"Ôi chao ôi, đại bảo bối của ." Triệu Lệ câu mà yêu Nguyễn Kiều Kiều để cho hết, ôm lấy cô bé hôn chùn chụt hai cái.
Bên ngoài, Nguyễn Kiến Quốc và Lục Chí Uy bước , thấy đám trẻ con trong sân nô đùa ầm ĩ, Nguyễn Kiều Kiều và Triệu Lệ ôm vui vẻ, hai đàn ông cũng bất giác mỉm theo.
Lục Chí Uy mở lời : "Chuyện gì mà vui thế, kể cho với nào."
Mấy ngày nay Nguyễn Kiến Quốc và Lục Chí Uy bắt đầu xem mặt bằng, mở cửa hàng điện máy mùa đông nên bận tối mặt tối mũi. Trước khi về nhà còn thấy mệt mỏi rã rời, nhưng bước cửa thấy cảnh tượng vui vẻ , bao nhiêu mệt mỏi dường như tan biến hết.
Nguyễn Kiến Quốc tuy gì nhưng ánh mắt cũng tràn đầy ý .
"Ha ha ha, chuyện vui chia sẻ với các , đây là bí mật nhỏ giữa em và con gái nuôi em, đúng nào?"
Nguyễn Kiều Kiều rúc trong lòng cô híp mắt, ngoan ngoãn gật đầu.
" Nguyễn, thứ Hai Kiều Kiều Trường Lĩnh thi, em bàn với thím , định cùng để cổ vũ cho con bé. Anh xem tiện đưa bọn em ?" Triệu Lệ nhân cơ hội luôn chuyện .
Chuyện Nguyễn Kiến Quốc thể đồng ý, còn trúng ngay ý ông. Thực ông ý định từ , chỉ sợ và vợ mắng là tiền sinh tật hoang phí nên dám . Không ngờ giờ họ chủ động đề xuất, ông đương nhiên đồng ý cả hai tay hai chân.
Lục Chí Uy xuống bên cạnh cũng : "Là Trường Lĩnh ? và Kiến Quốc cũng đang định khảo sát ở đó, thì cùng luôn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-829-co-vu-thi-olympic-1.html.]
"Thế con ?" Nghe Lục Chí Uy cũng , Lục T.ử Thư đang nô đùa bên lập tức hỏi với ánh mắt đầy mong chờ.
"Mày nghĩ ?" Triệu Lệ hỏi ngược , giọng lạnh tanh: "Thứ Hai mày học ? Thành tích mày lắm hả? Có thi điểm tối đa ?"
Ba câu hỏi như ba đòn chí mạng giáng xuống đầu Lục T.ử Thư, lập tức xụ mặt xuống, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Ánh Trăng Dẫn Lối
" con trai, con đừng sợ, bố sẽ gọi bà nội con lên với con." Lục Chí Uy tự thấy vẫn là ông bố thương con.
Ai ngờ Lục T.ử Thư xong càng thêm tuyệt vọng. Không bà nội với , ngược bà , chỉ là bà một sở thích là cứ nhồi ăn, mà khổ nỗi tay nghề nấu nướng của bà ... ừm, một lời khó hết.
Lần nào đến nhà bà cũng nhiều món cho ăn, nếu ăn thì bà vẻ đau lòng, ép nào cũng ăn nhiều những món ăn mà ngay cả từ "bình thường" cũng đủ để hình dung, quả thực là cực hình.
Không ngờ chẳng những tỉnh chơi mà còn chịu sự tra tấn như , bi thương dâng trào, gào lên một tiếng lao Nguyễn Lỗi tiếp tục loạn!
" , hôm nay Giang Bân gọi điện đến cửa hàng, bảo chuyện đều , cảm ơn đó giúp nhiều như , cơ hội sẽ đích đến cảm ơn ." Nguyễn Kiến Quốc đột nhiên .
"Cảm ơn gì chứ, giúp gì ." Bà nội Nguyễn xua tay, nhưng nhớ đến Hứa Tiêu cũng nhịn hỏi thêm vài câu: "Hứa Tiêu nhận tổ quy tông hả?"
"Vâng. Bảo là sắp xếp trường học . Còn một tin nữa, xem cái ." Nói Nguyễn Kiến Quốc đưa tờ báo cho bà nội Nguyễn.