Mãi đến đêm hôm đó, Nguyễn Kiều Kiều mới chuyện Hứa Tiêu rời qua lời kể của Nguyễn Kiến Quốc và Thư Khiết.
Nguyễn Kiến Quốc nhắc đến việc Hứa Tiêu từ sáng, Nguyễn Kiều Kiều liền cảm nhận cạnh tỏa một luồng khí tức vui vẻ. Cô bé dở dở , chẳng hiểu rốt cuộc ngứa mắt Hứa Tiêu ở điểm nào mà nào cũng tỏ thái độ ghét bỏ sự tồn tại của như .
Hứa Kiến Hoành thuê xa, tối ngủ nhà chủ, cũng mãi đến ngày Hứa Tiêu mới tin.
Nghe khi chuyện, đêm đó nhà họ Hứa hiếm hoi lắm mới xảy tranh cãi ầm ĩ. Sau đó Hứa Kiến Hoành chạy sang nhà họ Nguyễn hỏi bà nội Nguyễn thông tin về Giang Bân, nhưng bà nội Nguyễn chẳng gì cả.
Hành động của Hứa Kiến Hoành trong mắt bà chẳng khác nào "vuốt đuôi". Nếu thực sự coi trọng đứa con trai thì bao nhiêu năm qua chẳng để mặc Hồ Vận hành hạ nó như . Giờ mới vẻ luyến tiếc, đúng là ghê tởm.
Đương nhiên bà nội Nguyễn chỉ nghĩ trong lòng chứ thể hiện mặt, chỉ lấp l.i.ế.m rằng Giang Bân quen lắm, ông chỉ đến nhà họ Nguyễn ăn cơm vài , còn thông tin khác thì bà rõ.
Hứa Kiến Hoành hỏi gì, cuối cùng đành thất thểu về.
Sự của Hứa Tiêu mang đổi gì cho nhà họ Nguyễn, ngược nhà Hứa Kiến Hoành thì đổi ít. Hồ Vận cầm món tiền khổng lồ , bắt đầu tính chuyện xây nhà lầu.
Chuyện của Hứa Tiêu cũng mang chút hy vọng cho vợ Hứa Kiến Lâm, bà bắt đầu thường xuyên lảng vảng cửa nhà họ Nguyễn, nhưng nào kịp gần cổng lớn Thịt Thịt dọa chạy mất dép.
Nửa tháng khi Hứa Tiêu , trời chính thức sang thu.
Sinh nhật Nguyễn Kiều Kiều là mùng 10 tháng 10, thời tiết dần se lạnh, cần mặc thêm áo khoác mỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-827-toi-nha-ho-hua-7.html.]
Sinh nhật năm nay của Nguyễn Kiều Kiều trùng hợp lạ lùng, rơi đúng ngày thi bán kết Olympic Toán ở tỉnh, là thứ Hai.
Trưa thứ Bảy, Triệu Lệ và bà nội Nguyễn vẫn đang bàn bạc chuyện mua nhà, khi đến thống nhất bước đầu, họ chuyển sang chuyện sinh nhật Nguyễn Kiều Kiều.
Lần sinh nhật Nguyễn Kiều Kiều trùng hợp đúng lúc, đúng ngày Trường Lĩnh thi bán kết.
Triệu Lệ nghĩ đến ngày quan trọng như mà gặp cô con gái nuôi bảo bối thì thấy khó chịu. Cô xoay chuyển ý nghĩ, nảy một ý kiến , với bà nội Nguyễn: "Thím , thím cũng từng khỏi thành phố đúng ?"
Bà nội Nguyễn đang băm dây khoai lang. Trời ngày càng lạnh, cỏ dại núi đều héo hết, gà rừng tự kiếm ăn đủ nên ngày nào bà cũng băm ít dây khoai lang vụn ném đó.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nghe Triệu Lệ , bà gật đầu. Cả đời nơi xa nhất bà từng đến là thành phố, còn tỉnh lỵ thì bao giờ.
Triệu Lệ liền tươi, giúp bà nội Nguyễn bó dây khoai lang để dễ băm, : "Thím xem, sinh nhật Kiều Kiều khéo chút nào, đúng ngày con bé tỉnh thi."
"Kiều Kiều nhà bao nhiêu năm nay từng rời nhà ngày quan trọng như thế, thím nỡ để con bé một ? Ờ thì Tiểu Tư và hai trai cùng, nhưng bằng chúng ở bên cạnh ."
"Thím xem là thế , tiện thể thím cũng xa bao giờ, chúng nhân cơ hội chơi một chuyến? Thím bảo Nguyễn chở thím , chúng cùng lên tỉnh cổ vũ cho Kiều Kiều thi."
Lục T.ử Thư đang xem TV cùng Nguyễn Lỗi bên cạnh thấy thế liền hỏi: "Mẹ, thế tỉnh thì con với và bố ăn uống thế nào?"