phúc lắm , chuyện ăn mặc các gia đình thường quá chú trọng, điều kiện, tết đến bộ quần áo mới là vui lắm .
Nguyễn Kiều Kiều mặc bộ yếm bò thời thượng nhất hiện nay. Loại quần áo chỉ đắt, khi tốn cả mấy tháng lương của một gia đình, mà ở thị trấn nhỏ chắc mua .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lại thêm chiếc kẹp tóc lấp lánh đầu, giữa một đám học sinh ăn mặc giản dị màu xám xịt, cô bé nổi bật hẳn lên. Đặc biệt bên cạnh cô bé còn một thiếu niên mắt xanh trai.
Gần như từ lúc cô bé lên xe, đều quan sát cô bé.
Kết quả phát hiện, dường như cả xe ai cũng cô bé?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-835-co-vu-thi-olympic-7.html.]
Tiểu học, cấp hai, cấp ba, cô bé đều chào hỏi từng , ngay cả các thầy cô cũng dịu dàng với cô bé một cách lạ thường. Cả xe học sinh đều đoán già đoán non xem cô bé rốt cuộc là ai.
Nguyễn Kiều Kiều đang là tâm điểm chú ý. Đường tỉnh lỵ xa, mất hơn bốn tiếng đồng hồ. Sáng nay dậy sớm ngủ đủ giấc, xe lắc lư, cô bé càng buồn ngủ, nhiều suýt đập đầu cửa kính xe. Tuy thỉnh thoảng Nguyễn Kiệt và Hứa Tư đưa tay đỡ, nhưng cái đầu cứ gật gà gật gù cũng khó chịu vô cùng.
Ngồi phía quan sát cả quãng đường, cuối cùng Thư Khiết kìm lòng , đợi xe chạy êm một chút liền dậy đến bên cạnh Hứa Tư, hiệu cho đổi chỗ ghế .
Hứa Tư Nguyễn Kiều Kiều đang nhíu mày vì ngủ , Thư Khiết bên cạnh. Tuy đổi nhưng sự xót xa chiếm ưu thế, dậy nhường chỗ cho Thư Khiết, ghế .
Thư Khiết xuống, trải một chiếc áo len lông cừu lên đùi, đó ấn vai Nguyễn Kiều Kiều cho cô bé xuống.
Mấy học sinh bên cạnh đến ngẩn . Đặc biệt là học sinh cấp hai, cấp ba đều Thư Khiết một cô con gái, sự tương tác giữa Nguyễn Kiều Kiều và Nguyễn Kiệt lúc thì cũng đoán đây thể là con gái cô Thư. học sinh cấp hai trường khác thì .
Họ chỉ cảm thấy cô bé xinh thật may mắn, cô giáo dịu dàng ôm ngủ như , quả nhiên tuổi nhỏ đúng là lợi thế.
Nguyễn Kiều Kiều buồn ngủ đến mức mở nổi mắt, Thư Khiết ấn xuống, ngửi thấy mùi hương quen thuộc , lập tức chìm giấc ngủ sâu hơn.
Giấc ngủ kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ, mãi đến khi sắp tới bến, Thư Khiết mới vuốt tóc gọi cô bé dậy.