Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 822: Tới nhà họ Hứa (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-22 04:32:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhà chị Hứa, thằng bé Vạn Lí học cái đấy? Bây giờ xã hội cũ, chị dạy con như thế ?" Vừa thấy thế, bí thư chi bộ thôn lập tức phê bình.

 

Cũng may là mấy năm nay tình hình còn nghiêm trọng như , nếu với cái từ ngữ và thái độ , thế nào cũng rước họa .

 

Đều là từng trải qua thời kỳ đó, Hồ Vận tự nhiên hiểu rõ, vội vàng quát lớn Hứa Vạn Lí một tiếng, đó sang bí thư chi bộ : "Bí thư , cháu nó còn nhỏ, trẻ con bậy bạ thôi, bác đừng chấp nhặt."

 

Nói xong bà về phía Giang Bân. Bà ít học, chẳng chữ mấy, cùng lắm chỉ cái tên , cho nên đống giấy tờ của Giang Bân bà cơ bản là mù tịt.

 

tấm ảnh hồi nhỏ của Hứa Tiêu thì bà thấy , quả thực giống hệt lúc bà mới mua Hứa Tiêu về.

 

Năm đó bà và Hứa Kiến Hoành kết hôn nhiều năm mà mãi con, trong thôn dị nghị nhiều. Sau đó một chị em chơi mách nước cho bà một mối chuyên mua bán trẻ em.

 

Ở nông thôn, đặc biệt là phụ nữ, sinh con là chuyện nghiêm trọng.

 

còn cách nào khác, đành chọn con đường .

 

Lần đầu tiên thấy Hứa Tiêu, bé lọt thỏm giữa đám trẻ con, trắng trẻo mập mạp, xinh xắn vô cùng. Lúc đang khao khát con, thấy bé là thích ngay.

 

Khi đó kẻ môi giới đứa trẻ ở nơi khác, nhà cách đây xa nên nhà thể nào tìm đến . Cho dù giá lúc đó là hai trăm đồng, bằng thu nhập cả hai năm trời của gia đình, bà vẫn c.ắ.n răng mua.

 

Ban đầu, bà sợ phát hiện, sợ cướp mất, nên cưng chiều đứa trẻ hết mực, cũng mang theo, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-822-toi-nha-ho-hua-2.html.]

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Mãi đến một hai năm , thấy tin tức gì về việc tìm trẻ lạc, bà mới yên tâm.

 

Lúc thực lòng thương yêu đứa trẻ , coi nó như món quà trời ban, chăm sóc cẩn thận từng li từng tí. Nào ngờ vài năm , cái bụng mãi chịu động tĩnh của bà tin vui!

 

Cũng chính từ lúc đó, bà Hứa Tiêu thế nào cũng thấy chướng mắt.

 

Đặc biệt là khi sinh con trai, bà càng sợ Hứa Tiêu tranh giành gia sản với con nên càng ghét bỏ hơn.

 

Chỉ là nuôi lớn đến chừng , việc nhà, bà đương nhiên sẽ vứt . Dù công tội gì dùng. Ai mà ngờ , gần mười năm trôi qua, chú ruột nó tìm đến tận nơi?

 

Hồ Vận nghĩ mãi vẫn thấy chuyện quá khó tin.

 

cách ăn mặc của Giang Bân từ đầu đến chân. Lần ông đến cùng Nguyễn Kiều Kiều, bà cảm thấy ông thường. Giờ bộ vest phẳng phiu, đôi giày da bóng loáng, bà càng khẳng định chắc chắn là kẻ tiền! Có khi còn cả quyền nữa!

 

Nghĩ đến đây, Hồ Vận xoay chuyển tâm tư, mặt nở nụ , với Giang Bân: "Vị , , chữ bẻ đôi , ông ông là chú của thằng lớn nhà , cũng thể tin ngay đúng ?"

 

"Ở đây bằng chứng..." Giang Bân nhíu mày, đưa tập tài liệu , nhưng Hồ Vận né tránh.

 

" chỉ là đàn bà nhà quê, mấy cái xem hiểu . Ông lừa thì cũng chịu c.h.ế.t, ông đừng bắt nạt nhà quê như nhé."

 

 

Loading...